Sở Kiều Tịnh suy nghĩ một chút, nàng cúi đầu suy tư. 

Thật ra mang Nhan Đóa theo bên người cũng là một lựa chọn tốt. 

Ngược lại, để Nhan Đóa và Tiết Nhất Khang ở bên ngoài sẽ khiến nàng càng thêm lo lắng, hai người kia vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm sống lắm, tính tình đơn thuần, chỉ cần nàng không cẩn thận một tí thì hai người họ sẽ bị bọn bịp bợm giang hồ lừa gạt ngay, lúc đó mới là chuyện không tốt. 

Còn về Dạ Chí Thần, nếu muốn giấu giếm thì cũng có thể giấu được, đợi đến lúc không thể giấu tiếp thì cứ thẳng thắn với hắn cũng được. 

Nhan Đóa nhìn thấy thái độ nàng trở nên thoải mái thì càng to gan hơn, kéo tay nàng khẽ khàng lắc qua lắc lại, giọng ngọt như đường: "Sư phụ à, người để con đi theo người nha, con hứa sẽ không gây phiền phức đâu, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời" 

Nói xong, nàng ta còn thành thật nháy mắt, ý bảo mình không hề nói đùa. 

Sở Kiều Tịnh không lay chuyển được, bèn bất đắc dĩ khẽ cười: "Được, ta đồng ý mang ngươi về, vậy ngươi cần phải nhớ kỹ những gì mình nói hôm nay, ở bên cạnh ta không được kích động bộp chộp, mọi việc đều phải bàn với ta." 

Chỉ cần nàng trông chừng kỹ thì chắc Nhan Đóa sẽ không có cơ hội gặp phải Dạ Chí Thần, nghĩ thế, chắc hẳn mang nàng ta về cũng không phải vấn đề to tát gì. Nhan Đóa gật đầu như giã tỏi: "Sư phụ yên tâm! Con sẽ nhớ ký!" 

Nhìn gương mặt tươi cười của nàng ta, Sở Kiều Tịnh thấp giọng cười ra tiếng. 

Nàng chợt nhớ tới điều gì đó, hỏi: "Nếu ngươi hồi phủ với ta, chẳng phải một mình Nhất Khang ở bên ngoài à?" 

Dẫn theo một Nhan Đóa quay về, nàng còn có thể lừa gạt Dạ Chí Thần, còn nếu muốn đem thêm Tiết Nhất Khang về, e là không thể rồi. 

Không bàn đến việc dẫn theo một nam tử, không biết mặt mày Dạ Chí Thần sẽ đen như thế nào, chỉ riêng việc Tiết Nhất Khang ngây thơ không hiểu đối đáp thôi, e rằng chưa được mấy câu đã bại lộ hết mọi chuyện. 

Nhan Đóa ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi nói: "Không sao, dù sao Nhất Khang cũng chẳng đi lạc được, nên khỏi cần lo đâu" 

Mà giờ nàng ta ngày ngày được ở bên cạnh sư phụ rồi, sức đâu mà lo những chuyện khác. 

Sở Kiều Tịnh bật cười nhìn nàng ta: "Nhất Khang có biết ngươi vô tình như thế không?" 

Nếu Tiết Nhất Khang biết Nhan Đóa cứ thế mà vứt bỏ hắn ta ở bên ngoài thì e là sẽ tức điên mất. 

Nhan Đóa giả vờ như mình vô tội, đáp: "Để hắn ta quen là được. 

Sở Kiều Tịnh bị lời nói hài hước của nàng ta chọc cười. 

"Chúng ta tới nói với Nhất Khang vậy" 

Dù sao muốn mang Nhan Đóa về Thần Vương phủ cũng cần thông báo một tiếng với Nhất Khang, để tránh hắn ta lo lắng. 

Tiết Nhất Khang nghe thế thì buồn rầu nói: "Nếu biết từ sớm thì hôm nay ta cũng đã đi theo" 

Hắn ta đã đến Y các nhưng cũng không thấy nàng, thế là dứt khoát ngủ thêm một chút, ai ngờ mình đã bỏ lỡ cơ hội này. 

"Ai bảo ngươi ham ngủ cơ." Nhan Đóa làm mặt quỷ, cười hả hê: "Huống chi, bây giờ ta là đồ đệ của sư phụ, vậy nên có thể đi về chung với sư phụ rồi, ngươi đâu phải đâu, mà dù hôm nay ngươi có đi thì cũng chẳng thể đi cùng hai bọn ta." 

Tiết Nhất Khang gật gù, hình như cũng có lý. 

