Công chúa hoàng thất sinh ra đã mang trong mình trách nhiệm nặng nề. 

May mắn thì tìm được phò mã rồi gả đi trong vinh quang. 

Còn bất hạnh thì gặp đúng lúc quốc gia nguy nan, bị đưa đi hòa thân. 

Trước đây ông dã cho Dạ Thanh Bình đường lui, nhưng nàng ta lại không trân trọng. 

Tấu sớ hòa thân của Tây Quận được đưa lên, văn võ trong triều đều không phản đối. 

Suy cho cùng, có thể dùng cách không đổ máu để đổi lấy hòa bình cũng là điều hiếm có. 

Tình hình hiện tại là như vậy, nếu không như vậy thì sớm muộn gì Tây Quận cũng sẽ tiếp tục làm loạn. 

Mặc dù Dạ Thanh Bình biết quyết định của phụ hoàng, nhưng nghe thấy ý chỉ của ông, nàng ta vẫn đau đớn không thể chấp nhận được. 

Nàng ta cố nén nước mắt sắp trào ra, lớn tiếng nói: "Phụ hoàng! Nhi thần không muốn đi hòa thân! Nhi thần chỉ muốn ở bên phụ hoàng để hiếu kính người, nhi thần không muốn tham gia tiệc cưỡi ngựa ngày mai!" 

Đến nơi như Tây Quận, làm sao nàng ta còn có thể được sống sung sướng nữa. 

Nàng ta không biết vì sao phụ hoàng lại đồng ý hòa thân, chẳng lẽ phụ hoàng không nghĩ tới việc cuối cùng người đi hòa thân sẽ là nàng ta ư? 

"Vớ vẩn!" Hoàng thượng quát lên: "Con là Công chúa của một nước, không phải nữ nhi gia đình bình thường, hy sinh hạnh phúc vì hòa bình là trách nhiệm con không thể chối 

bỏ!" 

Dạ Thanh Bình không cầm được nước mắt nữa. 

Bảo nàng ta đi hòa thân thì chẳng thà bảo nàng ta đi chết còn hơn! 

Nghĩ đến đây, nàng ta thật sự buột miệng nói: "Con sẽ không tham gia tiệc cưỡi ngựa ngày mai đâu, con thà chết cũng không đi hòa thân!" 

Hoàng đế cũng nổi giận, ông quát lên: "Ngày mai con nhất định phải có mặt, nếu con không đi, con định để Tây Quận xem trò cười à? Cho dù phải trói, trẫm cũng sẽ trói con tới!" 

"Dã tâm lang sói của Tây Quận đâu có dễ dập tắt như vậy! Cho dù gả mười Công chúa tới đó, bọn chúng cũng sẽ không dừng lại, nếu đã như vậy thì hòa thân có ý nghĩa gì? 

Phụ hoàng, người muốn con phải đi tìm chết sao?" Dạ Thanh Bình nước mắt lưng tròng, thất vọng nhìn phụ hoàng luôn thương yêu mình. 

Hoàng đế cũng thất vọng không kém nàng ta, ông chỉ coi là Dạ Thanh Bình bướng bỉnh tùy hứng, nhưng không ngờ nàng ta lại ích kỷ tới mức này. 

"Con muốn tiếp tục làm Công chúa cao quý vô ưu vô lo, trẫm cũng đã cho con cơ hội, là con tự phá hỏng hôn ước, bây giờ con đã không còn được lựa chọn nữa" 

Giọng Hoàng thượng bình tĩnh mà xa cách, ánh mắt nhìn nàng ta đã mất đi độ ấm. 

Lòng Dạ Thanh Bình hồi hộp, chẳng lẽ phụ hoàng đã biết chuyện hôn ước rồi? 

Trong lòng nàng ta dâng trào cảm xúc, vừa nghĩ đến chuyện phải đi hòa thân, trước mắt nàng ta lại tối sầm. 

Nàng ta chợt hất cung nhân đang định lôi mình ra, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, quật cường nhìn ông, lớn tiếng nói: "Phụ hoàng, nhi thần không muốn đi hòa thân, nếu phụ hoàng nhất định muốn nhi thần đi hòa thân, vậy thì bây giờ hãy ban chết cho nhi thần đi!" 

Dạ Thanh Bình tưởng rằng như vậy sẽ khơi dậy lòng trắc ẩn của Hoàng thượng. 

Nhưng Hoàng thượng chỉ hờ hững nhìn nàng ta rồi bảo: "Trẫm sẽ không ban chết cho con, ngày mai con cũng sẽ xuất hiện trong tiệc cưỡi ngựa" 

Đây là mệnh lệnh, cũng là thánh chỉ. 

Dạ Thanh Bình cảm thấy toàn thân lạnh toát, để mặc cho cung nhân đưa mình về cung. 

Sự phẫn hận và không cam lòng vởn quanh trong lòng, nàng ta nhớ tới lời Tôn Nhã Tịnh và Sở Kiều Tịnh nói hôm đó thì lại càng thêm uất hận. 

Tất cả là do Sở Kiều Tịnh, nếu không vì nàng chế giễu, sao nàng ta lại mất lý trí hủy hôn chứ! 

Nàng ta vốn đã ghét Sở Kiều Tịnh rồi, ghét sự xa cách và lãnh đạm của nàng. 

Nàng ta đường đường là Công chúa, nhưng Sở Kiều Tịnh lại chẳng coi trọng nàng ta. 

Vì vậy nàng ta luôn muốn châm chọc Sở Kiều Tịnh vài câu, muốn gây sự với nàng. 

Nhưng nàng ta chưa thành công dù chỉ một lần, thậm chí lần nào cũng rất chật vật. 

Vậy nên nàng ta càng ghét Sở Kiều Tịnh hơn. 

Nhưng bây giờ nàng ta hận Sở Kiều Tịnh, hận sự xuất hiện của nàng làm xáo trộn cuộc sống cao quý, vô tư vốn có của nàng ta. 

Thần Vương phủ. 

Dạ Chí Thần đã giải thích vì sao mình rời khỏi Vương phủ, nhưng dường như Sở Kiều Tịnh vẫn cố ý tránh hắn. 

Nàng lặng lẽ ngồi trước bàn, nghiên cứu sách y. 

Dạ Chí Thần thận trọng lại gần, tiện tay cầm một quyển sách trên bàn lên. 

Hắn vừa nhìn Sở Kiều Tịnh từ đuôi mắt vừa khàn giọng bảo: "Ta không nỡ thấy nàng mệt nên mới không gọi nàng" 

Động tác lật sách của Sở Kiều Tịnh khựng lại: "Chẳng phải ta cũng không nói gì sao?" 

Nàng tránh Dạ Chí Thần là vì nàng không tự tin, không biết nên nói chuyện hôm qua thế nào. 

Dù sao giấu hắn cũng là nàng có lỗi trước. 

Giọng Dạ Chí Thần hơi tủi thân: "Vậy vì sao nàng vẫn không muốn để ý tới ta?" 

Sở Kiều Tịnh cau mày nhìn hắn: "Ta đâu có, chẳng phải ta đang nói chuyện với ngươi đây à?" 

Hắn nói một câu nàng đáp một câu, thế nào là không để ý? 

Dạ Chí Thần ậm ừ: "Không như nhau" 

Nàng thở dài, thầm nghĩ nếu hôm nay không nói chuyện này ra thì nàng sẽ chẳng thể bình tĩnh mà làm việc khác. 

Nàng ngước mắt nhìn Dạ Chí Thần, mím môi bảo: "Chuyện hôm qua vốn là ta không đúng, làm gì có lý nào lại để ngươi phải chạy tới xin lỗi ta" 

Cuối cùng cũng nói ra được lời này, trong lòng nàng cũng thoải mái hơn nhiều. 

Dạ Chí Thần hơi giật mình, biết nàng đang nói tới chuyện nàng giấu hắn. 

Hån cong môi cười bảo: "Chuyện nào ra chuyện đó, ta thăm dò nàng, hôm nay lại đến trạm dịch một mình khiến nàng không vui cũng là ta nên xin lỗi" 

Sau khi đôi bên cùng xin lỗi và thỏa hiệp, bầu không khí đã dịu xuống. 

Sở Kiều Tịnh suy nghĩ một chút rồi nói: "Thật ra hôm qua là Dư Tây ở bên ngoài bị thương, ta sợ ngươi cũng lo lắng nên không nói cho ngươi" 

Nàng hơi cụp mắt xuống, nói ra một nửa sự thật. 

Còn nửa còn lại, tạm thời vẫn phải giữ bí mật. 

Dạ Chí Thần không hề để tâm: "Mỗi người đều có bí mật, nàng không muốn ta chú ý thì ta sẽ không chú ý nữa, ta chờ một ngày nào đó nàng tự nói cho ta" 

Hàng lông mi dài của Sở Kiều Tịnh khẽ run lên, nàng cẩn thận lặp lại lời này của hắn trong lòng. 

Một lúc sau, nàng cũng cười nhẹ: "Được." 

Nếu thời cơ thích hợp, đương nhiên nàng sẽ nói cho hắn biết. 

Sáng hôm sau, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh cùng ngồi xe ngựa đến thao trường. 

Thao trường của Bất Dạ Quốc ở cửa ngoài thành Nam, nơi đó vốn là một vườn hoa, vì trong vườn có một mảnh đất rộng rãi bằng phẳng, thời Thái tổ, để giám sát kỵ binh và bắn cung nên được Hoàng gia trưng dụng làm bãi bắn Hoàng gia. 

Nơi đây không chỉ tổ chức xạ lễ mà còn thường xuyên tổ chức các hoạt động "yến xạ" để tiếp đón sứ giả. 

Yến xạ lần này khác với những năm trước, là cuộc giao lưu giữa Bất Dạ Quốc và Tây Quận. Năm nay Tây Quận còn hùng mạnh, cần phải nhanh chóng kết giao nên các nghi thức đều được chuẩn bị đầy đủ. 

Hôm nay trời trong xanh, nắng xuân vừa phải, là một ngày thích hợp để tổ chức yến xạ. 

eyJpdiI6IjB0b3ZlbVNOTStSY080OU9rMWtXNmc9PSIsInZhbHVlIjoiU01mZ1IwczV2Q1wvdlU4NmtadnRZUDlGRmcyOTNkVU82dzI3M0hPZktCRlh0OHU2eGhoV1lSbnpLNkJETTRKd25LVnQxa1N1VU1ZaEFIbE02VWp2ZDZCRHY0bW1ZYXRlNDZFVXJsU3JmZUpFaFQ0dDM2bzB6a2oyditpS25MSTE1Ujd6QkJWSDV6M01meXBySmphNzNaa2lOUGJzTk9sSFFKc05jMDNkQUNsbERPemlPRFBFNmhMU2VpQzZ6YzR1dWpMZ21Mb01aVGx1Z1ZudVBQaWphZUN2b2J0ZXg1eElyc1ZENUpMM1RscVZCbXd2NzJtVnV3alpkZ0FZRTRXa2M4S3E0UUpRU1hrRWwycnNzSUZodDI3dGptV2pvZ1M5aW5Ba2xqWVl4ZytQYVhrRW5wUVRZYTFTSkdwamo1Vm5kUmJ4TTZSaUsrWkFiN256WCtBNzNtQT09IiwibWFjIjoiZjg0YjdmM2Y1YTVhZjQxMjA5MWY1ZDBhZWZkMDI1YTdiYTYzZDkxYTE1NDRhYjg2ZDRjOWYzNDIzMTE5MzliNiJ9
eyJpdiI6InppSFYwYWN4anB4WFlONWRqQ1RuSlE9PSIsInZhbHVlIjoib0JXQlNoVmUzVjNnSlF6aUxNMWJCOXY1c2Y0cTFOY0EwWGoraVlibUIrUjFrVlIwTUlBbXVYN0NIeGRRcWl6dFBMS3pJclA2K3lkVjhGcUNRbGtrYklMTzJTbkNLZmFucHJ0M2l0cXZqbFE2T2xTY25Ua3FqYUZxdXUzOU1HZHVtaXd3VGRlYSs0U1VOXC9Mb25GdVgwaWMxYmt4Q1cxK2ljV1NGajVzdHNwUWZDWVVkcWwwUHVma0praHM3MVVkempXeVlrZ1NhMFcweldXZlJqZm5PcHJHSXdQU2VDU3l6dHZZbGdTa2hNbVVUWnBid2szQlQrZWIzXC9pTkQxTjQwMER5QjZocGJIU3ZmRSsrdmVJdXlUMlwvWmZ1ZU5SdiszcUFpSkV2Mjh2VGg1a25jaUhsQ1J6NWtiWGJwR2JnYVBXTWpXaFwvKzhLeGlKRWpJZER3a0F6bUl6RkJoZElYT3FtSWZ2SUlkMDFTaVwvYkNab3g4NTIzY1BCZ01KZ3BKeWZET2FPMHZUbVUzUFZvSWVKVmtLZklUVUtCR3VFVXFEcCswRkN3dkY4Y0QwSHBkdUtpNjVqNDM5aE1FSUZ5cm9BdEZqUERzcHJnWXdheHdkWld3ZW5odDVhOVFYMHR2cFNFUGlIYWNaTkpTTDRcL0ZZcUhyXC9qVVZBZlVhcjlsWXV4IiwibWFjIjoiZDBlN2EyNDg3NjQyOTcxZmY5ZTk1YjEzMjQwY2M2ODBjNzdlMDVmOTU4NGIwMGZlODhiZmQ5MzE0MDEzZTYxNyJ9

Mấy hàng đầu phía dưới là của các quý nữ và Công chúa trong danh sách lần này, sau đó nữa là võ tướng của Bất Dạ Quốc và sứ giả của Tây Quận.

Advertisement
x