Hắn ta đứng trong lương đình, mà Dạ Thanh Bình đứng dưới bậc thang, ngẩng đầu nhìn hắn ta từ xa, trong lòng hơi hoảng loạn.
Dạ Thanh Bình nóng lòng muốn giải thích lý do mình đến nên tiến lên hai bước.
Nhưng vì quá sốt ruột nên bước hụt, nàng ta ngã ngửa ra sau.
Trong lúc mất trọng tâm, trong đầu nàng ta hiện lên rất nhiều suy nghĩ.
Cuối cùng nàng ta thầm nói lần này xong rồi, không chỉ khiến Bắc Thanh nổi giận hơn mà còn làm mất thể diện trước mặt hắn ta.
Dạ Thanh Bình nhắm mắt chấp nhận số phận.
Tuy nhiên cơn đau trong tưởng tượng không đến, nàng ta rơi vào một vòng tay mạnh mẽ.
Bắc Thanh đỡ nàng ta bằng một tay, xoay người theo quán tính rồi đặt nàng ta nằm thẳng.
Dạ Thanh Bình ngạc nhiên mở to mắt, đứng vững lại thì nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt đẹp trai của hắn ta.
Nàng ta không ngờ vừa nãy mình nói lời vô lễ như thế mà Bắc Thanh vẫn ra tay giúp mình.
Bỗng chốc, nàng ta hơi luống cuống.
Khi nàng ta đứng vững lại, Bắc Thanh đã buông tay ra, ánh mắt nhìn nàng ta có phần trêu đùa: "Điều Ngũ Công chúa nói với điều Ngũ Công chúa làm có vẻ không đồng nhất lắm nhỉ"
Ý hắn ta đang nói là nàng ta cố ý nhào vào vòng tay hắn ta à?
Dạ Thanh Bình đỏ mặt nói: "Bổn công chúa không cố ý ngã, nhưng vẫn phải cảm ơn ngươi đã cứu ta, điều hôm nay ta nói hy vọng chỉ có ngươi biết ta biết, cũng mong Đại
Hoàng tử suy nghĩ kỹ!"
Nàng ta nói như vậy nhưng trong lòng lại hơi hối hận.
Trước đây nàng ta luôn cảm thấy Đại Hoàng tử của Tây Quận này suốt ngày đeo mặt nạ, là một người không đáng xuất đầu lộ diện, nhưng bây giờ xem ra ngoài tính tình hơi cổ quái ra thì có vẻ hắn ta cũng không có khuyết điểm nào nữa.
Con ngươi đen u ám thấp thoáng lóe sáng, Bắc Thanh nhìn lướt qua nàng ta, không nói gì.
Dạ Thanh Bình không biết phải nói gì nữa, nàng ta đã quên mất mục đích tới đây của mình, chỉ đành nói nhanh một câu.
"Những điều muốn nói ta đã nói xong rồi, đi trước đây"
Nói xong, Dạ Thanh Bình vội vã quay người, không dừng lại chút nào.
Ánh mắt thâm thúy của Bắc Thanh dừng lại trên người nàng ta, đáy mắt hơi lóe lên.
Dạ Thanh Bình không biết mình về cung với tâm trạng thế nào.
Cũng không biết Bắc Thanh có nghe lọt tai lời mình nói với hắn ta hôm nay hay không.
Trong lòng nàng ta chợt hơi mâu thuẫn, vừa không muốn hòa thân tới Tây Quận xa xôi, lại cảm thấy hôm nay sau khi gặp Bắc Thanh, suy nghĩ trong lòng lại hơi lay động.
Nàng ta đi qua một cung uyển, nghe thấy mấy cung nữ quét tước đang nói chuyện, loáng thoáng nghe thấy tên Bắc Thanh.
Không biết vì sao nàng ta lại vô thức dừng lại, muốn lắng nghe kỹ.
"Hôm nay khi ngựa của Thần Vương phi suýt nữa xảy ra chuyện, Thần Vương và Bắc Thanh Đại Hoàng tử đồng thời ra tay giúp đỡ, hai người này đều phong hoa tuyệt đại, Thần Vương phi đúng là tích phúc mấy đời"
"Đúng đó, nếu là ta, chắc chắn sẽ ngất đi trong hạnh phúc.
"Ta thấy Thần Vương phong nhã uy nghiêm hơn, tuy Đại Hoàng tử Bắc Thanh cao ráo, thân phận cao quý nhưng lại đeo mặt nạ, cứ thấy thiếu gì đó"
"Ngươi nói vậy là hạn hẹp nha, có lẽ là người ta quá đẹp trai nên mới đeo mặt nạ thôi, sợ trêu hoa ghẹo bướm"
"Ừm, nhưng ta vẫn thấy Thần Vương đẹp trai hơn."
"Ta dám cá dưới mặt nạ của Đại Hoàng tử Bắc Thanh, dung mạo ấy không thua kém gì Thần Vương"
"Dù sao cũng hâm mộ Thần Vương phi thật, có thể được tiếp xúc thân mật với hai nam nhân xuất sắc như vậy"
Nghe tới đây, sắc mặt Dạ Thanh Bình tối lại một nửa.
Lại là Sở Kiều Tịnh, hút hồn một mình Dạ Chí Thần thì cũng thôi đi, còn ghẹo cả Bắc Thanh nữa? Đúng là cao tay.
Dạ Thanh Bình hoảng loạn, cho dù nàng ta không muốn hòa thân tới Tây Quận gả cho Bắc Thanh, cũng không muốn hắn ta bị con nhỏ vô dụng Sở Kiều Tịnh kia nhúng chàm!
Nàng ta bước nhanh tới quát: "Không làm việc tử tế đi mà lại ở đây nói chuyện của người khác à? Đúng là to gan!"
Mấy cung nữ giật mình, quỳ xuống cầu xin.
"Ngũ Công chúa tha mạng, chúng nô tỳ không dám nữa đâu"
Dạ Thanh Bình hôm nay vốn đã tức không có chỗ trút giận, mà mấy cung nữ này lại va ngay phải họng súng.
Hai mắt nàng ta như muốn bốc hỏa: "Chuyện của các chủ nhân mà đám nô tỳ như các ngươi cũng bàn tán được à? Một đám hạ lưu, còn không tự vả miệng mình đi?"
Các cung nữ nào dám trái lệnh nàng ta, tất cả đều tự đưa tay tát mặt mình.
Tiếng tát và tiếng nức nở vang khắp cung uyển, mặt mấy cung nữ cũng đã sưng vù.
Lúc này Dạ Thanh Bình mới lạnh lùng nhìn qua: "Được rồi, lần này chỉ là trừng phạt nhỏ thôi, nếu còn để ta bắt được các ngươi nữa thì nhất định sẽ cắt lưỡi các ngươi!"
Nói xong nàng ta tức giận quay người, sầm mặt bỏ đi.
Chạng vạng tối.
Dư Bắc vội vã đến Thần Vương phủ.
Sở Kiều Tịnh thấy vẻ mặt hắn ta là biết có lẽ đã có tin, thế là nàng phất tay cho mọi người lui đi rồi đóng cửa lại.
"Có tin tức của tổ chức hãm hại Dư Tây rồi ư?"
Dư Bắc cung kính chắp tay: "Thuộc hạ đã phái người đi điều tra rồi, chỉ ba tổ chức lớn mới có thể làm trong im hơi lặng tiếng thế này được"
"Ba tổ chức lớn?" Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, vô thức cầm chén trà lên nhưng không rót, chỉ cầm trong tay nghịch.
"Đúng vậy, tử sĩ của Thần Vương và Hận Thiên vệ của Hiên Vương đều trong số đó, mà tổ chức thứ ba là thần bí nhất, tuy trước đây đều xếp thứ ba, nhưng e là đây chưa phải toàn bộ thực lực của tổ chức này, nếu thật sự xét thực lực thì không biết tổ chức này sẽ xếp thứ mấy"
Dư Bắc cụp mắt, giải thích thắc mắc cho nàng.
Sở Kiều Tịnh âm thầm tiêu hóa các thông tin này, trầm ngâm nói: "Tổ chức trên giang hồ còn có thứ hạng à, vậy Lạc Ẩn được xếp thứ mấy?"
Dư Bắc dường như không ngờ lại đột ngột chuyển chủ đề, hắn ta ngẩn ra một chút mới đáp: "Phạm vi kinh doanh của Lạc Ẩn khác với tổ chức sát thủ bình thường, vì vậy không được xếp hạng theo thực lực"
"Thì ra là vậy" Sở Kiều Tịnh khẽ nói: "Có manh mối gì của tổ chức thần bí thứ ba kia không?"
Dư Bắc lắc đầu tiếc nuối nói: "Vẫn chưa tìm ra manh mối, tổ chức này vô cùng thần bí, không ai biết đại bản doanh của chúng, cũng không thấy tung tích của chúng, giết người trong vô hình, cách ngàn dặm lấy đầu người."
Đáp án này không có gì đáng ngạc nhiên, dù sao đây cũng là tổ chức thần bí nhất, sẽ không dễ dàng tìm ra như vậy.
Càng bí ẩn thì càng nguy hiểm, nàng mơ hồ cảm nhận được sự nguy hiểm.
Sở Kiều Tịnh thì thầm: "Ta biết rồi, ngươi cho người tiếp tục theo dõi điều tra tung tích của tổ chức này đi" "Vâng" Dư Bắc đáp lại rồi lập tức biến mất trong phòng.
Sở Kiều Tịnh nghịch chén trà trong tay, trầm ngâm suy nghĩ.
Ba tổ chức này đều có thể là nguyên nhân khiến Dư Tây bị thương, nhưng không biết là tổ chức nào ra tay.
Tổ chức vừa bí ẩn vừa che giấu thực lực kia nhìn có vẻ đáng nghi nhất và cũng khó dò nhất.
Hành động này có thể làm giảm sức mạnh của Lạc Ẩn, vậy nên mấy tổ chức này đều có thể chấp nhận rủi ro để thực hiện.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất