Trên mặt Sở Kiều Tịnh không có biểu cảm gì, nàng chỉ cong môi mỉa mai: "Hôm nay ta cho qua, nha hoàn là thể diện của chủ nhân, nếu không quản giáo nghiêm khắc, chỉ e người mất mặt sẽ là chính ngươi đấy" 

Sở Mạn Nhu không cam lòng nhưng lại không dám thể hiện ra, chỉ có thể hậm hực nói: "Đã, đã rõ ạ" 

"Rõ rồi thì mau cút đi, còn ở đây làm chướng mắt ai nữa?" 

Đôi mắt Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng lướt qua làm Sở Mạn Nhu toàn thân run rẩy. 

Nàng ta run run đáp "vâng" sau đó kéo nha hoàn vội vã rời đi. 

"Không chịu thiệt thòi chứ?" Sở Kiều Tịnh quay lại nhìn Nhan Đóa. 

Nhan Đóa lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vẻ mặt kích động: "Tốt quá rồi! Cuối cùng sư phụ cũng nhận con làm đồ đệ của người!" 

Sở Kiều Tịnh cười bất đắc dĩ: "Ta còn đang lo ngươi có chịu thiệt thòi gì không, không ngờ ngươi lại rất vui" 

Nàng hẹp hòi nói đùa, nhưng trong mắt lại đầy vẻ cưng chiều. 

Nhan Đóa lanh lợi tinh nghịch, cũng thông minh, nàng cũng thích nàng ta. 

Giữ nàng ta lại cũng không sao. 

Nhan Đóa thè lưỡi, cười hì hì: "Mụ đanh đá vừa rồi sao có thể làm con chịu thiệt thòi được, miệng nàng ta không sạch sẽ, con giúp nàng ta chữa, tóm lại nàng ta cũng không khá khẩm gì đâu. 

Ngụ ý là trong lúc tranh chấp ấy, nàng ta đã hạ độc nha hoàn. 

Sở Kiều Tịnh vẫn luôn biết nàng ta ra tay xuất quỷ nhập thần, nhưng không ngờ lại có thể qua được mắt mình. 

Vừa rồi khi Nhan Đóa và nha hoàn đuổi nhau chửi bới, nàng lo lắng cho Nhan Đóa, cũng luôn chú ý xem nàng ta có chịu thiệt thòi không, không phát hiện ra nàng ta hạ độc lúc nào. 

Có lẽ vừa nãy khi nha hoàn định ra tay đã bị Nhan Đóa tìm thấy cơ hội. 

"Sư phụ, hôm nay con tới đây vốn định hóng chuyện của Y các, không ngờ lại gặp được người, nếu để Nhất Khang biết con gặp được người chắc chắn hắn sẽ hâm mộ lắm cho xem" 

Nhan Đóa cười tươi, vẻ mặt rất vui sướng. 

May mà hôm nay nàng ta không ham ngủ như Tiết Nhất Khang, nếu không đã bỏ lỡ cơ hội tốt được thừa nhận này. 

Mặc dù vô cớ bị chó cắn, nhưng cứ nghĩ tới vì thế mà được sư phụ thừa nhận, Nhan Đóa lại thấy vui vẻ. 

Nếu biết từ sớm bị mắng thì sẽ được sư phụ thừa nhận, Nhan Đóa đã tìm người mắng mình một phen từ lâu rồi. 

Nghe thế, Sở Kiều Tịnh khẽ cười, hàng lông mày lạnh lùng nghiêm nghị cũng giãn ra. 

"Vậy ngươi về phải khoe nhiều vào" Nàng tinh nghịch nói đùa. 

Nhan Đóa coi là thật, gật đầu lia lịa: "Đương nhiên rồi, lát nữa con sẽ nói với hắn, ai bảo hắn không đi cùng con!" 

Nàng ta ngẩng mặt kiêu hãnh, niềm vui sướng không nói nên lời. 

"Được, để hắn tự kiểm điểm lại" Sở Kiều Tịnh thuận theo lời nàng ta nói, đuôi mắt liếc vào gian phòng Sở Mạn Nhu vừa khám. 