Hắn ta không phải đồ đệ của Sở Kiều Tịnh, lại còn là nam tử, cùng hồi phủ hoàn toàn là chuyện không hợp lý. 

Hắn ta rầu rĩ nhìn Sở Kiều Tịnh, trong lòng cảm thấy mất mát. 

Vốn dĩ lần xuất cốc này hắn ta muốn đi tìm nàng, không ngờ đến cả Nhan Đóa còn có thể ở bên cạnh nàng, mà hắn ta thì lại phải ở ngoài. 

Sở Kiều Tịnh nhìn gương mặt khiến người ta thương xót của hắn, bèn từ tốn trấn an: "Ngươi yên tâm, chắc chắn ta và Nhan Đóa sẽ thường xuyên đến thăm ngươi" 

Còn chưa dứt câu, vừa mới nói thôi mà hắn ta đã càng thấy đau lòng hơn. 

Chỉ là hắn ta cũng biết, Nhan Đóa có thể về Thần Vương phủ, còn hắn ta chắc chắn là không. 

Thế là hắn ta đành ủ rũ nói: "Vậy hai người nói phải giữ lời, phải thường xuyên đến thăm ta" 

"Một lời đã định." Sở Kiều Tịnh cố nén cười, nghiêm túc đáp. 

Hai người lại an ủi hắn ta thêm lát nữa rồi mới trở về Thần Vương phủ. 

Bên kia, Sở Mạn Nhu đã về Hiên Vương phủ, vừa hay chạm mặt Dạ Minh Hiên. 

Sắc mặt nàng ta thoáng chốc trắng bệch, dựa theo quy luật xưa nay, giờ phút này hẳn Dạ Minh Hiên không nên ở trong phủ, cho nên nàng ta mới dám đến Y các xin thuốc. 

Nếu để chàng ấy biết mình tới Y các, còn là thuốc làm mất tác dụng thuốc tránh thai. 

Sở Mạn Nhu bỗng nhớ lại cái chết thảm của Tưởng Nhã Linh, ngón tay bên hông không khỏi run lên. 

Nhưng trên mặt nàng ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nàng ta cười mỉm tiến lên: "Sao hôm nay Vương gia lại về sớm vậy ạ?" 

Dạ Minh Hiên thoáng nhìn chiếc mũ rộng vành trên đầu nàng ta, lạnh lùng hỏi: "Đi đâu đấy?" 

Sở Mạn Nhu kiềm chế nỗi bất an trong lòng, nàng ta nở nụ cười rung động lòng người: "Ta chỉ đi ra ngoài dạo chút, ở cả ngày trong phủ cứ thấy khó chịu" 

Dạ Minh Hiên nhìn chằm chằm nàng ta không chớp mắt, trong đôi mắt kia toát lên vẻ nghiền ngẫm, tìm tòi và nghi ngờ, duy chỉ không có tình yêu và thương tiếc. 

Trong lòng Sở Mạn Nhu chua xót, những cảm xúc ghen ghét mạnh mẽ ấy suýt nữa trào dâng. 

Nàng ta cố gắng đè nén tâm trạng, trên mặt vẫn tỏ vẻ vô tội. 

Nàng ta nghĩ, nếu nàng ta có thể xin được giải dược thuốc tránh thai, để nàng ta có được một mụn con thì có phải Dạ Minh Hiên sẽ đối xử khác với mình hay không. 

Ít nhất sẽ không còn nhìn nàng ta một cách lạnh lùng đến vậy, không xem nàng ta như một công cụ giải quyết dục vọng. 

Ngoài lúc trên giường thì gần như hắn ta chưa từng cho nàng ta chút hơi ấm nào hết. 

Mà ngay cả ở trên giường cũng chỉ như đang giải quyết việc chung, không có chút an ủi vuốt ve nào. 

Những sự đối đãi như mưa bão kia, lúc đầu còn khiến nàng ta xấu hổ, nhưng sau đó chỉ còn lại nỗi khủng hoảng và mất mát. 

Không biết đã im lặng bao lâu, Dạ Minh Hiền dùng cặp mắt sắc bén liếc nhìn nàng ta rồi mới lạnh lùng nói: "Chỉ dạo chơi mà cần đội mũ rộng vành à?" 

Có một khoảnh khắc Sở Mạn Nhu dường như cảm nhận được sát ý dày đặc trong mắt hắn ta, nhưng chỉ thoáng một lát rồi biến mất, như thể là nàng ta nhầm vậy. 

