"Mà thôi, thật ra chuyện này cũng không trách ngươi được, chỉ trách khả năng quan sát của Dạ Chí Thần quá tốt." Sở Kiều Tịnh thở dài, đặt chén trà xuống: "Hắn có thể từ tác phong làm việc của ngươi đoán ra được ngươi không phải người đứng đầu thật sự của Lạc Ẩn" 

Dư Tây hơi ngỡ ngàng: "Còn có chuyện này ạ. 

Hắn ta cụp mắt, trên mặt có một tầng mây đen. 

"Không sao, sau này chỉ cần cẩn thận hơn một chút, bây giờ hắn cũng chỉ phỏng đoán trong lòng thôi, không có chứng cứ xác thực" 

Sở Kiều Tịnh không để tâm đến vấn đề này. 

Dạ Chí Thần thông minh nhường nào, chuyện này cũng chẳng giấu được hắn, chỉ là vấn đề thời gian thôi. 

Dư Tây gật đầu: "Thuộc hạ hiểu rồi" 

Sở Kiều Tịnh chậm rãi đứng dậy, nhìn hắn ta nói: "Thấy thương thế của ngươi tốt lên, ta cũng yên tâm rồi, nghỉ ngơi dưỡng thương đi." 

"Vâng." 

Sở Kiều Tịnh nói lời tạm biệt với Dư Tây xong, tính toán thời gian, thầm nghĩ Sở Mạn Nhu vào gian phòng đó cũng được một lúc, chắc lúc này đã khám xong. 

Nàng định đi hỏi xem Sở Mạn Nhu có bệnh gì mà tới Y các. 

Hôm đó trên thao trường, là Sở Mạn Nhu xúi giục nàng cưỡi ngựa, cũng vì thế mới có chuyện sau này. 

Nàng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Sở Mạn Nhu hơi khác thường, nhưng cũng không tìm ra chứng cứ gì. 

Nghĩ như vậy, nàng đã tới đại đường của Y các. 

Nhưng lại nghe thấy giọng nói sắc bén hét lên: "Nha đầu chết tiệt không biết xấu hổ này, ngươi biết ngươi đâm vào ai không? Còn không quỳ xuống xin lỗi đi?" 

Giọng nói vô cùng kiêu ngạo hống hách khiến Sở Kiều Tịnh không vui cau mày. 

La hét trong đại đường Y các thế này, cũng không sợ làm phiền những bệnh nhân khác à. 

Nàng sầm mặt bước nhanh về nơi phát ra âm thanh. 

Sở Kiều Tịnh vén rèm lên, vừa định mắng nhưng không ngờ người vừa quát tháo lại là nha hoàn đi cùng Sở Mạn Nhu. 

Mà Sở Mạn Nhu lại cao ngạo đứng ở đó, lườm người trước mặt. 

Người trước mặt nàng ta chính là Nhan Đóa. 

Nhan Đóa tức đỏ mặt, chống nạnh nói: "Ta sơ ý va phải người là ta không đúng, ta cũng đã biết xin lỗi rồi, các ngươi còn muốn thế nào nữa?" 

"Xin lỗi là xong à? Ngươi biết người ngươi va vào là ai không? Còn không quỳ xuống dập đầu xin lỗi đi?" 

Dáng vẻ kiêu ngạo của nha hoàn đó giống như nàng ta mới là chủ nhân, dùng cụm "chó cậy thế chủ" để hình dung là cực kỳ đúng. 

"Gì cơ?" Nhan Đóa dựng mày, khuôn mặt tức giận đỏ bừng, nàng ta chỉ vào nha hoàn đó: "Ngươi đừng quá đáng quá, hơn nữa người ta va vào là nàng ta chứ không phải ngươi, ngươi gào thét ở đây cái gì?" 

Nghe tới đây Sở Kiều Tịnh cũng hiểu ra chuyện gì, chắc là Nhan Đóa vô tình va phải Sở Mạn Nhu khiến Sở Mạn Nhu không vui, nàng ta sai nha hoàn gây rắc rối cho Nhan Đóa. 

Nha đầu Nhan Đóa trước đây luôn lắm chiêu trò, không ai làm gì được nàng ta. 

Vì thế Sở Kiều Tịnh không hành động ngay mà đứng ở bậc thang chờ xem. 

Nha hoàn kia vẫn tiếp tục mắng: "Ngươi không cha không mẹ, không được dạy dỗ à mà còn dám cãi lại?" 

Sắc mặt Nhan Đóa trầm xuống, đôi mắt to tròn nhìn nàng ta chằm chằm: "Ta có mẹ, ngươi ăn nói khó nghe như vậy mới giống loại không có mẹ dạy dỗ đấy!" 

Nha hoàn mặt đầy thù địch, nàng ta muốn đưa tay đánh Nhan Đóa, miệng vẫn mắng chửi: "Đồ đê tiện, va phải người khác còn có thái độ này, hôm nay ta phải cho ngươi một bài học." 

Nhan Đóa linh hoạt né tránh, nhíu mày bảo: "Đúng là ta va vào người khác, nhưng ta cũng đã xin lỗi rồi, ngươi còn bắt ta phải quỳ xuống dập đầu, rõ ràng là ngươi đanh đá vô lý bám riết, không nói lý!" 

Nha hoàn nhào tới, đang cảm thấy bực tức, bây giờ lại bị chửi là đanh đá nên càng thêm tức giận, xắn tay áo lên định đánh. 

"Dừng tay" 

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang. 

Nha hoàn vô thức dừng tay, nhìn theo hướng âm thanh. 

Có lẽ ánh mắt người đó thật sự quá lạnh lùng, tựa như hồ nước lạnh mùa đông ngưng tụ trong mắt. 

Nha hoàn không khỏi run lên, hùng hổ nói: "Ngươi là ai?" 

Nàng ta chỉ là nha hoàn không biết chữ, suốt ngày hầu hạ chủ nhân trong đại viện kín cổng cao tường, làm sao biết Y các là nơi nào, càng không biết Hề Tam Sinh là ai. 

Nhan Đóa nhìn thấy nàng thì mắt sáng lên, chạy nhanh ra sau nàng, chỉ vào nha hoàn đó: "Sư phụ, là kẻ đanh đá này bắt nạt con!" 

Sở Mạn Nhu nghe thấy nàng lên tiếng thì quay ra nhìn, hơi sửng sốt một chút. 

Nàng ta đã nghe tới đại danh của Hề Tam Sinh ở Y các, bây giờ là lần đầu tiên được thấy người thật. 

Nhưng tướng mạo của Hề Tam Sinh này hơi quen, dường như đã thấy ở đâu đó. 

Lúc này nàng ta mới cực nhận ra đây là Y các, đắc tội Hề Tam Sinh thì không có lợi gì. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn lướt qua nha hoàn, cuối cùng dừng ở Sở Mạn Nhu đã ngây ra như phỗng. 

"Nha hoàn bây giờ đúng là ngông cuồng, ở địa bàn của ta mà dám lăng nhục chửi bới đồ đệ của ta, ngươi quản giáo nha hoàn như vậy à? Nếu hôm nay bổn các chủ không ở đây, có phải các ngươi còn định đánh giết đồ đệ của ta nữa không? Không coi Y các ra gì à?" 

Giọng nói lạnh lùng của nàng khiến Sở Mạn Nhu rùng mình. 

Ở trước mặt Hạ Lan thần y, nàng ta còn phải cung kính, huống chi người trước mắt là Các chủ Y các, đến Hạ Lan thần y cũng phải kính trọng nàng. 

Nghĩ tới đây, Sở Mạn Nhu tái mặt, nhéo tai nha hoàn giận dữ mắng: "Ta còn chưa nói gì, ai bảo ngươi làm bậy hả?" 

Nàng ta nói vậy là muốn trốn tránh trách nhiệm, để nha hoàn nhận tội một mình. 

Mặt Sở Kiều Tịnh không cảm xúc, nàng hờ hững xem kịch hay của nàng ta. 

Nàng không nói gì, Sở Mạn Nhu càng sợ hãi, động tác trên tay cũng mạnh hơn: "Còn không mau xin lỗi Các chủ!" 

Nha hoàn rõ ràng là làm theo ý của nàng ta nên mới gây khó dễ cho Nhan Đóa, lúc này lại hơi tủi thân, nhưng vì Sở Mạn Nhu dùng bạc ép buộc, nàng ta đành phải nhỏ giọng nói: "Xin lỗi Các chủ, nô tỳ có mắt như mù, nô tỳ sai rồi" 

Sở Kiều Tịnh cười khẩy: "Xin lỗi ta? Người người có lỗi không phải là ta, sao, đến đối tượng xin lỗi cũng không rõ à?" 

Nha hoàn mím môi nhìn Sở Mạn Nhu, dường như muốn nàng ta xin giúp. 

Nhưng Sở Mạn Nhu chỉ tức giận mắng: "Không nghe thấy lời của Các chủ à? Còn không mau xin lỗi cô nương này đi!" 

Nàng ta không muốn đắc tội Y các và Thánh y nổi danh lẫy lừng này, may mà chỉ sai khiến nha hoàn này, bản thân nàng ta không làm gì quá đáng. 

Bây giờ đẩy hết mọi trách nhiệm cho nha hoàn này thì mọi việc sẽ kết thúc. 

Nha hoàn đành phải nhìn Nhan Đóa, không tình nguyện nói: "Cô nương, nô tỳ biết sai rồi." 

eyJpdiI6IlNMaGM2eTZlNzIyZVJpdFRtTUxWWVE9PSIsInZhbHVlIjoieVFIM3hDYzc0ek1WRDRLQTFZMjZkNDVKV2FxKzFWYVhDcHJOWCtcLzVmZEkxS0V5YTJkRmVoc3NiRGxlWVRaM08zU1RHYjhmcUExcXV1bVUwWDNGSTRMUzNRYnpOOVwvaWg2WHFDUnFyKzZ6XC9JWXpEb3ArXC9Pdk5XYWRTVXVZSWx6OUhpdmpnaDI0bkJ3dGRxeGNvU2JuY3FNeW0zWnJEdnU4XC9IRjR4UEtwS3BDUWlJZldEM2ZnekVKdlRDNDJUR2RcL1B3emdid0RibnFjN1JaQzlHakRjcDMxYXhvZFBkdUNoZmVOUlNWMDlQQkJlazN0bUtzeGZQR0pYUTBhWDZITiIsIm1hYyI6ImFiYTliODczYTE5OWFiMTk4NzI0OGU4NWFjZWYzYjUyODhhZTcyMTBjNjg5ZTQ2NjI3MGNkNTBhODMxN2NkZmIifQ==
eyJpdiI6InI1VHhGVG9qamtEV2kwY2F0RDkxdXc9PSIsInZhbHVlIjoiR3VTcjFNV016MzlMWk5xTTFcLzZaZlRaUktWc3pcL0VxNjh4NGlIcUo5dTBvczBMZ1FpQXlUUVJSNGUxdTF2UnNZanJUY3hWU1cwVWF6c21uUWNyZmp0Qno1aTlBa2pHeXhtRXBFQWM4MEMzTkhRaHR1NFZyXC82akowb01aZ210YTJ2VnFvQTVudnB2S09SdU5COTFjXC9cL05IV1I1czhheTREaU95UUVrQytlSTBLOVB4Y1RUNTVlTHdlVkVWWjlMTEp2OGt4Zm5sY29selwvSWVYQnRTVmdmcGRubGttYTZOSm5lWWhWU1lMbVJuNG1WdlJFXC9rbEhTOTNkbm85bEJPUHRaQUk4bTZoT0owbUF0dUZ1SWFFcXo3ZlphakkwWlJvT2tOcWVhRTc4ZUFWOXJjSzZjNEg1OHVuUGhuYnZFK1o0SVVSQjJWaUwxdThicmwza3dKeWoxQT09IiwibWFjIjoiZmQxMWE3OTY5MTBmZGM2MDY5YmIyNDA0YTk1NmY3NDJlN2U0OWRmNmE5YjRhMWRiOGViOTRkYzMwNzBlZGYwOCJ9

"Các chủ, nha hoàn đã xin lỗi rồi, không biết chuyện này đã có thể cho qua được chưa?" Sở Mạn Nhu thận trọng quan sát sắc mặt nàng.

Advertisement
x