Bên trong không có bệnh nhân. 

Nàng đảo mắt nói với Nhan Đóa: "Ngươi ở đây chờ ta, ta còn có việc." 

Nhan Đóa ngoan ngoãn gật đầu, đứng yên tại chỗ. 

Sở Kiều Tịnh vén rèm đi vào phòng, nhìn y sư bên trong. 

Là một y sư trẻ, khuôn mặt rất sáng sủa. 

Nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, y sư hơi lo sợ vì được nàng ghé thăm, lập tức đứng lên hành lễ: "Các chủ" 

Ngày thường nàng rất ít đến Y các, cho dù đến cũng ít kiểm tra, vậy nên y sư hơi căng thẳng. 

Sở Kiều Tịnh xua tay ý bảo hắn ta không cần quá đa lễ. 

Nàng giả vờ vô ý hỏi: "Bệnh nhân vừa làm loạn ở ngoài đến khám bệnh gì?" 

Vừa rồi khi đối mặt với Sở Mạn Nhu, nàng đã quan sát sắc mặt nàng ta, trông không giống người bị bệnh, sắc mặt bình thường, tay chân cũng khỏe, đi lại không hề có cảm giác nhẹ bẫng. 

Vì vậy nàng càng tò mò Sở Mạn Nhu đến Y các để làm gì. 

Y sư vội trả lời: "Nói ra cũng lạ, cô nương đó tới hỏi có thuốc 

nào có thể làm mất tác dụng của thuốc tránh thai không." 

"Ồ?" Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên, ngoài mặt không thể hiện gì: "Đúng là kỳ lạ" 

Không ngờ Sở Mạn Nhu lại tới đây để tìm thuốc làm mất tác dụng của thuốc tránh thai, mà người có thể cho nàng ta uống thuốc tránh thai đương nhiên là Dạ Minh Hiên. Nói cách khác, Dạ Minh Hiền không muốn nàng ta mang thai con của mình. 

Nhưng hiện giờ Sở Mạn Nhu đã là chính phi của Hiên Vương, sinh con nối dõi là hợp quy củ, vì sao Dạ Minh Hiền lại cho nàng ta uống thuốc tránh thai? 

Sở Kiều Tịnh cũng không nghĩ kỹ, chỉ cảm thấy chuyện này khá thú vị. 

Nhưng cũng chẳng liên quan đến nàng. 

Ban đầu Sở Mạn Nhu dùng thủ đoạn trèo lên giường Dạ Minh Hiền thì nên nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay. 

Lời suy đoán của y sư trẻ tuổi vang lên bên tai: "Chắc là cơ thiếp của gia tộc giàu có nào đó, muốn có thai để sau này có chỗ ở hậu viện, cũng chỉ có thể là những thủ đoạn của hậu viện thôi" 

Một số thê thiếp có chủ mẫu chèn ép, không thể có thai sinh con trước chủ mẫu, mà thuốc tránh thai cũng đa phần cho hậu viện những gia đình giàu có này dùng. 

Vì vậy y sư trẻ có suy đoán này cũng không có gì lạ. 

Sở Kiều Tịnh chỉ cười không nói thêm: "Có lý, ta cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, ngươi làm việc tiếp đi" 

Sở Mạn Nhu luôn cao ngạo, nếu để nàng ta biết trong mắt người khác, nàng ta chỉ là cơ thiếp muốn được sủng thì không biết sẽ tức giận thế nào. 

Ai có thể ngờ cho dù nàng ta đã trở thành chính phi của Hiên Vương rồi cũng vẫn phải uống thuốc tránh thai. 

Sở Kiều Tịnh chỉ cảm thấy nàng ta thật buồn cười. 

Sau khi làm sáng tỏ những nghi ngờ trong lòng, Sở Kiều Tịnh không ở lại nữa, vén màn đi ra ngoài. 

Nhan Đóa đứng đó mong ngóng nhìn nàng. 

Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta, thấy vẻ mặt nàng ta, có lẽ là có điều muốn nói. 

Quả nhiên Nhan Đóa nhanh chóng đi lên, chớp mắt hỏi: "Sư phụ, người đã nhận con làm đồ đệ của người rồi, vậy có phải con có thể đi theo người ở khắp mọi nơi không?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta, cười nhẹ: "Sao ta chưa nghe nói nhận đồ đệ là phải đưa theo bên mình suốt nhỉ?" 

eyJpdiI6IjJlQThnaTQwQjZYZzlJK2ppTWVoSEE9PSIsInZhbHVlIjoiWnFoTmdBZXhiZGE2Y1I0OFJ1ZlBlU3hRemZSMVBlbzZadVhNSGowWUE3UVdcL2JJdzE3TkVTM01GZzdZMjNXam04UnJtNjdySTR0MEh2ZGZjdUl3N3NTUGxrc2NLQ1ZUNTVGWE9CSVl2aXZ5azVEbkhzZTFNZTBzUFVFRys5b29HYUNxcm11RDZhblptbzE1NU4rc3U2Q2V1bG1RR0RQQTVPMDNLRXZFcHBENWdxejdSbXJkV05jTkg0WXZ3Z1prREc0WVJGWHJmaG9XSVBcL1hmUUpxWnV0TUk1dXpXV2hmaFFDZDZJa0x1MlJwM01DN1NnZDNHYWtlVXN0bldiREUyeDNiUDNwOG5IUklGNnhtbWx3YWtibWJTbEd0azJQTXUwXC9rRnpcL2taMlljPSIsIm1hYyI6IjkwMjFlY2FmNDUzMTAxMmE0NzBkMGVjYWMwODIzM2U4YTYyYThiOTg2ZGEzZmQxMjA4OWE0NjIyZTU5YjZmMzIifQ==
eyJpdiI6IjlnR2ZMUVdVSHptb05ZdW5PY2RZXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJIK1RrSitQT3pSMElRdmE1UzRLZ2ROb0dBMnZUTTVLUVdpenRyK3JwQ0FMRXEzamJmVnlDT0loVTdESHJWMHB6cGRqNVRpS2o1YVpTbnpxQmZUY3ppRDFya2pEMlR1K3IzQXI2dlRnSGFRVWQrb2ppSWhEb2hVblAzeVFYY1BObWRieG56XC9LUEFcL2xcLzB6OWlRc1c1UTRjaThvbkdPSTZFbVlhdWdWMlFSR09mNnZrZWxzZVpYMEl2S3FVYlJ5ZkJtMkpcL3V0THRYR2U0V1hKXC9vdWgwaDBVOFRpRUFDOEJxSlZzOEY1eERKXC9jOGxvbEIydTdveDVIOVQ5Wnd2YUVcL08wTXFvbWltMVhzb1FtYVJZSGNhbnBaeEVkT3NROHJSd0ZlSzNZWWpsTkFIK2RhSjFXcXB0YjlsazhsTGx0Z3Vrb3hQaG5IR2l3MzVKYjJxY2ZBM0drRldcL3A5RFZ5blwvNlBwRUR3Y0hDZk4xUUduN21NMXNXaVBoc3JDSkhtQ1R1MDZpSnhVR3hTb29pSnB0Y25NOVo3SFVld0lOdEFFTW5oQVBnSE5TcVJIbGdQXC9CdG5cLzRuVFRndUZ2WGdaUGlMc0RMZXdRUDNrSlwvOTREc25DWmlkeXV5WXluckZwMEpKb3FQYUgzaGxHYTM3V1wveWhkUFBKZkVUcXJNUW5IRjVKQ09TbW1lK1wvdmg3VEV5TUhRblVnPT0iLCJtYWMiOiIyZTk4ZGI2OWE4Yjg4ZjRjZjhkMGE4YzczNTZhODAzMjU4YTQ3YmRiZmI3ODljZjEyNzQwMGUxZmU4ZWY2YjExIn0=

Nhan Đóa nghe lời này của nàng, nói với vẻ hiển nhiên: "Không đi theo sư phụ làm sao con học được gì?"

Advertisement
x