Nàng ta lấy lại tinh thần, cố bình tĩnh đáp: "Hôm nay bên ngoài gió lớn, hơn nữa ta chỉ muốn đi dạo chơi thôi, không muốn bị người khác nhận ra" 

Hình như Dạ Minh Hiên đang ngẫm nghĩ lời nói của nàng ta, một lúc lâu cũng không lên tiếng. 

Sau một lúc, hắn ta đột nhiên đến gần, đưa tay xốc hết vải che trên nón, chợt bóp chặt cằm nàng ta, thấp giọng gắn từng chữ một: "Ta đã cảnh cáo ngươi rồi, tốt nhất đừng để ta phát hiện ngươi có điều mờ ám" 

Khóe mắt Sở Mạn Nhu trào lệ, giọng khàn khàn: "Mạn Nhu nhớ rõ rồi, Mạn Nhu tuyệt đối không trái lời Vương gia. 

Dạ Minh Hiên bình tĩnh nhìn nàng ta một lúc rồi mới thả lỏng tay ra, quay người rời đi. 

Sở Mạn Nhu đưa tay lau nước mắt ở khóe mắt, sau đó trừng mắt nhìn nha hoàn cúi thấp đầu không dám thở mạnh trong góc, giọng căm hận: "Còn đứng đực ở đây làm gì? Còn chưa cút mau?" 

Nha hoàn lập lúc vội vàng lui ra ngoài. 

Sở Mạn Nhu tiện tay cầm chén trà, nâng lên giữa không trung, cả một lúc lâu vẫn chưa đặt xuống. 

Nàng ta từ từ thả lỏng cơ thể, vô lực đặt chén trà lên mặt bàn. 

eyJpdiI6ImFzTHZ2WmtoVzNQME1VY1lSbnZxWmc9PSIsInZhbHVlIjoiSEVTYkliVUhCSTNsUXF3R0dnWTVpdjE5YmNaekpvQ2UrN1NrZm1tdTJGbU4xWnhWNXF0RmRPSkd1VlwvQ0FYaWplcmIxTXIzbzVvNEVQRjJsZGJ1ZFpNKzNHMGpPNkxCRFRrUUFIUVI0YUhackFIelExbU9pVXdCWDNmS3NwaVordHV1ZnpoN2JxTXVGYnVIYmVnY2ZQWE45YjlmY1ByRUNYOHg1cUFvcUgxMWFJSFFsYkU2YlkySlFcLzdnYXBVMStBVTRnNnFhQlZTdFBwN3ZQNzBYYURid1JUMEptWm9UZ2o3Rk9iTzdXdTA4THJqWkp6VEpjWThFTFVFN0ZjeUdYbCs0SlF3XC9FTkd2NGJqWWxjXC9pZVRoRXI1SDJ1cWRnUDk1TzRvKzlIRGdXR0JCYjVMWUxoaEdkOU1hU0tFRFwvZyIsIm1hYyI6IjMwZmY3MTVlY2VjMTJlNDBmMGZlYTVmMjkwNmY3YjE1YjIwYjE3YWFjMGNmYzJlM2EzZDU2ZDQwMTQ3NzVmYmYifQ==
eyJpdiI6ImNOUUVpMitVQ05menFobm5CaDA0dnc9PSIsInZhbHVlIjoiSll2dWp4Q0FyUEg3bEs3ME1SUmtaTDBsZWJjRnRpN2xWQUZtWnhxdzVQS0c0eXd1bnZ2KzZxRVl6cW1QS3B1OVVSVnFMS1p6Z3ZLa04zQjY2ditSNFAwSkNoVXRWaWJKdGc5bmp5RnZ5bVhtcURXbkVqclNMSnJWUk9yMURQa3F1Z1lSY3FjNHlwMzk2cFdWZkwrWHlUTmt5UVJBbElSbEhsVTVwQzlTYnRHMnFFc3V6TWNpa1ZyM3dRTjFybE9RUnFXOUlWTVJMOFRCSDFqaGR6bWxtRnZjM3VWMEJ3a2IwRmdaS1JhaEhJM0lXaFljT084TFUyV0QxRUdVQStUQVZhSGZnVEluOEU1S2pkeUNUcER0MHlvOUZoekliTWtraVNyNGRDMmFMdXozZUVFVXdKN2pJZk1ld1BWUjJjTVoiLCJtYWMiOiI5MTExZTZjZWUyOTljNjkyYjk0Yzc2NTdhOTZiZTIzNGU0OGYwZDEzM2NkM2IzNzMxYzI4NjFlYTFhMzI4NzE1In0=

Nàng ta nhìn mặt bàn chằm chằm, trong lòng càng căm hận Sở Kiều Tịnh hơn.

Advertisement
x