Sức của Bắc Thanh rất lớn, hắn ta vỗ một cái với toàn lực, có thể vỗ chết được con ngựa.
Cũng vì thực hiện động tác trong không trung, còn phải để ý không làm Sở Kiều Tịnh bị thương nên hắn ta không dùng hết toàn lực thôi.
Mặc dù vậy, con ngựa cũng bị thương không nhẹ.
"Chết thì chết thôi, suýt nữa thì hại Thần Vương phi." Hoàng thượng mất kiên nhẫn nói: "Đưa nó đi đi, mắt không thấy tâm không phiền" Quan viên đáp vâng, vừa định tìm người kéo ngựa đi thì Sở Kiều Tịnh ngăn lại: "Chờ đã, ta muốn kiểm tra"
Con ngựa này phát điên quá đột ngột.
Nó đúng là rất hiền lành, khỏe mạnh.
Lúc mới cưỡi nàng không thấy có vấn đề gì cả.
Sở Kiều Tịnh đi vòng quanh con ngựa một vòng kiểm tra cẩn thận.
"Đây là cái gì?"
Trên mông ngựa, Sở Kiều Tịnh phát hiện một lỗ kim rất nhỏ, bị lông ngựa che mất.
Trong mắt nàng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, quả nhiên con ngựa này đã bị động tay động chân.
Nhưng động tay lúc nào mới khiến nó chuẩn xác mất kiểm soát khi nàng cưỡi được nửa chặng đường như thế?
Là nhằm vào nàng hay là nàng chỉ vô tình xui xẻo?
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh lướt qua vẻ mặt tất cả mọi người đang có mặt, muốn nhìn hết vẻ mặt của mọi người.
"Con ngựa này bị bỏ thuốc à?" Hoàng thượng ngạc nhiên hỏi.
Vì lo lắng, ông cũng đã rời khỏi chỗ ngồi và đi xuống.
Ông phẫn nộ nhìn mã quan đang run rẩy: "Nhìn xem chuyện tốt ngươi làm đi? Thế này là thế nào? Ngươi cố ý khuấy động tranh chấp giữa hai nước à?"
Hoàng thượng cho rằng con ngựa này vốn để phá hỏng tiệc cưỡi ngựa chứ ông không nghĩ phong ba này có thể là nhằm vào Sở Kiều Tịnh.
Quan viên đó sợ hãi hoảng loạn quỳ xuống: "Vi thần tội đáng muôn chết, bây giờ vi thần sẽ cho người đi điều tra ngay!"
Nhưng một lúc sau, quan viên chỉ đưa về thi thể của một gã hầu.
Ông ta lau mồ hôi lạnh trên trán, nói: "Người này nhảy xuống giếng sau núi tự sát, tìm được vật này trên người hắn ạ"
Ông ta đưa một cây châm bạc bọc trong vải ra.
Trên cây châm bạc có ánh sáng xanh yếu ớt, đúng là đã bị bỏ thuốc.
Nhưng gã hầu này đã chết, người chết không thể đối chứng, không thể biết hắn ta bị ai sai khiến, mục đích là gì.
Mặt Hoàng thượng âm trầm gần như nhỏ ra nước.
Buổi tiệc cưỡi ngựa đang yên đang lành lại xảy ra chuyện này, còn suýt nữa làm Sở Kiều Tịnh bị thương.
Sở Mạn Nhu ở lại trên đài cao thấy tên hầu kia đã chết mới thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy sẽ không tra ra nàng ta được nữa.
Mà động tác của nàng ta không thể thoát khỏi ánh mắt của Dạ Minh Hiên.
Lông mày hắn ta hơi nhíu lại, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Trên đài cao chỉ có Dạ Minh Hiên và Sở Mạn Nhu không xuống, mà các quý nữ và sứ giả khác thì ở rất xa.
Dạ Minh Hiên hạ thấp giọng hỏi: "Là ngươi làm à?"
Sở Mạn Nhu giật mình, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: "Vương gia đang nói gì vậy?"
"Ngựa của Sở Kiều Tịnh là do ngươi động tay vào à?"
Khi hắn ta nói tới Sở Kiều Tịnh, Sở Mạn Nhu nhìn thấy rõ sự dịu dàng trong mắt hắn ta.
Vẻ mặt Sở Mạn Nhu thay đổi.
"Vương gia cứ nói đùa, Mạn Nhu chỉ là nữ tử yếu ớt, đâu hiểu rõ y thuật độc dược như đường tỷ, sao có thể làm được?"
"Hừ, bỏ ngay ý định đó của ngươi đi, nếu để ta biết ngươi ra tay với nàng ấy, ta không ngại khiến ngươi trở thành Tưởng Nhã Linh thứ hai đâu"
Dạ Minh Hiên hờ hững nhìn nàng ta, giọng điệu không có bất kỳ cảm xúc nào.
Sở Mạn Nhu chỉ thấy máu trong người như chảy ngược, nhưng trên mặt nàng ta lại không thể hiện ra chút nào.
Nàng ta vẫn không đổi sắc, hỏi lại: "Vương gia, Sở Kiều Tịnh là Vương phi của Thần Vương, Vương gia quan tâm tỷ ấy như thế có phải không hợp lý lắm không?"
Nàng ta cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí để nói với Dạ Minh Hiên câu này nữa.
Chỉ là nàng ta cứ nghĩ tới việc tất cả mọi người đều xoay quanh Sở Kiều Tịnh thì trong lòng lại thấy hận thù.
"Chát.."
Dạ Minh Hiên giơ tay lên tát nàng ta: "Chú ý cách ăn nói của ngươi với bổn vương, cái tát này chỉ là cảnh cáo"
Động tĩnh này không làm mấy người Sở Kiều Tịnh trên thao trường chú ý, nhưng lại khiến các quý nữ và mệnh phụ đang ngồi phải chú ý.
Vô số ánh mắt nhìn qua, mặt Sở Mạn Nhu trắng bệch, sau lưng như có gai đâm.
"Vương gia, thật sự không phải Mạn Nhu làm." Nàng ta nhỏ giọng thút thít.
"Câm miệng, không thấy đã có người nhìn lại đây rồi à? Gạt nước mắt đi, đừng làm bổn vương mất mặt"
Sắc mặt hắn ta tái xanh, mũi thở phì phò, sát khí lạnh lùng trong mắt vẫn không giảm bớt.
Sở Mạn Nhu oán hận cúi đầu.
Mà Dạ Minh Hiên lại lạnh lùng cảnh cáo nàng ta, bờ môi mỏng khẽ nhếch, chậm rãi nói ra một câu: "Nếu ngươi động đến nàng ấy, ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn"
Sở Mạn Nhu bị câu nói kinh hồn đảm vía này làm cho sửng sốt, nàng ta lập tức bình tĩnh lại, cụp mắt nói: "Đương nhiên Mạn Nhu không dám"
Tuy nhiên nàng ta lại âm thầm siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào thịt.
Dạ Minh Hiên chỉ trầm giọng cảnh cáo một câu rồi không nói gì nữa.
Giữ nàng ta bên cạnh cũng không phải không có ích.
Bên kia, mấy người Sở Kiều Tịnh đã theo Hoàng thượng về lại đài cao.
Tiếp tục buổi tiệc cưỡi ngựa hôm nay.
Sau khi Sở Kiều Tịnh ngồi xuống thì nhìn Sở Mạn Nhu với vẻ mặt không rõ.
Dù sao Sở Mạn Nhu cũng là người muốn nàng cưỡi ngựa.
Là trùng hợp? Hay là mọi chuyện đều do Sở Mạn Nhu gây nên? Nàng ta thật sự có năng lực đó ư?
Dạ Minh Hiên đột nhiên nhìn sang, bắt gặp ánh mắt của nàng, trong mắt hắn ta đầy cảm xúc không rõ.
Sở Kiều Tịnh khẽ cau mày, dời mắt nhìn đi chỗ khác.
Thấy nàng sợ hãi, Hoàng thượng hạ lệnh: "Hôm nay con cũng chịu thiệt thòi, cũng không có việc gì quan trọng nữa đâu, mau theo Thần Nhi về phủ nghỉ ngơi đi."
Đương nhiên Sở Kiều Tịnh sẽ không từ chối ý tốt của Hoàng thượng, nàng sẵn sàng chấp nhận, theo Dạ Chí Thần lên xe ngựa về phủ.
Không biết là do gần đây quá mệt hay vì xe ngựa xóc nảy suốt đường mà Sở Kiều Tịnh ngủ thiếp đi mất.
Xe ngựa dừng lại trước Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần mới dời ánh mắt nóng rực, cười nhẹ định bế nàng xuống xe.
Không ngờ vừa chạm vào vai, Sở Kiều Tịnh đã ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đầy cảnh giác.
Giống như hắn là hồng thủy dã thú vậy.
Ý cười trong nháy mắt biến mất, Dạ Chí Thần chậm rãi đứng dậy: "Tới rồi"
Lời vừa dứt, hắn đã vén rèm xuống xe ngựa trước.
Dù trong lòng không vui nhưng hắn vẫn đứng sang một bên ngoan ngoãn chờ nàng.
Sở Kiều Tịnh hoàn hồn, cũng xuống xe ngựa.
"Nàng có bị thương không?" Dạ Chí Thần hỏi.
Sở Kiều Tịnh dừng bước, lắc đầu: "Chỉ va quệt bị thương ngoài da chút thôi, không có gì đáng ngại, ta tự bôi thuốc là được"
Dạ Chí Thần nghe thế thì nhìn quanh người nàng một lần, ánh mắt dừng lại trên khuỷu tay nàng.
Hắn đột nhiên cười khẽ: "Ở vị trí này, sợ rằng Tịnh Nhi không tự bôi thuốc được đâu, để ta làm giúp cho"
Sở Kiều Tịnh vô thức từ chối: "Không cần, bôi thuốc chỉ là chuyện nhỏ, Mai Anh cũng làm được."
Nào ngờ Dạ Chí Thần lại nói bằng giọng điệu không cho người khác từ chối: "Không được, Mai Anh tay chân thô kệch, cẩn thận làm nàng bị thương." Khóe môi Sở Kiều Tịnh run rẩy, lành lạnh nói: "Mai Anh trước nay luôn cẩn thận.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã về tới viện.
Nhưng Mai Anh lại không có ở trong viện.
Màn đêm như nước, ánh nến lờ mờ, Dạ Chí Thần nâng cánh tay lên thận trọng bôi thuốc cho Sở Kiều Tịnh, động tác rất nhẹ nhàng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất