"Trong phòng khói nồng nặc lắm, để nô tỳ trông cháo cho, Vương phi cứ ra ngoài trước đi kẻo nóng" 

Nhìn làn khói dày đặc trong bếp, Mai Anh bị sặc, ân cần khuyên bảo. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh lại xua tay: "Không cần, ta sẽ tự trông" 

Nếu lửa lớn quá hoặc nhỏ quá, cháo sẽ không còn thơm ngon nữa. 

Dần dần, hương thơm tỏa ra, Mai Anh nuốt nước miếng: "Vương phi, thơm quá ạ. 

Sở Kiều Tịnh khẽ mỉm cười, nàng nhìn nồi cháo, hy vọng nó có thể xua tan lửa giận trong lòng Dạ Chí Thần. 

Lại qua tiếp nửa canh giờ, cuối cùng cháo cũng tới mức ngon nhất. 

Sở Kiều Tịnh múc đầy một bát, cho vào hộp thức ăn, định đi tìm Dạ Chí Thần. 

Tuy nhiên không tìm được Dạ Chí Thần, mà lại thấy Lương Nhân đang ủ rũ bên ngoài. 

Sở Kiều Tịnh vội gọi hắn ta lại: "Lương Nhân, chủ nhân nhà ngươi đâu?" 

Lương Nhân ngơ ngác nhìn nàng: "Vương gia đến dịch trạm cùng sứ giả Tây Quận từ sớm rồi, Vương phi không đi cùng ư?" 

Ngay sau đó, hắn ta thấy sắc mặt Sở Kiều Tịnh tối sầm lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. 

Nàng biết chuyện hôm qua là mình không đúng, hôm nay muốn xin lỗi hắn rồi nói rõ nguyên nhân chuyện hôm qua, nhưng không ngờ hắn đã đi từ sớm rồi. 

Đi cùng sứ giả Tây Quận, theo lệ thì nàng nên đi cùng mới phải. 

Nhưng hắn không nói cho nàng, là không muốn gặp nàng ư? 

Hộp thức ăn trong tay vẫn đang bốc hơi nghi ngút, trong lòng Sở Kiều Tịnh cũng không biết có cảm giác gì. 

Trống rỗng, giống như tâm ý của mình đã bị chó ăn mất vậy. 

Uổng công nàng mới sáng sớm đã cất công nấu cháo, còn người ta thì lại tránh nàng. 

Sở Kiều Tịnh buồn bực, đáp lại một câu "ta biết rồi", sau đó lạnh lùng quay người rời đi. 

Để lại Lương Nhân và Mai Anh trố mắt nhìn nhau. 

"Vương phi làm sao thế nhỉ?" Lương Nhân gãi đầu buồn bực hỏi. 

Tuy Vương phi không nói rõ nấu cháo làm gì, nhưng Mai Anh có thể đoán được đại khái. 

Nàng ấy hạ giọng, nói ra suy đoán của mình: "Sáng sớm nay Vương phi đích thân nấu cháo, vốn định mang tới cho Vương gia, nào ngờ Vương gia không nói tiếng nào đã đi mất." 

Vẻ mặt Lương Nhân cũng trở nên vi diệu, bảo sao vẻ mặt vừa nãy của Vương phi đáng sợ thế. 

Nhìn bóng lưng giận dữ của Vương phi, Lương Nhân thầm nói trong lòng: Vương gia, ngài tự cầu phúc cho mình đi. 

Mai Anh đuổi theo, thận trọng hỏi: "Vương phi, người đang giận ạ?" 

Câu hỏi này thành công dập tắt được ngọn lửa không tên trong lòng Sở Kiều Tịnh. 

Cũng đúng, nàng đang giận ư? 

Vì sao nàng phải giận? Có gì để giận đâu chứ? 

Nàng đặt hộp thức ăn lên bàn đá. 

"Không, cùng ngồi xuống ăn cháo đi" 

Nếu một bát cháo lớn đủ cho hai người ăn no nê một bữa. 

Mai Anh nghĩ đến Vương phi nhà mình bình thường vô cùng lạnh lùng, còn tưởng nàng và Vương gia thật sự bằng mặt không bằng lòng như bên ngoài đồn. 

Không ngờ Vương phi cũng rất quan tâm tới Vương gia, Mai Anh không khỏi cười trộm. 

Nàng ấy lại rót một chén trà đưa cho Sở Kiều Tịnh: "Vương phi bớt giận ạ." 

Sở Kiều Tịnh nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm hít sâu rồi nói: "Ai bảo người suy đoán lung tung, ta đã nói không giận tức là không tức giận." 

Chỉ là, nếu sau này Dạ Chí Thần muốn ăn món gì nàng tự tay nấu thì sẽ là điều hoàn toàn không thể. 

Mai Anh mạnh dạn nói: "Chắc tại sáng nay Vương gia đi vội, lại thương Vương phi, muốn Vương phi được ngủ nhiều hơn nên mới không gọi Vương phi thôi ạ" 

Sở Kiều Tịnh cụp mắt xuống, không nói gì. 

Mai Anh nói đúng, nhưng trong lòng nàng khó chịu không chỉ vì Dạ Chí Thần đi một mình, mà còn vì hắn thăm dò nàng. 

Nàng im lặng ăn hết nửa bát cháo rồi uể oải đặt bát xuống. 

Lúc này Lương Nhân bỗng đi vào báo: "Vương phi, Vương gia về rồi ạ." 

Sở Kiều Tịnh hờ hững nhìn hắn ta, lạnh lùng bảo: "Liên quan gì đến ta?" 

Vừa dứt lời, Dạ Chí Thần đã bước vào viện, nhìn vào ánh mắt lạnh lùng xa cách của Sở Kiều Tịnh. 

Hắn dừng lại, nhìn Lương Nhân đang cố gắng nháy mắt với mình, sau đó ánh mắt lại rơi vào bát cháo còn lại trên bàn đá. 

Trong lòng hắn đã hiểu đại khái, cảm giác chua xót bỗng chốc vơi đi rất nhiều. 

Nàng vẫn để tâm tới cảm xúc của hắn. 

Mai Anh biết điều đứng dậy, lùi sang một bên. 

Dạ Chí Thần ung dung đi tới, nhẹ giọng bảo: "Hôm nay phụ hoàng bảo ta đi thảo luận chuyện tiệc cưỡi ngựa, không mất quá nhiều thời gian nên ta nghĩ có thể để nàng ngủ thêm một lúc." 

Sở Kiều Tịnh bỗng không biết nên nói gì. 

Vừa rồi nàng làm lớn chuyện lên, kết quả chỉ là hiểu lầm. 

Bây giờ chỉ đành đổi chủ đề, hỏi: "Tiệc cưỡi ngựa gì?" 

Ánh mắt Dạ Chí Thần hơi lóe lên, hắn đáp: "Ngày mai phụ hoàng muốn tổ chức tiệc cưỡi ngựa ở trường đua ngựa, mục đích là để chọn ra người hòa thân cùng Tây Quận, tất cả nữ nhi của quan viên nhất phẩm đang chờ gả, Công chúa đã đến tuổi đều nằm trong danh sách" 

"Hòa thân?" Sở Kiều Tịnh hơi bất ngờ, lập tức ném mọi sự giận dỗi ra phía sau, lẩm bẩm: "Thật sự tới bước hòa thân rồi à" 

"Ừ, tiệc cưỡi ngựa ngày mai sẽ đặc sắc lắm đây" Dạ Chí Thần không hề ngạc nhiên. 

Từ xưa đến nay, hòa thân là cách tốt nhất để giữ hòa bình, bây giờ Tây Quận có ý hòa thân, đương nhiên Hoàng thượng sẽ không từ chối. 

"Ta muốn biết Dạ Thanh Bình sẽ có vẻ mặt thế nào" Sở Kiều Tịnh cười nhẹ. 

Ngày đó Dạ Thanh Bình phá hỏng danh tiếng của đích tử Trịnh Quốc công để mình được tự do, bây giờ lại phải đối mặt với vấn đề hòa thân với Tây Quận. 

Không biết Dạ Thanh Bình có hối hận với lựa chọn đó không. 

Đương nhiên Dạ Thanh Bình hối hận, nhưng phần nhiều vẫn là tức giận và buồn bã. 

Nàng ta tức giận vì mình đã dùng hết mọi thủ đoạn, dù cho giết địch một nghìn tổn mình tám trăm thì cũng phải hủy được hôn ước, nhưng bây giờ lại khiến bản thân trở thành đối tượng bị hòa thân. 

Nếu biết trước như vậy thì nàng ta đã không hủy hôn, ít nhất còn có thể làm lá bùa cứu mạng không cần tới Tây Quận xa xôi. 

Còn buồn là vì phụ hoàng thật sự đồng ý chuyện hòa thân, mà nàng ta cũng ở trong danh sách. 

Nàng ta cứ tưởng phụ hoàng sẽ thiên vị mình, nể mặt mẫu hậu mà không cho mình vào danh sách! 

Nàng ta bước đi vội vã về phía Dưỡng Tâm điện. 

Nàng ta sẽ không chấp nhận kết quả này! 

Từ xa Trần công công đã thấy bà cô tổ này, lòng thầm nói không ổn, sau đó vội tiến lên ngăn cản. 

"Ngũ Công chúa, Hoàng thượng đang nghỉ ngơi ạ." 

Dạ Thanh Bình lạnh lùng liếc ông ta: "Trần công công, ông dám ngăn bổn công chúa?" 

Xưa nay nàng ta vốn kiêu căng hống hách, bây giờ lại đang cáu giận, nào có quan tâm người trước mắt là tâm phúc của Hoàng thượng. 

Trần công công không để ý, vẫn cười bảo: "Ngũ Công chúa đừng làm khó nô tài" 

Dạ Thanh Bình mất kiên nhẫn, rút cây roi dài bên hông ra chỉ vào Trần công công: "Hôm nay bổn công chúa muốn xem xem ai dám ngăn cản ta!" 

Trần công công còn chưa hoàn hồn lại được thì trong điện đã vang lên giọng nói tức giận: "ồn ào cái gì đấy?" 

eyJpdiI6InBtUG84UE5aUDZjazU1TkluTGttTWc9PSIsInZhbHVlIjoiK0RGRFwvYVwvcWpxMDJ5a29Wc0NlYkdaMlRPQ2ZJd1BzYUhcL3pjcE9YMTR1bmxDeDc2WkQ3XC95ZkxiaVwvazVBVHVIdm1YamxTSk41UFdZXC9zSEtMck9ja01nQzBXUWtFdHVmVmNrMFhPajQyaDA3cEV3NWxqUXlPQStuU0Y0R2VcL0VuYmVzOFlpRnZ6Z3ZnZHh2TzNQKzFWWk9RMktjZkFHOUZWTEdVWmFIVmlKVjcxZ0NjWHl5M3JQaWw2TFVWMmZGVjN0OHp2VFl2UVhaQjdLQTB1eENWRmc9PSIsIm1hYyI6IjMxMzhiOWI1YTZmNTNhN2NlMDNkNjBmM2YxZmI4N2YyZjQ5MTdhMTZlZTllOThmNWNhMDRiOGI3ZDU3ZDEwMDQifQ==
eyJpdiI6IkdNdjMxZXMxeVUxV3Z6RnN2OUtnaVE9PSIsInZhbHVlIjoiOTdEZGxMQTc1TnNnck9Ud0Q4cno5eWRKSUcydGtxaVB1U2VvSys3cTBnVmxydUFNNDRDU3hDY2k3QnhXQklwTnVZc2lQY2lvaEdTdUoyMDM2aFZ0MjZvVW9cL1FnMlhZaVVET2NSKzVEVkJJTEQrSTRCQ0MzQVRnbHRMeGhOUGI3NGVzRVRKXC9wYWFkeWI1blRUM0FkRDVSZHVVVG9BUThPcjRzZ3RrSDBZSTFNR1o4N0NTXC9MTjdwVUdDXC9qTWVuNGNaQTZ5Vm9FZUxreXI4RXZRRUNwYktKc2dPbnBcL1ZqTlpCOERMTWdrTGZcLzR1NGpSR2JcL3pOY3NSamsrZFVVN3BZeG0rQWwxVThxRlEwTGQ1NTR6WnE2Rll1QWV6YmxJQkREeHh0XC9TbFBaeHNDcmR4QmdWQ25WMXB2alZLUVwvekZEdHUyUkV2XC9VRVRRSFwvWVE4MDA5OHc9PSIsIm1hYyI6IjRiZTdkYWZhZGE0YTZhM2Y3OTVlN2YyNjRiZTc3MThjNGI0MTM3YzdjZjMwNzYyYmZjZWJkZjYxZDlkMjQ3ZDYifQ==

Ông biết mục đích Dạ Thanh Bình tới đây, nhưng ông sẽ không thay đổi quyết định này.

Advertisement
x