Bỗng chốc, hai người không ai lên tiếng nữa. 

Sở Kiều Tịnh cảm thấy trong lòng mềm mại, có cảm xúc gì đó đang lặng lẽ lan ra. 

"Thôi, được rồi đó" 

Sở Kiều Tịnh đột nhiên đưa tay ra nắm lấy cánh tay Dạ Chí Thần, nhưng ánh mắt nàng lại mất tự nhiên không dám nhìn hắn. 

Dạ Chí Thần cau mày, không biết lại chọc giận nàng chỗ nào. 

Sở Kiều Tịnh đứng bật dậy, kéo ống tay áo xuống, lạnh lùng nói: "Đêm khuya rồi, nên nghỉ ngơi thôi" 

Nói xong nàng đẩy Dạ Chí Thần ra, buông màn xuống. 

Dạ Chí Thần cau mày đứng đó một lúc lâu, sau đó thở dài. 

Bất kể hắn làm gì, lần nào cũng thấy khi sắp gần gũi được với nàng thì nàng lại đẩy hắn ra. 

Sau khi về Hiên Vương phủ, Sở Mạn Nhu vẫn luôn nơm nớp lo ợ, sợ Dạ Minh Hiên sẽ vì chuyện này mà lạnh nhạt với mình. 

May mà không như thế. 

Khi tỉnh dậy, toàn thân đau nhức khiến nàng ta nhớ lại sự điên cuồng đêm qua. 

Người bình thường lạnh lùng vô tình, không ngờ lại điên cuồng như thế, eo nàng ta sắp gãy rồi. 

Nhưng tất cả đều đáng giá. 

Cho dù vô cùng mệt mỏi, Sở Mạn Nhu vẫn nở nụ cười đắc ý, đưa tay sờ vị trí bên cạnh. 

Nhưng chỉ sờ thấy một khoảng trống. 

Sự lạnh lẽo nhắc nhở nàng ta người bên cạnh đã đi từ lâu. 

"Vương gia đâu? Vương gia đi đâu rồi?" Sở Mạn Nhu đột nhiên ngồi dậy. 

Nha hoàn của nàng ta bưng chén trà đi vào: "Vương phi, Vương gia vào cung từ sáng sớm rồi" 

"Vào cung.." Sở Mạn Nhu lẩm bẩm, vẻ mặt dịu đi. 

"Mang bữa sáng vào đi." 

"Vâng" 

Mấy nha hoàn lạ mặt đi vào, tay cầm theo bữa sáng. 

Vẻ mặt Sở Mạn Nhu cứng đờ, gần như hơi vặn vẹo: "Vì sao lại là cháo thuốc nữa?" 

Nàng ta vừa định hất đổ bát sứ thì nghe nha hoàn lạnh lùng nói: "Là Vương gia đặc biệt chuẩn bị, Vương phi mau uống đi ạ" 

Tay Sở Mạn Nhu khựng lại giữa không trung, nàng ta nhắm mắt lại. 

Cháo thuốc có vị hơi đắng. 

Trước đây nàng ta cứ tưởng là cháo thuốc bổ, sau này mới biết trong cháo là thuốc tránh thai! 

Mặc dù Dạ Minh Hiên ở với nàng ta mỗi đêm, nhưng ngày nào cũng đưa tới cho nàng ta một bát thuốc tránh thai. 

Sở Mạn Nhu đã từng hỏi thử Dạ Minh Hiên, nhưng chỉ nhận lại sự mỉa mai của hắn ta. 

Mà mỗi khi hắn ta nhìn Sở Kiều Tịnh, sự dịu dàng trong mắt rõ ràng tới nỗi không thể lừa được ai. 

Sao nàng ta không biết trong lòng Dạ Minh Hiên chỉ có con khốn Sở Kiều Tịnh kia! 

Rõ ràng chỉ là một đứa vô dụng cái gì cũng không biết, tại sao lại được nhiều nam nhân yêu thích như vậy? 

Dạ Chí Thần thì cũng thôi, vậy mà đến Dạ Minh Hiên cũng muốn xoay quanh nàng. 

Sở Mạn Nhu cắn răng nghiến lợi, khuôn mặt u ám sắp nhỏ ra nước. 

Tay cầm bát cháo hơi run, nàng ta nhìn bát cháo hồi lâu, sau đó cúi đầu uống cạn. 

Chỉ là bàn tay cầm bát sứ loáng thoáng có thể nhìn thấy khớp xương. 

Sở Kiều Tịnh chèn ép nàng ta khắp nơi, nàng ta luôn chịu đựng, bây giờ còn muốn cướp đi trái tim của Dạ Minh Hiền. 

Bảo nàng ta làm sao nhịn được! 

Nàng ta ghi nhớ hết từng chuyện nhục nhã, sẽ có một ngày, nàng ta bắt Sở Kiều Tịnh phải trả lại! 

Tiệc cưỡi ngựa hôm nay là để chọn ra người hòa thân, nhưng ai mới là người hòa thân cuối cùng, bên phía Tây Quận vẫn chưa nói rõ. 

Đi ra từ thao trường, Dạ Thanh Bình không về cung ngay mà buồn bã ủ rũ đi trên con đường dài. 

Nàng ta lo mình sẽ bị chọn làm Công chúa hòa thân, hôm nay nàng ta vẫn luôn nói năng thận trọng, sợ thu hút sự chú ý của người Tây Quận. 

Nàng ta không muốn hòa thân tới Tây Quận chút nào. 

Tây Quận dã tâm quá lớn, nàng ta không tin gả một Công chúa tới đó là bọn họ sẽ ngừng. 

Nếu một ngày nào đó Tây Quận trở lại, nàng ta sẽ là người đầu tiên bị Tây Quận đẩy ra. 

Hòa thân... là cả đời cũng không được về cố hương, không còn được hưởng sự yêu chiều của phụ hoàng mẫu hậu nữa. 

Nghe trong hoa thoại, có nơi còn có phong tục huynh đệ chung thê, còn có cái gì mà cha chết con tiếp tục, nàng ta không biết gì về Tây Quận, làm sao biết có phải Tây Quận cũng có tập tục đáng sợ đó hay không? 

Huống chi Đại Hoàng tử Bắc Thanh của Tây Quận bình thường luôn đeo mặt nạ, biết đâu vì khuôn mặt dưới lớp mặt nạ kia xấu quá nên mới không dám để lộ ra. 

Dạ Thanh Bình càng nghĩ càng sợ, sợ mình sẽ trở thành người được chọn đi hòa thân cuối cùng. 

Nhưng lại không thuyết phục được phụ hoàng, bây giờ mẫu hậu lại bị giam lỏng, Bạch gia cũng chẳng nói được gì nữa. 

Bất giác, nàng ta đã đi tới con đường có trạm dịch. 

Nàng ta bực bội, quay người định đi nhưng lại nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người mặc đồ sứ giả Tây Quận. 

Điều mà hai người đang nhỏ giọng thảo luận chính là tiệc cưỡi ngựa hôm nay. 

"Không biết người Bất Dạ Quốc đưa tới hòa thân là ai nhỉ?" 

"Theo ta thấy nếu là hòa thân thì lựa chọn cuối cùng vẫn phải là Công chúa hoàng thất, dù sao quý nữ cũng là thần nữ, sao có thể so sánh được với phân lượng của Công chúa. 

"Cung đúng, nghe nói Công chúa tới tuổi kết hôn trong cung của Bất Dạ quốc cũng chỉ có Ngũ Công chúa thôi nhỉ?" 

"Cũng không chắc, chẳng phải Đại Hoàng tử cũng tới đấy sao? Phải xem ngài ấy thích nữ tử thế nào, không thể khiến Đại Hoàng tử của chúng ta chịu thiệt, đưa nữ tử mình không thích về được" 

Dạ Thanh Bình càng nghe càng hoảng. 

Cái gì mà so sánh được với phân lượng của Công chúa? Nàng ta là vật có thể đo lường được à? 

Ngoài phẫn hận, còn có cả chua xót. 

Nàng ta đã quen kiêu căng hống hách, sống cuộc sống cành vàng lá ngọc, không muốn gả tới Tây Quận gì kia. 

Nàng ta hạ quyết tâm, trong lòng càng thêm kiên định, quay người đi nhanh tới dịch quán. 

Nàng ta muốn nói rõ với Bắc Thanh, để hắn ta biết khó mà lui, đừng có ý đồ lấy được nàng ta! 

Đại thần dịch quán nhận ra Dạ Thanh Bình, cũng biết trước nay nàng ta luôn nóng nảy, không ai dám ngăn cản, cứ thế để nàng ta xông vào dịch quán. 

Bắc Thanh ngồi một mình trên lương đình, bên cạnh không có sứ thần khác. 

Dạ Thanh Bình thấy thế thì cảm thấy chính là thời điểm tốt, sẽ không bị người khác nhìn thấy. 

Nàng ta bước nhanh tới rồi gọi: "Đại Hoàng tử" 

Bắc Thanh nhíu mày, dường như không biết vì sao nàng ta lại xuất hiện ở đây. 

"Ngũ Công chúa tới đây có chuyện gì thế?" 

Hắn ta hơi nghiêng người, lộ ra nửa khuôn mặt, mặt nạ màu xám che đi khuôn mặt của hắn ta, nhưng từ đường cong quai hàm tuyệt vời cùng đôi mắt trầm tĩnh kia có thể thấy khuôn mặt dưới lớp mặt nạ cũng không tầm thường. 

Dạ Thanh Bình ngẩn ra trong chốc lát, nhưng sau đó lại không vui quay mặt đi, hừ một tiếng: "Bổn công chúa tới đây là muốn nói cho ngươi biết ta sẽ không tới Tây Quận, tốt nhất Đại Hoàng tử hãy biết ý, đừng xin phụ hoàng lấy ta!" 

Lòng nàng ta sốt ruột, lời nói không được suy nghĩ kỹ nên có hơi vô lễ. 

Vừa dứt lời nàng ta đã hối hận, bởi vì hơi thở xung quanh Bắc Thanh chợt lạnh đi, chỉ còn lại đôi mắt không có cảm xúc gì, hờ hững nhìn vào nàng ta. 

eyJpdiI6IkpKV3U1aEZGQkZUZmgwakNobXYyQnc9PSIsInZhbHVlIjoiVUpmb0VGcVE2VXYraHpJb0RSdFJMdTljRVROZlFHMnBHNnprVUwwNXYydU9ySFZLQ3g1RGlcL1ZrVFRTZ3krY2pndFwvVituc1VSMlVsekx1c2FveWoxUGlRTTVZWmdIRHpneVlRSzZmUnE4SkdLNzJzNU9hTXdIZzBvdjN2OStobkp0TkVmdk00NlJEdmtSRithUEJuWENxUXJlMmlEK0R6SERZYnpRMnFlT01jVGIwTGZ3ZW96blEzRnJKZHRnTTQzQ25NcUJBcFR1MUxwdHdxUWZsTnpUSU11M1ltVUwyWWtUell3YTR3Z2JleENGUlRGTXdTdk5MRFJvd01IVGJaZVVkMUtvZlJuUVVRSWNPcHphTVhNMzJQdEpJMUFuOUVRMFAyb1lwSFV2OFBtdVVlRkh5OWpxYnlEXC93WHJRdW1pNFBsRjdsVEVGb2MwZ3RlQ0JmS2Rob3RoWlpMRFdocnRFS2pyZStRNFVUV0R3Q0RkNkNuc1JwRitSVEgwUlFSNU12WTdSdEV1WFIyYTVBTkIxSDAyUjRpSmNEbHBPYXRJZVVqNzVXZThIeWVWTkNwTjg5VVRpVFhuXC9rT2pzTDZvTExRNnpmOHV0SEVUZnNHRThha2Z3PT0iLCJtYWMiOiIyNGJlZjcyYTlkNWIzODM5OThkNDAzOTUzOTc5NGIzZjIxZWY5ZWM5MTI4ZmQ1YzllMTBkMDg5M2ZjZDM1ZjFiIn0=
eyJpdiI6IlwvdHZrelwvVVwvRm81cDhMZXptaiszb1E9PSIsInZhbHVlIjoiOTdQSnlzSGR3TkNIXC96QkVvRzkrTlNMU2UyUnZzaFBsXC9HYjdST0xUQTBvZmlQcUtPeUIxcWJSdVBhV0pRZ05uTWJuRnVRVUFsTmtJZ3U2RGQ5UW9iUTdnbjROVFhkblZCSERlZzJXTzlnMDNySWR5R0JvVjdFSHczYjJcL3Q0aU55TkVcL3lia1ZXY1d0QjNcLzcxUWEwcnY4XC9jS1JCdkRmMWJzdUNwdW5tekZxdXFYa2NvU2k4SUp3UW95UU1nZEZYdDJ0V1MxNWtnMmlneFg4WDJwSWdpYWI2WVBmMG9uN09QVVhKRVZpbEg2dGtJUk9EMFhVcGtmOHo3OUN0cHZBMHRob3JTcUlDaUZ1M2dQeFRKbGhTdFE9PSIsIm1hYyI6IjFkNmI4ZmQ4OGE4NDAyNTFlNmRiMzIyZmVlN2EzZmZkNDE4NzE1YTMzZjBlMGM4ZDliZmViYzg3MTUyYWE2OTQifQ==

Nàng ta lo lời này của mình không chỉ không làm Bắc Thanh từ bỏ ý định, ngược lại hắn còn tới nói với phụ hoàng.

Advertisement
x