Bắc Thanh nhìn bóng lưng của nàng ta, mỉm cười rồi cất giọng: "Tại sao ta lại không thể ở đây, ngược lại là muội đấy, sao muội lại ở đây?"
Hắn ta cũng không ngờ mình lại gặp được Nhan Đoá ở Thần Vương phủ, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào thì giờ này nàng ta nên ở trong Dược Cốc mới phải chứ.
Nhan Đoá giật mình, quay người lại trông thấy hắn ta, quay đầu định chạy.
Bắc Thanh chạy như bay tới, tóm lấy cổ áo của nàng ta, kéo nàng ta tới trước mặt mình, hơi nhướng đuôi mắt lên rồi ghẹo: "Thần Vương phủ cũng chỉ to bằng chừng ấy, muội còn định chạy đi đâu?"
Ánh mắt của hắn ta mang theo vẻ trêu đùa, lại có thêm chút cưng chiều.
Nhan Đoá xị mặt, lí nhí: "Huynh bỏ cổ áo ta ra trước đã rồi nói"
Bắc Thanh phì cười, buông tay rồi ung dung nhìn nàng ta.
"Nói đi, sao muội lại ở trong Thần Vương phủ? Còn trở thành đồ đệ của Thần Vương phi?"
Nhan Đoá chỉnh trang lại quần áo, chớp mắt nói: "Cái này ấy à, nói ra thì dài lắm"
Ánh mắt lạnh lùng của Bắc Thanh khiến Nhan Đoá sợ đến nỗi rụt cổ, vội vàng chuyển chủ đề: "Vậy tại sao huynh lại ở trong Thần Vương phủ?"
"Ta là sứ giả Tây Quận cử đến Bất Dạ Quốc để đàm phán hoà bình. Bắc Thanh nheo mắt nhìn nàng ta một lúc, cuối cùng vẫn trả lời câu hỏi của nàng ta.
Nghe thấy hai từ "Tây Quận", Nhan Đoá trốn tránh cụp mắt xuống.
"À đúng, sứ giả Tây Quận tới rồi, suýt chút nữa ta đã quên mất chuyện này, không ngờ huynh lại tự mình đến đây." Nàng ta chột dạ cúi đầu, lí nha lí nhí nói. Bắc Thanh nhíu mày, trầm giọng nói: "Đúng là cô cô đã rời khỏi Tây Quận nhưng chúng ta vẫn là huynh muội mà, muội có cần phải thấy ta là chạy không?"
Phản ứng lúc nãy khi nhìn thấy hắn trong trạch viện, trông chẳng khác nào gặp được ma giữa ban ngày ban mặt.
Nhan Đoá mỉm cười, lấy lòng nói: "Đâu phải ta vừa nhìn thấy huynh là chạy đâu, huynh là biểu ca ta yêu quý nhất, vừa rồi do ta chưa chuẩn bị xong thôi"
Bây giờ đã bị hắn ta tóm được, tất nhiên phải nói những lời dễ nghe rồi, nàng ta cũng không muốn cái đầu nhỏ của mình bị gõ đến mức nở hoa đâu.
Nhưng Bắc Thanh vẫn cong tay gõ vào đầu nàng ta, sâu trong đôi mắt là sự tinh quái: "Chuẩn bị gì? Chuẩn bị bỏ trốn hả?"
Nhan Đoá bĩu môi, một tay kéo tay áo của hắn ta rồi lắc lắc: "Ca, ta biết lỗi rồi mà, huynh đừng giận nữa"
Nàng ta làm nũng, dùng đủ mọi chiêu, chỉ thiếu điều ôm đùi hắn ta oà khóc thôi.
Bắc Thanh khịt mũi, xị mặt nói: "Trông muội suốt ngày điên điên khùng khùng thành dáng vẻ gì đi kìa, dù sao cũng là Quận chúa của Tây Quận, sao lại chạy đến Thần Vương phủ ăn nhờ ở đậu vậy"
"Ta đâu có ăn nhờ ở đậu! Ta theo sư phụ tới đây mà!" Nhan Đoá bĩu môi phản bác, lại nhỏ giọng lẩm bẩm: "Với cả, mẫu thân cũng không phải C.ông chúa của Tây Quận nữa
rồi."
Nghe tới đây, Bắc Thanh tối sầm mặt lại, trong ánh mắt ẩn chứa cảm xúc khác thường.
Một lúc lâu sau, hắn ta mới thở dài nói: "Cho dù như thế, muội vẫn là muội muội của ta, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.
Cái này được dòng máu đang chảy trong người quyết định.
Đúng lúc này Sở Kiều Tịnh đi từ trạch viện qua, từ đằng xa nàng đã nhìn thấy Bắc Thanh và Nhan Đoá đang đứng đối diện nhau.
Nàng không khỏi giật mình, chẳng lẽ vừa rồi Bắc Thanh bị người ta làm mất mặt, không vui nên mới bí mật tới đây xử Nhan Đoá sao? Nàng bình tĩnh lại, nhanh chóng đi xuyên qua rừng hoa lại đó rồi lạnh lùng hỏi: "Đại Hoàng tử, sao ngươi lại ở đây?"
Bắc Thanh lẳng lặng nhìn nàng, thản nhiên nói: "Vừa khéo bắt gặp tiểu đồ đệ của Thần Vương phi nên có nói vài câu bâng quơ với nhau"
Vẻ mặt và giọng điệu của hắn ta đều khiến Sở Kiều Tịnh thấy có gì đó khác thường, nàng luôn cảm thấy hắn ta đang có ý đồ gì đó.
Tuy không biết Bắc Thanh đang có ý định gì, nhưng Nhan Đoá là người nàng đưa đến phủ, nàng không thể để nàng ta dính vào thị phi được.
Nghĩ thế, Sở Kiều Tịnh bèn đứng chắn trước mặt Nhan Đóa, ngăn cách tầm mắt cứ nhìn chằm chằm vào nàng ta của Bắc Thanh.
Nàng bình tĩnh nhìn hắn ta rồi nói: "Tiểu đồ đệ này của ta chưa trải sự đời nhiều, chỉ sợ sẽ va phải Đại Hoàng tử điện hạ, nếu Đại Hoàng tử có chuyện gì, cứ việc nói thẳng với
ta."
Chưa trải sự đời?
Bắc Thanh nhướng mày, thản nhiên nhìn Sở Kiều Tịnh rồi lại nhìn Nhan Đóa đang rụt đầu đứng sau lưng nàng rồi cười khẩy: "Thần Vương phi khiêm tốn rồi, ta thấy tiểu đồ đệ này của ngươi trông không giống người chưa trải sự đời đâu"
Sở Kiều Tịnh chau mày, giọng điệu cũng lạnh lùng hơn: "Đại Hoàng tử, trước đó tiểu đồ đệ này của ta không biết phép tắc va phải ngươi, nhưng ngươi cũng không cần ghi thù như thế chứ?!"
Nàng vốn không biết mối quan hệ giữa Bắc Thanh và Nhan Đoá, chỉ coi như hắn ta vẫn vì chuyện Nhan Đoá chạy trối chết trước đó mà gây khó dễ cho nàng ta.
Bắc Thanh ngẩn người, chợt hiểu ra nàng đã hiểu lầm gì đó thì không khỏi buồn cười.
Hắn ta đang định nói gì đó nhưng lại nhìn thấy Nhan Đoá đứng sau lưng Sở Kiều Tịnh, lắc đầu tỏ vẻ cầu xin.
Bắc Thanh nhíu mày, hết sức thản nhiên nói: "Thần Vương phi nghĩ nhiều rồi, ta với tiểu đồ đệ này của ngươi có duyên với nhau, vừa rồi nói chuyện với nhau cũng rất vui vẻ, ta không hề có ác ý."
Vẻ mặt vừa rồi của Nhan Đoá giống như không muốn hắn ta làm rõ mối quan hệ giữa hai người vậy.
Sở Kiều Tịnh bán tín bán nghi nhìn hắn ta, sau đó quay qua nhìn Nhan Đóa bằng ánh mắt dò hỏi.
Nhan Đoá chớp mắt, lắp bắp nói: "Đúng vậy, bọn con cũng không nói gì cả.
Lúc này Sở Kiều Tịnh mới thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt lên nhìn Bắc Thanh: "Nếu đã như thế, thì ra là ta đã hiểu lầm Đại Hoàng tử, xin lỗi"
Cũng không phải là nàng lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, có điều con người của Bắc Thanh quá thâm sâu khó lường, nàng không thể không đề phòng.
Bắc Thanh cũng không muốn giải thích gì thêm, nhếch miệng, ung dung nói: "Thần Vương phi y thuật cao siêu, chắc hẳn cao đồ của ngươi cũng là diệu thủ hồi xuân nhỉ?"
Sở Kiều Tịnh cảnh giác nhìn hắn ta, hơi híp mắt lại: "Đại Hoàng tử không cần vòng vo tam quốc, muốn gì cứ việc nói thẳng"
Bắc Thanh nhìn Nhan Đóa bằng đôi mắt sáng rực, cười nói: "Tối qua ta bị thương trong trận hỏa hoạn, tính thời gian thì giờ cũng nên thay thuốc rồi, hay là bảo tiểu đồ đệ này của ngươi thay thuốc cho ta đi, thấy thế nào?"
Sở Kiều Tịnh từ chối ngay: "Tiểu đồ đệ này của ta vừa mới theo ta chưa được bao lâu, chỉ sợ mạo phạm Đại Hoàng tử, nếu Đại Hoàng tử cần người thay thuốc, bây giờ ta sẽ sai người gọi phủ y đến cho Đại Hoàng tử"
Không biết tại sao hôm nay cái tên Bắc Thanh này nói câu nào cũng nhằm vào Nhan Đoán
Hiện giờ, nếu Nhan Đoá đã là người theo cạnh nàng, tất nhiên nàng cũng không thể để nàng ta chịu thiệt được.
Đôi mắt Bắc Thanh u ám, nhìn nàng rồi khẽ cười: "Không sao, người ta hay nói thầy giỏi sinh trò giỏi, ta tin vào y thuật của tiểu đồ đệ này của ngươi.
Sở Kiều Tịnh nhíu mày, không hiểu nhìn hắn ta.
Nàng cố kìm sự nghi ngờ trong lòng mình lại rồi lạnh lùng nói: "Y sư trong phủ có rất nhiều kinh nghiệm trên phương diện này. Nha đầu này tuổi còn nhỏ, cũng chưa có kinh nghiệm gì. Để vết thương của Đại Hoàng tử không có gì bất trắc, vẫn nên bảo phủ y tới đây đi"
Sở Kiều Tịnh nhướng mày, nói: "Xin Đại Hoàng tử nói năng cẩn thận, thân là Thần Vương phi, ta nên giữ khoảng cách với nam nhân ở bên ngoài. Đại Hoàng tử là sứ giả Tây Quận, phải biết nên tránh nghi ngờ mới đúng chứ."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất