Hoàng thượng ngẫm nghĩ một lúc, thấy đây vẫn có thể xem là một hành động sáng suốt.
Một là Thần Vương phủ được canh phòng nghiêm ngặt, sẽ không để việc ngoài ý muốn xảy ra nữa. Hai là để sứ giả ở trong Thần Vương phủ cũng rất thích hợp, không phô trương cũng không thất lễ.
Vả lại, Dạ Chí Thần là một người có chừng mực, sẽ không tiếp đón sứ giả Tây Quận không được chu đáo. Hơn nữa gần đây luôn là Dạ Chí Thần đồng hành cùng sứ giả, cũng coi như quen biết.
Thế là Hoàng thượng lập tức đồng ý: "Vậy thì cứ làm thế đi, nếu Đại Hoàng tử có cần gì thì cứ việc nói với Thần Vương"
Nói xong, ông lại sai người đi báo tin cho Dạ Chí Thần biết, đưa sứ giả đến Thần Vương phủ.
Dạ Chí Thần nghe được tin này thì hơi nhíu mày.
Bỗng dưng dịch quán bị cháy, hắn vốn đã nghi ngờ, giờ Bắc Thanh lại chủ động đề nghị muốn ở trong Thần Vương phủ, lại càng kỳ lạ hơn.
Sở Kiều Tịnh thấy thế bèn hỏi: "Sao vậy? Ngươi cảm thấy trận hỏa hoạn đêm qua có vấn đề sao?"
Sau khi hay tin, nàng vô thức cảm thấy liệu đây có phải là trò quỷ do Bắc Thanh làm hay không. Dù gì hắn ta làm việc luôn rất kỳ quái, nhưng lần này dịch quán cháy lớn, hắn ta cũng bị thương, nếu sai một ly, chẳng phải hắn ta sẽ phải bỏ mạng trong biển lửa sao?
Hơn nữa, hắn ta cũng không có lý do làm như vậy, đánh cược mạng sống của mình tạo ra trận hỏa hoạn lớn như thế, có thể mang lại lợi ích gì cho hắn ta?
Dạ Chí Thần nhíu mày, gật đầu nói: "Dịch quán được xây dựng nhiều năm, còn có dịch thừa trông giữ, sao lại đột nhiên cháy lớn như thế, chỉ trong một đêm thiêu rụi tất cả, không sót lại thứ gì"
Thật sự cháy quá sạch sẽ, thậm chí còn không tìm thấy chỗ bắt lửa.
Sạch sẽ đến mức bất thường.
Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu do người làm thì là ai làm đây? Đốt cháy dịch quán, khiến sứ giả Tây Quận bị thương, ai sẽ được lợi?"
"Đây chính là điểm kỳ lạ, Tây Quận và Bất Dạ Quốc đều hy vọng hai nước có mối quan hệ tốt đẹp, lúc này khơi mào cuộc xung đột là kết quả không ai muốn nhìn thấy. Không lẽ, là sự cố thật sao?"
Dạ Chí Thần nhíu chặt hàng mày, không nghĩ ra được gì.
Sở Kiều Tịnh cũng nhíu mày: "Cũng chưa chắc được, quả thật gió đêm qua rất lớn, nếu thật sự dựa vào hướng gió cũng chưa hẳn là không thể tạo ra trận hỏa hoạn lớn."
Đêm qua nàng cũng nghe thấy tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ, gió lớn như thế, dù chỉ là một ngọn lửa nhỏ cũng sẽ bị gió thổi bùng lên. Nếu thật sự là sự cố, cứ coi như thời vận của sứ giả Tây Quận không tốt, lại gặp trúng phải thời tiết như vậy.
Trước mắt, điều Dạ Chí Thần lo lắng không chỉ là trận hỏa hoạn lớn kia, mà còn là việc Bắc Thanh muốn ở trong Thần Vương phủ nữa.
"Cũng không biết Đại Hoàng tử của Tây Quận có ý định gì, Hoàng cung nguy nga lộng lẫy như thế không ở, lại cứ muốn ở trong Thần Vương phủ"
Dạ Chí Thần nhíu mày suy tư, ánh mắt cũng trở nên u ám.
Hắn không tin cái gì mà kính phục như Bắc Thanh đã nói.
Ngày đó ở ngoài cung Bắc Thanh cố tình khiêu khích, còn cả việc hắn ta ra tay giúp đỡ Sở Kiều Tịnh khi ngựa nổi điên ở thao trường, hắn đều nhớ rất rõ.
Bỗng dưng có cơn giận dâng lên cuồn cuộn trong lòng, hễ nghĩ tới việc có thể Bắc Thanh đến đây vì Sở Kiều Tịnh, hắn lại ước gì có thể quay về trận hỏa hoạn ngày hôm qua, đẩy Bắc Thanh về lại trạm dịch.
Sở Kiều Tịnh cũng thấy khó chịu trong lòng.
Con người Bắc Thanh thâm sâu khó lường, khiến nàng không thể nào dễ dàng nhìn thấu được.
Bề ngoài hắn ta nói muốn trở thành bạn bè với nàng, nhưng những chuyện hắn ta làm sau lưng nàng trước đây lại khiến nàng không dám gật đầu lung tung.
Nhưng cái ngày ngựa điên ở thao trường, hắn ta đã không hề do dự ra tay cứu nàng.
Nàng không hiểu nổi, rốt cuộc Bắc Thanh muốn làm gì, cũng không đoán được mục đích của hắn ta.
Lần này tới đây, Tây Quận định bàn chuyện đại sự muốn được hòa bình mãi mãi với Bất Dạ Quốc, nhưng có vẻ như hắn ta lại không chú tâm vào chuyện này, như thể có mục đích khác, hắn quá thờ ơ với chuyện lớn này.
Sở Kiều Tịnh trầm giọng nói: "Quan tâm tại sao hắn ta tới đây làm gì, sống ngay dưới tầm mắt chúng ta, hắn ta cũng không thể giở trò gì được đâu.
Đột nhiên nỗi phiền muộn trong lòng Dạ Chí Thần bay sạch sành sanh, cũng không biết là do thái độ của Sở Kiều Tịnh dành cho Bắc Thanh hay là vì câu nói "chúng ta" của nàng, hoặc là cả hai.
Hắn cười nói: "Tịnh Nhi nói đúng lắm, là ta nghĩ nhiều, quan tâm hắn ta tới đây làm gì, sống trong Thần Vương phủ thì chính là hành động trước mặt ta, e là hắn ta cũng không dám hành động khinh suất.
Trong lúc hai người nói chuyện, Lương Nhân đã gõ mở cửa phòng rồi nói: "Khởi bẩm Vương gia, Vương phi, sứ giả Tây Quận tới rồi"
Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần quay qua nhìn nhau, đồng thời đứng dậy đi ra ngoài.
Sứ giả Tây Quận do Bắc Thanh dẫn đầu đang đứng giữa sân.
Trông hắn ta rất thong dong, không hề có dáng vẻ thảm hại sau khi thoát chết khỏi biển lửa.
Bắc Thanh mỉm cười, chắp tay nói: "Chắc Thần Vương và Thần Vương phi đã biết tin rồi, thời gian sắp tới, tại hạ phải quấy rầy hai người rồi."
Dạ Chí Thần thản nhiên, ánh mắt hơi trầm xuống: "Bổn vương đã biết chuyện tối qua, cũng rất lấy làm tiếc. Đại Hoàng tử chịu hạ mình sống trong Thần Vương phủ, Thần Vương phủ cảm thấy vô cùng vinh hạnh"
Hắn đang nói những lời dễ nghe, nhưng sắc mặt lại không một gợn sóng, ai cũng nhìn ra được hắn ta đang làm cho có lệ.
Bắc Thanh cũng chẳng bận tâm, nhướng mày mỉm cười, thỉnh thoảng lại cố tình liếc nhìn Sở Kiều Tịnh.
Dạ Chí Thần lẳng lặng tiến lên đứng chắn trước mặt Sở Kiều Tịnh, ngăn cản tầm nhìn của hắn ta, lạnh lùng nói: "Bổn vương đưa Đại Hoàng tử đến chỗ ở."
Hắn không vui nhíu mày, trước mặt hắn mà Bắc Thanh còn dám ngang nhiên nhìn Sở Kiều Tịnh như thế, đúng là ngông cuồng.
"Ồ, vậy thì làm phiền Thần Vương rồi" Bắc Thanh nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt của cả hai đều chất chứa lửa giận.
Dù sao đây cũng là Đại Hoàng tử của Tây Quận, Dạ Chí Thần tự mình dẫn đường cũng là điều nên làm.
Vừa mới đi ngang qua hành lang, có một bóng dáng xinh đẹp vội vàng chạy đến.
"Sư phụ! Hôm nay con.."
Đột nhiên im bặt, Nhan Đoá đứng cách đó mấy bước, ngạc nhiên trợn tròn mắt nhìn Bắc Thanh.
Nàng ta giống như gặp phải ma, vội vàng quay người rồi lập tức lên tiếng: "Xin lỗi sư phụ, con không biết người đang có khách, con xin phép đi trước!"
Nói xong, nàng ta chạy một mạch về phía vườn, như sợ bị người ta giữ lại.
Trùng hợp thay vừa rồi Sở Kiều Tịnh lại đang nghĩ đến mục đích tới Thần Vương phủ của Bắc Thanh, khi Nhan Đoá lên tiếng nàng mới hoàn hồn, lúc phản ứng lại thì Nhan Đoá đã chạy xa rồi.
Bắc Thanh nhìn theo bóng lưng của người đó, hai mắt híp lại đầy nguy hiểm, ánh lên sự sắc bén.
Đột nhiên hắn ta cất tiếng hỏi: "Nha đầu vừa rồi là người của Thần Vương phủ sao? Hấp ta hấp tấp, không có phép tắc như thế"
Sở Kiều Tịnh quay qua nhìn hắn ta rồi thản nhiên nói: "Nàng ta là đồ đệ của ta, nói một cách chính xác thì không hẳn là người của Thần Vương phủ"
Nàng còn tưởng Bắc Thanh đang tìm lý do gây khó dễ nên mới chặn họng hắn ta như thế.
Bắc Thanh cũng không muốn làm khó, nhưng lại mỉm cười như đang nghĩ gì đó.
"Vậy à, thì ra là đồ đệ của cô nương"
Sau khi sắp xếp chỗ ở cho Bắc Thanh và sứ giả Tây Quận ở trạch viện xong, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần cũng không muốn ở lại đó lâu, không lâu sau đã quay người rời đi.
Vẫn đang lẩm bẩm trong miệng: "Sao huynh ấy lại ở đây"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất