Khi Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đến thì vẫn còn sớm.
Phía trước có rượu thơm đồ ăn ngon, trong vườn có cung điện, đình viện và rừng rậm.
Diện tích thao trường này rất lớn, đủ để phô diễn kỹ năng.
Hai bên còn có một hàng mũi tên, chính giữa đặt một hàng bia bắn.
Khi Sở Kiều Tịnh đang quan sát thao trường thì Dạ Thanh Bình đã vào chỗ dưới sự vây quanh của cung nhân, chỉ là mặt nàng ta rất hậm hực, có vẻ không tình nguyện.
Nàng ta ngồi xuống, Dạ Minh Hiên cũng đưa Sở Mạn Nhu đến.
Hôm nay Sở Mạn Nhu ăn mặc rất đẹp, nhưng không còn dáng vẻ đáng thương như trước nữa.
Dạ Minh Hiên tới hành lễ với Hoàng thượng: "Nhi thần tới muộn, xin phụ hoàng thứ tội."
Hoàng thượng cười tít mắt: "Thôi, mau ngồi xuống đi"
Dạ Minh Hiên mau chóng chắp tay cười bảo: "Đa tạ phụ hoàng"
Chỗ ngồi của hắn ta và Sở Mạn Nhu ở ngay bên cạnh Dạ Chí Thần, sau khi ngồi xuống, bên cạnh Sở Kiều Tịnh là Dạ Minh Hiên.
Ánh mắt Dạ Minh Hiên như nhìn về phía Sở Kiều Tịnh khiến nàng không vui nhíu mày.
Lúc này tiếng trống vang lên, báo hiệu tiệc cưỡi ngựa bắt đầu.
Người của Tây Quận giỏi cưỡi ngựa bắn cung, rất nhanh đã cưỡi con ngựa cao lớn chạy quanh thao trường hai vòng.
Làm vậy là đang muốn chiếm mất thể diện chủ nhà của Bất Dạ Quốc đây mà.
Hoàng thượng nhếch miệng cười khẽ: "Tây Quận không hổ là quốc gia trên lưng ngựa, ai cũng cưỡi ngựa bắn cung giỏi."
Một sứ giả mặt đen cười lớn nói: "Nghe nói quý tộc Bất Dạ Quốc cũng giỏi cưỡi ngựa, chi bằng cũng để bọn ta được thấy đi?" Hoàng thượng còn chưa lên tiếng, Sở Mạn Nhu đã nói: "Đường tỷ, ta nhớ tài cưỡi ngựa của tỷ rất tuyệt, sao không ứng chiến?"
Giọng nói không lớn không nhỏ, mấy người có mặt đều có thể nghe thấy.
Sở Kiều Tịnh hờ hững liếc nhìn nàng ta.
Đúng là nàng biết cưỡi ngựa, chỉ là nàng và Sở Mạn Nhu chưa thân tới mức đó.
"Muội muội nhớ nhầm rồi, ta ở nhà quanh năm, sao lại biết cưỡi ngựa được?" Sở Kiều Tịnh nhếch môi, cười lấy lệ.
Nhưng lúc này sứ giả Tây Quận kia lại nói: "Ầy, không biết cưỡi ngựa cũng không sao, tiệc cưỡi ngựa hôm nay chỉ tổ chức cho vui thôi, sao Thần Vương phi phải làm mọi người mất hứng thế?"
Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn hắn ta, ánh mắt hơi lạnh lùng.
Hai người gộp lại thế này, đang định lùa vịt lên kệ đấy à?
Sở Mạn Nhu xúi giục nàng, nàng còn có thể ứng phó qua loa, nhưng sứ giả Tây Quận đã lên tiếng, nếu nói từ chối thì sẽ mất thể diện của cả hai nước.
Thấy có người giúp mình, Sở Mạn Nhu càng thêm đắc ý: "Thì ra là ta nhớ nhầm, nhưng sứ giả Tây Quận nói cũng đúng, không biết thì có thể học, biết đâu vừa cưỡi là sẽ biết ngay."
Nói rồi, khóe miệng nàng ta nhếch lên, không thể che giấu được ý cười.
Mỗi con ngựa ở đây đều khỏe mạnh cao lớn, nếu Sở Kiều Tịnh ngã xuống từ trên lưng ngựa thì tốt quá.
"Nếu nàng không muốn thì không cần đi" Dạ Chí Thần nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào Sở Kiều Tịnh, nàng nhìn hắn ý bảo hắn yên tâm: "Đúng thế, biết đâu khi lên lưng ngựa lại biết thì sao"
Dạ Chí Thần cũng biết nàng đang nói đùa, vì vậy bất đắc dĩ lắc đầu cười nhẹ.
Nhìn dáng vẻ tự tin của nàng, sự lo lắng trong lòng hắn cũng tan biến phần nào.
Sở Mạn Nhu thấy vẻ mặt nàng, trong lòng lại thầm hận.
Cứ chờ đi, Sở Kiều Tịnh, nàng ta vẫn còn chiêu khác, kịch hay còn ở phía sau.
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh rời đi, tới trước chuồng ngựa, nhận lấy dây cương từ tay gã hầu rồi nhanh nhẹn lên lưng ngựa.
Trên bục cao, Bắc Thanh nhìn bóng dáng nàng bằng ánh mắt sâu thẳm, khẽ cong môi.
Trên thao trường, sứ giả da đen lên tiếng lúc nãy nhướng mày bảo: "Nghe nói Thần Vương phi phụ nữ nhưng không thua kém đấng mày râu, hôm nay được gặp quả nhiên phi phàm.
"Sứ giả quá khen" Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nói.
Sở Kiều Tịnh dùng hai chân kẹp bụng ngựa, bắt đầu chậm rãi đi về phía trước.
Con ngựa này trông có vẻ ngoan ngoãn, không khó cưỡi.
Nàng dần tăng tốc, giữ tốc độ không nhanh không chậm.
Dù sao hôm nay không phải sân nhà của nàng, chỉ cần làm theo lời của sứ giả Tây Quận là được.
Nhưng không ngờ bỗng có một tiểu Hoàng tử chạy ra.
Con ngươi Sở Kiều Tịnh co rút lại, nàng định giảm tốc độ ngựa.
Nhưng con ngựa lại như không nghe sai bảo, tốc độ chẳng những không giảm mà còn tăng lên.
Sở Kiều Tịnh siết mạnh dây cương, nhưng ngựa không hề có ý dừng lại.
Trúng kế rồi.
Sở Kiều Tịnh cau mày, vừa rồi nàng không phát hiện ra con ngựa này có vấn đề gì.
Dù sao hôm nay cũng là tiệc giao hữu giữa Bất Dạ Quốc và Tây Quận, nàng không nghĩ người Tây Quận sẽ ra tay độc ác trước mặt Hoàng thượng.
Tiểu Hoàng tử ở ngay phía trước mà con ngựa lại mất kiểm soát, cứ tiếp tục thế này chắc chắn sẽ đâm vào cậu bé.
Mà tiểu Hoàng tử dường như đã hóa đá, chết lặng tại chỗ, không nhúc nhích.
"Mau tránh ra!" Sở Kiều Tịnh vừa siết chặt dây cương vừa hét.
Thính giác của Dạ Chí Thần rất tốt, khi Sở Kiều Tịnh hét lên, hắn đã nghe thấy.
Hắn lập tức đoán được ngựa của Sở Kiều Tịnh đã mất kiểm soát.
Tiểu Hoàng tử cách Sở Kiều Tịnh chưa đầy hai mươi mét.
Sở Kiều Tịnh cắn răng, đột nhiên siết chặt dây cương, vó ngựa cao vút, bay qua đầu tiểu Hoàng tử.
Nhưng cũng bởi động tác này, Sở Kiều Tịnh suýt thì ngã xuống khỏi ngựa.
Nàng nắm chặt dây cương trong tay, nửa người rời khỏi yên, xóc nảy theo sự kịch liệt của con ngựa.
Dạ Chí Thần lập tức bay ra không chút do dự.
Cùng lúc đó, trên đài cũng có một người khác bất chợt rời khỏi chỗ ngồi.
Hai bóng dáng bay về phía Sở Kiều Tịnh với tốc độ cực nhanh.
Tốc độ của ngựa rất nhanh, Sở Kiều Tịnh chỉ cảm thấy nội tạng của mình sắp rơi ra ngoài.
Tay cầm cương của nàng sắp tuột ra, nếu ngã xuống ngựa với tốc độ này, không chết thì cũng tàn phế.
Đúng lúc này, một bàn tay kéo nàng dậy, sau đó trở mình lên ngựa, cầm dây cương trong tay nàng.
Mà Bắc Thanh đến chậm một bước nhìn bàn tay trơ trọi mà sửng sốt một chút, sau đó vỗ vào con ngựa mất không chế bên cạnh.
Con ngựa hí lên một tiếng, cùng lúc đó, Dạ Chí Thần ôm Sở Kiều Tịnh nhảy lên, vững vàng đáp xuống bãi đất trống.
Chỉ là một phen hú vía.
Sở Kiều Tịnh được Dạ Chí Thần ôm chặt trong lòng, sau khi đứng vững, nàng hơi mất tự nhiên rời khỏi vòng tay hắn.
Dạ Chí Thần cũng không để ý, vừa nãy thấy nàng suýt bị thương, tim hắn muốn bay ra ngoài.
"Không sao là tốt rồi"
Khi mấy người về lại đài cao, Hoàng thượng cũng lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn con ngựa được mọi người đưa đi trên thao trường, đáp: "Con ngựa đó bỗng nhiên mất kiểm soát."
Ngựa trong chuồng đua phải được thuần phục trước khi đưa vào.
Ngựa hoang chỉ có trong lúc thi, còn bình thường đều chỉ là những con ngựa rất ngoan.
Đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải trường hợp này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất