Bắc Thanh im lặng một lát rồi bỗng bật cười khẽ: "Thần Vương phi từng nói trong mắt cô chỉ có bệnh nhân, không có nam nữ. Dù bệnh nhân trước mắt có thân phận gì, trong mắt cô cũng chỉ là một cơ thể thôi. Chẳng lẽ Thần Vương phi đã quên chuyện này?"
Quên cũng không sao, chẳng phải hắn ta đã "có lòng tốt" nhắc nhở nàng rồi đây à?
Sở Kiều Tịnh im lặng, lông mày nhíu chặt hơn.
Đúng là nàng đã nói như thế.
Khi đồng ý chữa trị cho bệnh nhân tên là Thần Ca kia, nàng đã cởi quần áo của hắn ta mà mặt chẳng đổi sắc, không ngờ có ngày nàng lại bị chính lời nói của mình làm nghẹn họng.
Thấy nàng không nói, Bắc Thanh càng cười thoải mái hơn, trong mắt thoáng qua vẻ ranh mãnh, hắn ta nói tiếp: "Hay là trong mắt Thần Vương phi, ta không phải bệnh nhân bình thường mà là người đặc biệt?"
Khi nói, hắn ta hạ thấp giọng, mang theo sự quyến rũ.
Khóe mắt Sở Kiều Tịnh giật giật, nàng cố nén lửa giận đang trào dâng trong lòng, cố nặn ra một nụ cười: "Đại Hoàng tử nói đúng, đã là bệnh nhân thì không nên đối xử khác. Chẳng phải chỉ là thay thuốc thôi sao? Hắn ta bị thương ở cánh tay, cũng không phải chỗ nào kín đáo, có gì phải sợ.
Tuy không biết Bắc Thanh có ý đồ gì, nhưng binh tới tướng chặn, nước đến đất ngăn, hắn ta cũng chẳng làm được gì ngay dưới mí mắt nàng đầu.
Bắc Thanh hài lòng híp mắt cười: "Nếu đã vậy thì làm phiền Thần Vương phi nhé.
Nhan Đóa không hiểu nên nhìn hai người họ, những lời vừa nãy nàng ta nghe mà không hiểu lắm, nhưng nàng ta vẫn nhạy cảm nhận ra được mùi thuốc súng.
Nàng ta biết tính Bắc Thanh, lo hắn ta sẽ làm khó Sở Kiều Tịnh nên không yên tâm để nàng đi một mình.
Thế là Nhan Đóa kéo chặt ống tay áo Sở Kiều Tịnh, nói với ánh mắt kiên định: "Sư phụ đi đâu thì con đi đó."
Bắc Thanh nhìn lướt qua nàng ta, không lên tiếng phản đối.
Ba người cứ thế đi về nơi nghỉ chân của sứ giả Tây Quận.
Mấy người họ vừa đến nơi không bao lâu thì Dạ Chí Thần bên này nhận được tin, nói rằng Vương phi đến nơi sứ giả Tây Quận ở, đi cùng Đại Hoàng tử Bắc Thanh.
Dạ Chí Thần vô thức nghĩ tới sự khiêu khích của Bắc Thanh hôm đó.
Hắn nhíu mày không vui, áp suất không khí quanh người giảm đi vài phần, hắn hỏi: "Vương phi đến nơi ở của sứ giả Tây Quận làm gì?"
Lương Nhân thận trọng trả lời: "Để... thay thuốc cho Đại Hoàng tử ạ."
Dạ Chí Thần nghe vậy thì càng thêm bực bội, trầm giọng hỏi: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi cũng cần người khác thay thuốc giúp à?"
Trong lòng hắn cực kỳ khó chịu, chuyện này chắc chắn không phải Sở Kiều Tịnh tự nêu ra, e là Bắc Thanh đã dùng thủ đoạn gì đó ép Sở Kiều Tịnh buộc phải thay thuốc cho hån ta.
Ngay cả Lương Nhân cũng nghe ra mùi ghen tuông trong giọng nói của Dạ Chí Thần, nhất thời cũng không dám nói bừa.
Dạ Chí Thần suy nghĩ một chút rồi đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài.
Nếu Bắc Thanh thật sự lợi dụng điểm yếu của Sở Kiều Tịnh để ép nàng làm theo thì bây giờ hắn phải tới bên cạnh nàng ngay lập tức.
Hắn không thể để Sở Kiều Tịnh chịu tủi nhục được.
Lương Nhân đang định hỏi hắn đi đâu, nhưng nhìn bóng lưng vội vàng của hắn, trong lòng chợt hiểu ra, thế là hắn ta vội vàng ngậm miệng.
Hắn ta thầm nghĩ, lần này Thần Vương phủ sắp ồn ào rồi, oan gia ngõ hẹp, kỳ phùng địch thủ, không biết thời gian sắp tới có phải Vương gia sẽ luôn sầm mặt hay không.
Trong sân của sứ giả Tây Quận.
Bắc Thanh vừa vào phòng đã bắt đầu cởi quần áo, nhìn Sở Kiều Tịnh đầy khiêu khích. "Giữa đại phu và bệnh nhân không phân biệt nam nữ, mong Thần Vương phi hiểu cho"
Hắn ta vẫn không quên tiếp tục nhắc nhở nàng, nụ cười gian bên môi càng ngông cuồng hơn.
Sở Kiều Tịnh cau mày, dời mắt đi nơi khác, không muốn nhìn vào mắt hắn ta, thầm nghĩ cứ coi hắn ta là miếng thịt đi.
Nàng bình tĩnh nói: "Ừ, trong lòng ta biết rõ, Đại Hoàng tử không cần phải nhắc.
Bắc Thanh nhướng mày, không nói gì thêm nữa.
Nhưng động tác trên tay hắn ta không dừng lại, trong thoáng chốc đã cởi hết, chỉ còn lại quần áo bên trong.
Đến đây hắn ta dừng lại, vén tay áo lên, để lộ ra vết thương.
Nhưng Nhan Đóa ở bên cạnh lại ngạc nhiên trợn tròn hai mắt, lâu ngày không gặp, sao nàng ta cảm thấy Bắc Thanh như đã thành một người khác vậy.
Vết thương trên cánh tay hắn ta trông hơi gớm, tuy đã được băng bó, nhưng nghĩ từ tối qua đến giờ thời gian có hạn, trên đường còn phải đến Hoàng cung Bất Dạ, cũng không có nhiều thời gian để xử lý kỹ.
Vì vậy vết thương của hắn ta chỉ được băng bó vội vàng, thuốc cũng không phải loại có tác dụng nhanh.
Sở Kiều Tịnh vốn định làm qua loa, nhưng sau đó nghĩ lại nếu vết thương của Bắc Thanh bình phục nhanh hơn, chẳng phải chuyện giữa Bất Dạ Quốc và Tây Quận cũng được giải quyết sớm hơn sao?
Như thế hắn ta cũng có thể rời khỏi Thần Vương phủ sớm hơn.
Mặc dù để hắn ta ở trong tầm mắt mình cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng có người thế này luôn theo dõi trong âm thầm như hổ rình mồi, nàng luôn cảm thấy không được thoải mái.
Vì vậy Sở Kiều Tịnh đổi một loại thuốc khác cho Bắc Thanh, là một loại thuốc có tác dụng nhanh hơn.
Sở Kiều Tịnh thản nhiên thay thuốc cho Bắc Thanh, không khỏi trở nên cẩn thận hơn, suốt quá trình nàng không nói một lời.
Sau khi thay thuốc xong, Sở Kiều Tịnh không thèm để ý đến hắn ta, lạnh lùng bước ra ngoài.
Bắc Thanh ở phía sau trầm giọng bảo: "Thần Vương phi vội đi vậy à? Bên ngoài đang nắng to lắm, không bằng ngồi lại đây một lát, chờ thời tiết mát mẻ hơn rồi hẵng đi?" Sở Kiều Tịnh hờ hững nói: "Không cần."
Nếu tiếp tục ở lại, nàng sợ nàng sẽ đánh mất y đức, giết chết Bắc Thanh mất.
Ban đầu nàng chỉ mong Bắc Thanh cách mình càng xa càng tốt, nhưng không ngờ trận hỏa hoạn ở dịch trạm lại đưa hắn ta tới Thần Vương phủ.
Cứ nghĩ đến thời gian tới có thể sẽ gặp Bắc Thanh ở Thần Vương phủ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, nàng lại thấy lỗ chân lông toàn thân căng ra.
Nàng vẫn còn nhớ như in bài học sinh động mà Bắc Thanh cho mình.
Nàng không thể chung sống hòa bình với Bắc Thanh được, bởi vì vừa nhìn thấy Bắc Thanh là nàng lại không kìm được mà bắt đầu suy đoán ác ý về hắn ta.
Mặc dù hôm đó Bắc Thanh ra tay cứu nàng ở trường đua ngựa, nhưng nàng cũng chưa từng gạt bỏ những nghi ngờ của mình về hắn ta.
Có lẽ là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, bây giờ trong mắt nàng, Bắc Thanh đã gắn chặt với âm mưu và thủ đoạn.
Nàng lạnh lùng bỏ lại một câu rồi quay người rời đi, vẻ mặt nghiêm nghị, khí chất quanh người lạnh lùng xa cách.
Nhan Đóa nhanh chóng đi theo, trước khi ra khỏi cửa nàng ta còn quay đầu lại làm mặt quỷ với Bắc Thanh.
Dạ Chí Thần tới gần, lạnh lùng nhìn Bắc Thanh rồi đưa tay ôm lấy Sở Kiều Tịnh, nhướng mày bảo: "Tịnh Nhi là Vương phi của bổn vương, đương nhiên sẽ chỉ xấu hổ vì bổn vương thôi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất