Sở Kiều Tịnh và Nhan Đóa cùng trở về Thần Vương phủ.
Nhan Đóa vô cùng tò mò bày trí của Thần Vương phủ, vừa vào trong đã thò ra đầu ra nhìn, ló đầu ra ngó, hết nhìn đông lại nhìn tây.
Nhưng do Sở Kiều Tịnh đã dặn dò nên nàng ta cũng chỉ liếc nhìn, vẫn ngoan ngoãn đi theo sau lưng nàng.
Nàng ta đã hứa rằng sẽ không gây thêm chuyện.
Sở Kiều Tịnh dẫn theo Nhan Đóa đi về phía chính viện.
Nàng vốn tưởng rằng lúc này Dạ Chí Thần không ở trong phủ.
Không ngờ về vừa viện, nàng đã trông thấy hắn mặc bộ trực xuyết màu đen, đang ngồi ung dung uống trà bên bàn đá.
Nhan Đóa rụt sau lưng Sở Kiều Tịnh, dè dặt ló cái đầu ra.
Dạ Chí Thần liếc nhìn Nhan Đóa, rồi nhìn sang Sở Kiều Tịnh: "Nhặt ở đâu được đứa cô nhóc này vậy?"
Không ngờ nàng vừa ra ngoài một chuyến đã dẫn một người quay về.
Sở Kiều Tịnh cân nhắc trong lòng, tìm từ để nói: "Đây là đồ đệ ta mới thu nhận, muốn học y thuật với ta nên cần ở Vương phủ một thời gian ngắn, Vương gia sẽ không để tâm chứ?"
Nàng ậm ờ nói cho xong nhưng cũng không hẳn là nói dối, chỉ là đã xóa sạch tiền căn hậu quả thôi.
Dạ Chí Thần biết rõ y thuật của nàng nên không hề nghi ngờ.
Hắn quan sát Nhan Đóa một lát rồi gật đầu đồng ý: "Tịnh Nhi là nữ chủ nhân của Thần Vương phủ, chỉ mang một người về thôi, Tịnh Nhi vui là được"
Giọng điệu hắn nhẹ nhàng, mang theo sự yêu chiều.
Sở Kiều Tịnh bị câu "nữ chủ nhân" làm rung động, suýt nữa ngẩn người.
Rõ ràng bọn họ đã ký thư hòa ly, cũng không phải phu thê thật sự, sao lại nói ra câu nữ chủ nhân kia chứ.
Nàng hoàn hồn lại, khẽ cười: "Vậy thì đa tạ Vương gia"
Dạ Chí Thần không thích nghe nàng nói hai từ "đa tạ" nhất, hắn hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Sở Kiều Tịnh bảo Mai Anh dọn dẹp một gian phòng ở chính viện để Nhan Đóa vào ở.
Nhan Đóa hào hứng đánh giá phòng mới của mình, đi khắp căn phòng một lượt.
Còn Mai Anh đứng bên cạnh lại thấy hơi sầu não, vắt hết đầu óc, đau khổ suy nghĩ: "Đồ đệ của Vương phi, mình nên xưng hô thế nào đây?"
"Cứ gọi ta là Nhan Đóa thôi"
Nhan Đóa đột nhiên xuất hiện bên cạnh Mai Anh, chớp mắt cười hì hì.
Nói xong, nàng ta lại vui vẻ chạy về phía cửa, nhìn Sở Kiều Tịnh đang đứng chắp tay, kích động như sắp nhảy dựng lên.
"Tốt quá rồi, cuối cùng con cũng có thể đi theo sư phụ, sư phụ tốt với con quá"
Sở Kiều Tịnh giơ tay xoa đầu nàng ta, lắc đầu cười khẽ.
Nhan Đóa chợt dừng lại, bỗng trở nên sầu não như Mai Anh: "Thần Vương là phu quân của sư phụ, ta phải xưng hô với hắn thế nào?"
Sở Kiều Tịnh bị hai chữ "Thần Vương" kích thích không nhẹ, qua một hồi lâu mới đáp: "Cứ gọi là Thần Vương thôi, hơn nữa hắn là người lạnh lùng, ngươi không cần quá để ý đến đâu.
Nhan Đóa vẫn rầu rĩ như cũ: "Dạ? Nhưng con có thấy hắn là người lạnh lùng đâu"
Đó là bởi vì ở trước mặt nàng... Sở Kiều Tịnh biết rõ trong lòng nhưng không nói ra miệng.
Lý trí của nàng chọn đã chọn đối đáp bằng im lặng, sau đó nàng lại nói: "Những việc này không quan trọng, ngươi cứ cần gọi hắn là Thần Vương thôi"
Nhan Đóa nhìn thái độ kiên quyết của nàng thì nhanh chóng đồng ý: "Dạ! Con nghe theo sự phụ hết!"
Đêm nay, Nhan Đóa kích động lăn qua lộn lại trên giường, hoàn toàn không ngủ được.
Hơn nữa, tối nay gió lớn, gió mạnh đập vang song cửa, càng khiến nàng ta không thể nào chìm vào giấc ngủ.
Mà người cũng không ngủ được chính là sứ giả Tây Quận ở dịch trạm.
Chỉ là bọn hắn càng chật vật hơn Nhan Đóa.
Không biết từ đầu mà lửa nổi lên, ban đầu cháy ở thiên viện, nhưng vì gió nên làm lửa càng cháy to hơn, ngọn lửa giương nanh múa vuốt kéo tới chính viện.
Thế lửa quá lớn, toàn bộ dịch quán đều bị cháy hết, lửa hừng hực đỏ, sóng nhiệt cuốn tới, khói đặc cuồn cuộn, tiếng hét nổi lên bốn phía.
"Mau bảo vệ Đại hoàng tử!"
"Bảo vệ Đại hoàng tử điện hạ rời đi!"
Có người che chắn Bắc Thanh vội vàng rời khỏi dịch trạm, nhưng ngay lúc vừa bước ra cửa lớn thì cửa xà nhà đổ ập xuống.
"Shh."
Cánh tay Bắc Thanh bị khúc gỗ cháy đập trúng, miệng vết thương lớn nhìn thấy mà giật mình.
Tay phải hắn ta ôm lấy tay trái bị thương, rảo bước nhanh chóng rời khỏi.
Theo hướng gió thổi tới, dịch trạm nhanh chóng hòa trong biển lửa, phòng ốc dân chúng bình thường ở xung quanh cũng suýt nữa cháy theo.
Thế lứa quá dữ dội, hoàn toàn không kịp dập tắt, mọi người chỉ có thể ném thùng nước trong tay đi, vừa nhìn vừa thở dài nhìn dịch quán trong biển lửa.
Tin tức dịch quán bốc cháy lớn, Bắc Thanh bị thương khiến Hoàng thượng khiếp sợ không thôi.
Trời còn chưa sáng, ông lập tức phái người đón tất cả sứ giả Tây Quận vào Hoàng cung.
Sắc mặt của Hoàng thượng trông hơi khó coi.
"Đang êm đang đẹp, tại sao lại xảy ra hỏa hoạn?"
Ông nhìn Trần công công ở bên cạnh cúi thấp đầu không dám thở mạnh, cả giận nói: "Dặn dò bên dưới, phải nghiêm túc điều tra chuyện này!"
Trần công công vội đáp "dạ", sau đó cúi người lui ra ngoài.
Ở Kinh Thành của Bất Dạ Quốc mà lại xảy ra chuyện lớn như vậy, còn khiến Đại Hoàng tử Tây Quận bị thương.
Cũng may chỉ là bị thương, chứ nếu táng thân trong biển lửa, e là Tây Quận sẽ bất chấp mà liều mạng với Bất Dạ Quốc.
Lửa này dấy lên tất có lý do, nếu là chẳng may cháy thì còn cứu vãn được, nhưng nếu là người làm thì chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng.
Trần công công vừa rời khỏi đã quay lại, cung kính thưa: "Thưa Bệ hạ, sứ giả Tây Quận đã đến"
Ông đứng dậy tự mình ra đón, nhìn Bắc Thanh, trên mặt tỏ ý xin lỗi: "Đêm qua Đại hoàng tử đã bị kinh sợ rồi, trẫm sẽ cho người điều tra kỹ vụ việc này, nhất định sẽ cho Đại hoàng tử một câu trả lời thỏa đáng.
Những bức tường đổ cháy sạch không còn một mảnh, dù cho đêm qua gió lớn thì cũng không thể cháy sạch sẽ như thế.
E rằng có người cố tình, mưu tính đẩy tranh chấp giữa hai nước lên.
Vẻ mặt của Bắc Thanh bình thản, không nhìn ra hỉ nộ: "Nếu vậy thì phiền Hoàng thượng rồi."
Trông thấy hắn ta không có vẻ gì là cố tình vấn tội, lúc này Hoàng thượng mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là có một vấn đề khác lại xuất hiện, dịch quán duy nhất của Bất Dạ Thành cháy rồi, phải thu xếp cho sứ giả Tây Quận ở đâu đây?
Hoàng thượng khẽ nhíu mày rồi nói: "Dịch trạm cháy rồi, hay là các chư vị sứ giả vào Hoàng cung ở đi, làm vậy cũng có thể chăm sóc nhau, tránh xảy ra thêm sự cố."
Nếu thật sự có người sinh lòng bất chính, e rằng thu xếp cho sứ giả ở nơi khác sẽ lại gặp bất trắc gì đó.
Hiện giờ hai nước đang ở ranh giới cần giao hảo, nhất định không được xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.
Để cho sứ giả vào cung ở đã phá lệ rồi.
Ai ngờ Bắc Thanh trầm ngâm một lát rồi lại từ chối: "E là như vậy không hợp lý lẽ, bọn ta là ngoại tộc, vào ở trong Hoàng cung sẽ trái lễ nghi"
Hoàng thượng tỏ vẻ khó xử, thật sự không biết thu xếp chỗ ở cho họ ở đâu.
Ông đã rộng lượng cho họ vào Hoàng cung ở rồi, ai ngờ Bắc Thanh lại từ chối.
Hoàng thượng ngẫm nghĩ một lúc, thấy đây vẫn có thể xem là một hành động sáng suốt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất