Sở Kiều Tịnh nghĩ đi nghĩ lại rồi gọi Mai Anh vào: "Đi hỏi xem Vương gia đang ở đâu?" 

Giờ nàng không thể đi điều tra Hận Thiên vệ và tổ chức bí ẩn. 

Mà tử sĩ của Dạ Chí Thần thì bây giờ chỉ có thể thăm dò. 

Mai Anh trở lại rất nhanh, trả lời: "Vương gia đang xử lý công vụ trong thư phòng ạ. 

Sở Kiều Tịnh suy nghĩ một chút rồi khoác áo choàng, đi tới thư phòng. 

Dạ Chí Thần đang xem sổ sách, nghe thấy tiếng mở cửa thì ngẩng đầu nhìn. 

Khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, hắn hơi ngạc nhiên. 

"Sao nàng lại tới đây?" 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nói: "Ở trong viện chán không có việc gì làm nên muốn ra ngoài đi dạo, ta có làm phiền ngươi không?" 

Dạ Chí Thần lập tức lắc đầu, đặt sổ sách trong tay xuống: "Không sao, ta chỉ đọc lại sổ sách năm trước thôi, không có chuyện gì quan trọng" "Ồ? Gần đây trong Kinh không có chuyện gì lớn à?" Sở Kiều Tịnh thản nhiên hỏi. 

Dạ Chí Thần không do dự, đáp ngay: "Vì sứ giả vào Kinh nên rất nhiều chuyện trong Kinh đều bị hạn chế, cũng không có chuyện lớn gì được. 

Sứ giả Tây Quận tới đây một là khiến Kinh Thành được bảo vệ nghiêm ngặt hơn, hai là chuyện trong tay quan viên trong Kinh Thành cũng tạm thời dừng lại. 

Như vậy hắn cũng rảnh rỗi hơn nhiều, muốn tìm chút chuyện để làm cũng không có. 

Mà vì nhận lệnh tiếp đón sứ đoàn Tây Quận nên việc trong tay cũng không cần hắn lo nữa, chỉ cần tiếp đón sứ giả Tây Quận chu đáo là được. 

"Vậy à. 

Sở Kiều Tịnh ngồi xuống ghế đối diện bàn trong thư phòng, tay sờ hoa văn trên mép ghế, thản nhiên lơ đãng nói: "Nếu trong Kinh không có chuyện gì, vậy không biết gần đây trên giang hồ có chuyện gì thú vị không?" 

Dạ Chí Thần không nhận thấy điều khác thường, chỉ nghĩ là nàng chán nên muốn nghe chuyện thú vị cho vui. 

Hắn cũng nói thẳng: "Chuyện thú vị à, hình như cũng chẳng có chuyện gì thú vị lắm" 

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: "Nhưng có một chuyện lớn không coi là thú vị, không biết Tịnh Nhi có muốn nghe không. 

Sở Kiều Tịnh nghĩ rồi gật đầu: "Đương nhiên muốn nghe rồi, hôm nay ta đang buồn chán lắm, muốn nghe xem chuyện lớn này rốt cuộc lớn đến mức nào. 

"Lúc trước ta từng nói với nàng trên giang hồ mới có một tổ chức tên là Lạc Ẩn, hành động bí mật kỳ quái. Nghe nói gần đây tổ chức này bị kẻ khác hãm hại, bây giờ người đứng đầu đang bị thương nặng, không biết tung tích, sống chết cũng không rõ" 

Dạ Chí Thần nói xong, thấy vẻ mặt nàng hơi nặng nề thì bảo: "Chuyện này không tính là thú vị, hôm khác có chuyện thú vị ta nhất định sẽ nói cho Tịnh Nhi biết đầu tiên" 

Sở Kiều Tịnh cười: "Ai nói không thú vị, ta khá có hứng thú với Lạc Ẩn này, ngươi nói thêm cho ta nghe đi" 

Dạ Chí Thần nhướng mày: "Nếu Tịnh Nhi muốn nghe thì đương nhiên ta biết gì sẽ nói hết cho nàng. 

"Tổ chức này tuy là mới nổi, nhưng tốc độ nổi lên cực nhanh, được huấn luyện bài bản, hành động có trật tự, nghe nói võ công của người đứng đầu cao cường, hiếm có địch thủ" 

Hắn dừng một chút, khóe miệng cong lên mang theo nụ cười: "Nói tới đây, ta nghĩ tới một chuyện thú vị" 

"Ồ? Nói ta nghe đi" Sở Kiều Tịnh hơi nghiêng người, ra vẻ rửa tai lắng nghe. 

Dạ Chí Thần chậm rãi đứng lên, đi tới trước bàn. 

"Ta vẫn luôn nghi ngờ thủ lĩnh bên ngoài của Lạc Ẩn này thật ra không phải người đứng đầu thật sự" 

Sở Kiều Tịnh giật mình, cụp mắt cười hỏi: "Ồ? Vì sao lại có nghi ngờ này? Chẳng lẽ còn có người đứng đầu khác?" 

Dạ Chí Thần gật đầu: "Đúng thế, ta cảm thấy sau lưng hắn còn có một thủ lĩnh thật sự được che giấu rất kỹ, chỉ là người này chưa từng lộ diện bao giờ" 

Sở Kiều Tịnh nhìn hắn, hỏi: "Nếu đã chưa từng lộ diện thì sao ngươi lại phát hiện ra?" 

"Trực giác" Dạ Chí Thần lời ít ý nhiều nói ra hai chữ, hắn lại bảo: "Tác phong làm việc của thủ lĩnh Lạc Ẩn rất kỳ lạ, giống như nghe lệnh làm việc hơn. 

"Biết đâu phong cách làm việc của người ta chính là như vậy" Sở Kiều Tịnh giả vờ không để ý, thản nhiên nói. 

Dạ Chí Thần phủ nhận khả năng này: "Không, cảm giác của ta chưa sai bao giờ, Tịnh Nhi có muốn cược với ta không?" 

Khóe miệng Sở Kiều Tịnh hạ xuống: "Thôi đi, những chuyện này liên quan gì đến ta, vì sao không dưng ta lại phải cược với ngươi, đến lúc đó nếu thật sự là ngươi nói đúng thì chẳng phải ta thiệt thòi à?" 

Trên mặt nàng không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc. 

Không ngờ Dạ Chí Thần lại quan sát tỉ mỉ như vậy, phát hiện ra chi tiết nhỏ như thế. 

Chỉ từ tác phong làm việc đã nhìn ra lai lịch của Lạc Ẩn, đúng là nam nhân khó dò. 

Tuy nhiên những phản ứng này của hắn cũng nói lên rằng chuyện hãm hại Lạc Ẩn không liên quan đến tử sĩ của hắn. 

Như vậy nàng cũng yên tâm rồi. 

Nếu thật sự là Dạ Chí Thần làm, nàng sẽ không biết phải làm sao. 

Nàng không muốn đối đầu với Dạ Chí Thần, trở thành kẻ thù, cũng không muốn trơ mắt nhìn Dư Tây bị thương, nhịn xuống cục tức này. 

Khi nàng đang nghĩ thì Dạ Chí Thần đã cười ra tiếng: "Thôi, vậy thì không cược nữa." 

"Nghe xong chuyện này hứng thú của ta cũng tăng lên không ít, không làm hiền Vương gia nữa nhé. 

Sở Kiều Tịnh đã đạt được kết quả mình muốn, nàng tìm một cái cớ rồi ra khỏi thư phòng. 

Sau khi đi, nàng cải trang đi tới Y các, định xem vết thương của Dư Tây. 

Khi vào Y các nàng lại chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. 

Mặc dù nàng ta đội nón nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn có thể nhận ra bóng dáng ấy, rõ ràng chính là Sở Mạn Nhu. 

Trong lòng nàng thầm nghĩ, hiện giờ Sở Mạn Nhu đã là chính phi của Hiên Vương, nếu ốm đau gì thì vào cung mời thái y là được, cũng không nghe nói nàng ta có bệnh gì khó chữa, cần phải tới Y các để khám và mua thuốc mà? 

Khi suy nghĩ, Sở Mạn Nhu đã cùng nha hoàn đi vào phòng bên cạnh để khám. 

Sở Kiều Tịnh nghi ngờ bèn nhớ vị trí gian phòng đó, quyết định lát nữa ra sẽ hỏi thăm. 

Bây giờ thăm Dư Tây vẫn quan trọng hơn. 

Thương thế của Dư Tây đã tốt lên, bây giờ đã có thể xuống giường, nhưng vì bị thương tới xương cốt nên vẫn cần tĩnh dưỡng một thời gian. 

Dư Tây nghiêng người dựa vào mép giường. 

Sở Kiều Tịnh ngồi trên ghế bát tiên giữa phòng, tay cầm một tách trà. 

Khói trà bốc lên nghi ngút, che đi vẻ mặt của nàng. 

"Chuyện tổ chức bị tính kế, Dư Bắc đã điều tra ra vài manh mối, tin rằng sẽ có kết quả nhanh thôi, ngươi không cần lo lắng, cứ yên tâm tĩnh dưỡng đi" 

Dư Tây hơi áy náy: "Nếu không phải thuộc hạ bất cẩn thì sao lại trúng kế của chúng chứ?" 

eyJpdiI6Ild5VHo5QVNzd3BjczlkZVczRVRxY3c9PSIsInZhbHVlIjoidVlHckRPazQrVUhzMDR3NVB3NVlFWHZYNzB6NHFVSVRZZkdyQVU0cGtvZ2ZFMW14UlZmSjhHQ0NaSUhWbkVtVmZ4OHJLWE1Hb3R4QzNvRm5NbUQ1ejVBcldQaElzbkl2aEg3emE0aUU0VEhcL05FZkNnUWNhYkcrSjhBUzdHMG9aK3UydFd5KzZGQVN3SGlxYnlGTDhaWGUzYUpabTJQWWpnemROTVNCK3FOVlpoUndtSDV4eUpWcUFNMkJcL016Wmg0dzF0QWU3MWxKUWJkN3gwSWhcL0J4NnM0bWpMMkh1RU5QY0FiZmRobHpORUo4TVBrSkVRTzNWVUxmc0Z1TXNGRktPbmVCa0s5Y2V6NVRTT2Y5Q1Y4TjBZa3h1c0VNN3ZMYjY0a2s2Nmh0bUtKRWpKaDh5aUZUNnRKcTdkcWs2UXpuXC9Tb1dSOW5cL1FTRjlUS3FNWEFONGc9PSIsIm1hYyI6ImIzZDg4ZjQ4ZTVkYTNhODhlNmU4YWQyY2JmZDY0NTBiMjIwYWMzNmI1YWVmYjM1ZjVhOWZhMDlmZDNjZmZjNDkifQ==
eyJpdiI6ImJmcEErSGo3cVFua2YzWUJDN1wvT2tRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImRVVDNFMTM2STlKT3d4dVJJWExHTnZ3cWc5Z2VSNHZYREM4R1d0d0tqOG5VTUgxNzN6KzQ3RG9xcUlOSm50S3hQY2ROSlhZbkZ3K2VncW5JSXBPTUltNnlaTzMzaXRScHBOZFNIdkVjbDRFYzVVb3d4MlBidGJxeEg1ZzEyYmhSWGt4cjU0aHJoWGJHTXRxTDl0dm15VSsrblF3NFo3amx5UVRpSWN2TGtGcHg0MjVwcVVMRnUyQnJkcWJmamQ3XC92Y0xiekdcL0R2aVpHRllGUkgxaTRSeVhxc1pLSHpZSXo5VWo2VUNQRVhqTUR1dHZETUpaVERpaHNsMkl0TGMxVXgzMEtTOWMrU2UrRjVmcVE4Y1dXcHJwNTZZVmRaZWo5YndjSlQ3QnhVMEtHMlZKSVJiWDdTOE9pUTB3YUR2Q0xRR0drVTJtbyt3SkFVS20yTjlidzBQMmNONGUwQkcwMlhvRGU4M21Qa0cwMnpTVlQxeHFuUCtiaCtXRjhZYXVWSEFVZGNkTzV0bTJiXC9SWUtyemVOM1BzZFR5dVhVS0djYnNpckl0T2ZBelk9IiwibWFjIjoiMzlmZjgyYTc1MzJkMzY4NmUzYjM1ODVmMmY1MDZlMzMxYTM0ZmQzMWNhMzE0NDYyMDRlNTFlZjFmYWZjNThiYiJ9

Dư Tây giật mình, hơi ngồi thẳng người, nhíu mày nói: "Xin chủ nhân nói rõ"

Advertisement
x