Vừa đi vào đã nghe thấy lời nói nhảm nhí của Bắc Thanh, nếu không vì lời dặn của phụ hoàng và sự hòa bình của hai nước, chắc chắn hắn sẽ đánh với Bắc Thanh một trận. Câu nói vừa rồi của hắn ta chẳng phải đang trêu ghẹo Sở Kiều Tịnh sao?
Cứ nghĩ đến có thể Bắc Thanh có ý đồ bất chính với Sở Kiều Tịnh là lòng hắn lại đầy lửa giận.
Nhưng bây giờ người này còn có thể thong dong, đường hoàng vào Thần Vương phủ của hắn ở.
Hắn không khỏi bắt đầu suy nghĩ, Bắc Thanh đưa ra yêu cầu vào Thần Vương phủ ở có phải vì Sở Kiều Tịnh không?
Càng nghĩ như vậy, tay hắn càng ôm chặt hơn.
Sở Kiều Tịnh gượng gạo di chuyển cơ thể, tiếc là Dạ Chí Thần ôm quá chặt, nàng không thể giãy ra được.
Nàng cũng không biết vì sao bỗng nhiên Dạ Chí Thần lại tới đây, chỉ thấy hắn và Bắc Thanh nhìn nhau chằm chằm, trong mắt hai người đều có đao quang kiếm ảnh.
Sở Kiều Tịnh cảm thấy bất lực, nàng còn chưa lên tiếng thì Bắc Thanh đã bật cười: "Ta thấy không phải như vậy đâu, hình như Thần Vương phi không thích tiếp xúc thế này với Thần Vương."
Không cần hắn ta nói, Dạ Chí Thần cũng có thể cảm nhận được dưới lòng bàn tay mình, toàn thân nàng đã hơi cứng ngắc căng thẳng.
Hắn biết Sở Kiều Tịnh vẫn chưa chấp nhận hắn, nhưng khi thật sự đối mặt với sự phản kháng của nàng, hắn không khỏi cảm thấy chua xót trong lòng.
Dù vậy, khuôn mặt hắn vẫn bình tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì khác thường.
Nghe câu này, Sở Kiều Tịnh hơi thả lỏng.
Trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, nhưng có nên thể hiện ra trước mặt Bắc Thanh hay không lại là một chuyện khác.
Cảm nhận được cơ thể nàng đột nhiên thả lỏng, Dạ Chí Thần nở nụ cười hài lòng.
Ánh mắt hắn trầm xuống, khóe môi cong lên: "Đại Hoàng tử không biết đấy thôi, là Tịnh Nhi đang ngại.
Hắn và Sở Kiều Tịnh cách nhau rất gần, cố ý cho Bắc Thanh nhìn thấy, để hắn ta biết khó mà lui.
"Vậy ư?" Bắc Thanh cũng cười, nhưng nụ cười cũng không chạm tới đáy mắt.
Hai người nhìn nhau, tia lửa bắn khắp nơi.
Sở Kiều Tịnh đau đầu, phải làm sao để hai người này dừng lại đây.
Ngươi một câu ta một câu, nói kháy công kích qua lại chẳng ai được lợi gì cả, nàng nghe mà tai muốn mọc kén.
Đúng lúc này Lương Nhân đi vào từ bên ngoài.
Thấy cảnh giương cung bạt kiếm này, hắn ta cũng sửng sốt, nhất thời không biết nên thông báo tin tức mà gã hầu vừa báo lại như thế nào.
Sở Kiều Tịnh tinh mắt, thấy sắc mặt hắn ta khó xử thì hỏi: "Lương Nhân, có chuyện gì vậy?"
Nàng thật sự muốn có chuyện gấp gì đó để Dạ Chí Thần rời đi, hoặc cho nàng một cái cớ để rời khỏi đây.
Ở đây xem hai nam nhân này đối đầu với nhau thật sự vô nghĩa.
Lương Nhân thận trọng quan sát vẻ mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước của Dạ Chí Thần rồi nói: "Hiên Vương tới ạ, nói là tới để thăm Đại Hoàng tử bày tỏ sự quan tâm.
Nét mặt Dạ Chí Thần ngày càng nặng nề.
Dạ Minh Hiên tới Thần Vương phủ lúc này e là không có ý tốt, có quỷ mới tin hắn ta tới để thăm Đại Hoàng tử.
Nhưng Bắc Thanh lại cười bảo: "Nếu Hiên Vương đã có lòng thì chúng ta cùng qua đó đi."
Trong khoảng thời gian này, hắn ta cũng nhìn ra được sự bất hòa giữa Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên, lúc này hắn ta cũng muốn xem kịch vui để trêu ghẹo Dạ Chí Thần.
Sở Kiều Tịnh chợt có cảm giác thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, xảy ra chuyện gì không được lại cứ phải là Dạ Minh Hiên tới.
Vốn dĩ giữa Bắc Thanh và Dạ Chí Thần đã đủ căng thẳng rồi, thêm một Dạ Minh Hiền không có ý tốt nữa, chỉ sợ lát nữa sẽ đánh nhau mất.
Nhan Đóa vẫn luôn trốn sau lưng Sở Kiều Tịnh, nàng ta cũng thấy bầu không khí rất kỳ lạ, vì vậy không lên tiếng là tốt nhất.
Đi tới sảnh chính mà mỗi người một vẻ mặt, mỗi người một suy nghĩ.
Dạ Minh Hiên mặc mãng bào, đứng chắp tay sau lưng với vẻ mặt trang nghiêm.
Thấy mấy người đi vào, hắn ta nhìn lướt qua đám người, khi nhìn Sở Kiều Tịnh thì trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng.
Sau đó hắn ta mới nhìn Bắc Thanh, tươi cười nói: "Nghe nói tối qua Đại Hoàng tử bị thương nên bổn vương tới hỏi thăm"
Hắn ta nói là tới thăm Bắc Thanh, nhưng ánh mắt lại cứ liếc nhìn Sở Kiều Tịnh.
Biết Bắc Thanh vào Thần Vương phủ ở, trong lòng Dạ Minh Hiên cũng dấy lên hồi chuông cảnh báo. Giống như Dạ Chí Thần, hắn ta cũng bận tâm chuyện ngày hôm đó trên trường đua ngựa, Bắc Thanh không chút do dự ra tay cứu giúp.
Hắn ta không biết Bắc Thanh và Sở Kiều Tịnh quen nhau thế nào, tóm lại giữa hai người dường như có mối liên hệ nào đó.
Nhận thức này khiến hắn ta không thể yên tâm được, gần như không cần suy nghĩ, hắn ta đã quyết định đến Thần Vương phủ.
Nói là đến thăm Đại Hoàng tử, thật ra là để được gặp nàng.
Vẻ mặt Bắc Thanh không chút ngạc nhiên, hắn ta bình tĩnh nói: "Cảm ơn Hiền Vương quan tâm, có Thần Vương phi chữa trị, vết thương nhỏ này hẳn là không thành vấn đề"
Nói rồi, hắn ta làm như vô ý nhìn sang Dạ Chí Thần, khóe miệng không ngừng nhếch lên như thể đang khiêu khích, hoặc như đang khoe khoang.
Dạ Chí Thần nhíu chặt mày, trong lòng càng bực hơn.
Một Bắc Thanh đã đủ khiến hắn đau đầu rồi, bây giờ còn thêm Dạ Minh Hiên nữa.
Tạm thời hắn vẫn chưa biết tình hình của Bắc Thanh là thế nào, nhưng Dạ Minh Hiên thì thực sự nhung nhớ Vương phi của hắn, thậm chí còn dần trở nên trắng trợn.
Thậm chí hắn còn chẳng thèm giữ vẻ ngoài ôn hòa nữa, sắc mặt âm trầm đáng sợ, khuôn mặt nghiêm nghị như phủ sương giá.
Hôm nay ánh nắng rực rỡ tươi đẹp, nhưng lại khiến người ta thấy lạnh một cách khó hiểu.
Không chỉ hắn đau đầu mà Sở Kiều Tịnh cũng đau đầu vô cùng.
Dạ Chí Thần ôm nàng suốt quãng đường, dù cho nàng nhéo thịt trên eo hắn, hắn cũng không buông tay.
Mấy nam nhân này đứng cùng với nhau như thể cạnh tranh với nhau, khiến nàng không dưng trở thành tấm bia đỡ đạn.
Sở Kiều Tịnh thật sự muốn tìm một cái cớ để nhanh chóng rời đi, không tham gia vào cuộc tranh chấp của họ.
Tiếc là nàng chẳng tìm được cơ hội lên tiếng.
Cứ đứng ở đây mãi cũng gượng gạo, thế là mấy người cùng nhau đi dạo trong sân.
Dạ Minh Hiền và Bắc Thanh trò chuyện câu được câu chăng, còn Dạ Chí Thần từ đầu đến cuối không nói lời nào, vẻ mặt âm trầm tựa như hai người kia không tồn tại.
Như để chứng minh điều gì đó, mặc dù Dạ Chí Thần đã buông bàn tay đang nắm lấy vai Sở Kiều Tịnh ra, nhưng hắn lại kéo bàn tay trắng nõn của nàng lại, mười ngón tay đan vào nhau, đung đưa theo từng bước đi.
Sở Kiều Tịnh không hất ra, ở trước mặt Dạ Minh Hiên và Bắc Thanh, nàng không thể tỏ thái độ, đành để mặc hắn.
Cảnh này trong mắt Dạ Minh Hiên đương nhiên vô cùng chói mắt.
Hắn ta nói chuyện cùng Bắc Thanh nhưng khóe mắt lại lạnh lùng nhìn tay Dạ Chí Thần, chỉ ước có thể dùng ánh mắt đốt thành một cái lỗ trên đó.
Trong lúc nói chuyện, mấy người đã tới lương đình.
Ba nam nhân ngồi trước bàn đá, dường như trong không khí còn có tiếng nổ lách tách.
Mấy người ngồi đối diện với nhau, đều là nam tử đẹp trai ngời ngời, cử chỉ vô cùng cao quý.
Nếu có thể bỏ qua vẻ mặt âm trầm của họ cùng áp suất không khí xung quanh họ thì có thể được coi là một khung cảnh vui tai đẹp mắt.
Tuy nhiên, trong lương đình ở giữa vườn hoa lại giống như cảnh ngày đông lẫn giữa bức tranh mùa xuân.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất