Tu Lương ma ma thấy vậy vội tiến lên bóp trán cho bà ta, an ủi: "Có lẽ Nhã Tịnh cô nương tức giận một lúc thôi, một thời gian nữa suy nghĩ thoáng ra, tự nhiên mọi chuyện sẽ qua"
Bà ta tưởng rằng Thái hậu đang lo lắng cho Tôn Nhã Tịnh, dù sao trước nay bà ta vẫn luôn yêu thương nàng ta.
Thế nhưng Thái hậu lại đột nhiên hạ giọng: "Tịnh Nhi như vậy đúng là ai gia rất xót. Nhưng ai gia không hiểu, trước nay con bé luôn hiền lành tốt bụng, sao lại nghĩ ra được cách hoang đường như vậy? Cố ý không uống thuốc để thu hút sự chú ý của Thần Nhi, thế mà nó cũng nghĩ ra được"
Trong giọng điệu dường như có ý trách móc nhiều hơn là thương yêu.
Tu Lương ma ma khựng lại, cân nhắc rồi bảo: "Có lẽ là quá yêu Thần Vương, không còn cách nào khác nên mới nghĩ ra cách này.
Bà ta cũng không biết tính của Nhã Tịnh cô nương này là như thế nào.
Bình thường thấy nàng ta yếu ớt như cành liễu trước gió thì thấy nàng ta là một cô nương ngây thơ, không có tâm tư gì.
Thế nhưng nàng ta lại có thể nghĩ ra cách này để tranh sủng.
Hậu cung là nơi thế nào, bà ta đi theo Thái hậu cũng đã thấy đủ mọi mỹ nhân mưu mô, biết rằng không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Nếu thật sự như vậy, phải chăng Tôn cô nương cũng chỉ giả vờ yếu đuối trước mặt Thái hậu thôi?
Chỉ nghĩ đến điều này thôi đã khiến Tu Lương ma ma rùng mình, cảm thấy là mình nghĩ quá nhiều, Nhã Tịnh cô nương bà ta nhìn từ nhỏ đến lớn sao có thể đến mức đó.
Thái hậu cũng đang nhíu mày suy nghĩ chuyện này, không phát hiện ra Tu Lương ma ma đang thất thần.
Bà ta thở dài: "Ai gia chỉ nghĩ nó là đứa ngây thơ đơn thuần, không bao giờ nghĩ rằng nó lại có tâm tư thâm sâu như thế, giống như chưa bao giờ thật sự hiểu được nó vậy.
Trước đây bà ta còn vì bệnh tình của Tôn Nhã Tịnh không chuyển biến tốt mà trút giận lên Sở Kiều Tịnh, bây giờ nghĩ lại có phải bà ta cũng nằm trong kế hoạch của Tôn Nhã Tịnh hay không?
Càng nghĩ bà ta càng thấy không vui, bây giờ bà ta bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc Tôn Nhã Tịnh mỉm cười ngây thơ vô hại hay Tôn Nhã Tịnh dùng mưu kế để đổi lấy sự chú ý của Thần Nhi mới là con người thật của nàng ta.
Một khi hạt giống nghi ngờ được gieo xuống sẽ mọc thành đại thụ, bây giờ nghĩ lại, mọi biểu hiện và những lời nói trước đây của nàng ta trước mặt bà ta đều giống lợi dụng.
Tu Lương ma ma cũng sửng sốt.
Tâm tư thâm sâu, đánh giá này hơi nặng nề quá.
Nếu là trước đây, Thái hậu sẽ không đánh giá Nhã Tịnh cô nương như vậy.
Khi Sở Kiều Tịnh về Thần Vương phủ, như bình thường, Dạ Chí Thần vẫn đang đợi nàng trong viện.
Thấy nàng bình an trở về, Dạ Chí Thần có vẻ thở phào nhẹ nhõm, hắn dịu dàng hỏi: "Hồi Hồn phường xảy ra chuyện gì vậy?"
Hắn vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm Sở Kiều Tịnh, dường như không muốn bỏ qua bất kỳ vẻ mặt nào của nàng.
Sở Kiều Tịnh dừng một chút rồi thản nhiên đáp: "Cũng không có gì, chỉ là có người tới gây sự thôi"
Dạ Chí Thần truy hỏi: "Kẻ nào gây sự?"
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, hắn truy hỏi như vậy có vẻ hơi khác thường.
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra điều gì?
Vẻ mặt nàng không thay đổi, nàng muốn nói tùy tiện cho qua: "À, cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là nhóm người gây sự đó có chút lai lịch thôi, ta đã giải quyết xong rồi"
Giọng điệu của nàng bình tĩnh, vẻ mặt ung dung, không nhìn ra chút manh mối nào.
Dạ Chí Thần mím môi nhìn nàng, một lúc lâu sau mới nói: "Không có việc gì là tốt."
"Nếu Vương gia không còn việc gì nữa thì ta về trước đây"
Sở Kiều Tịnh cười nhẹ, đi lướt qua hắn.
Nhìn bóng lưng rời đi của nàng, Dạ Chí Thần ngẩn ngơ tại chỗ, ánh sáng trong mắt dần tối lại.
Hắn không biết vừa nãy Sở Kiều Tịnh đi đâu và làm gì.
Nhưng điều duy nhất hắn có thể khẳng định là nàng không đến Hồi Hồn phường.
Bởi vì hắn vừa từ Hồi Hồn phường về.
Mặc dù Sở Kiều Tịnh không muốn hắn đi theo cùng nhau giải quyết, nhưng hắn vẫn lo lắng tên thích khách đó, cho nên sau khi nàng đi không lâu, hắn cũng đi theo đến Hồi Hồn phường.
Nhưng mọi chuyện trong Hồi Hồn phường vẫn như thường, không có người gây sự, cũng chẳng có bóng dáng nàng.
Nàng có chuyện giấu hắn, điều này nói lên rằng nàng không tin tưởng hắn.
Điều này khiến lồng ngực hắn đau thắt, ngàn vạn cảm xúc dâng trào trong lồng ngực, không một phút giây dừng lại.
Hắn tưởng rằng mình đã làm đủ tốt, cho dù không thể chạm đến trái tim nàng thì cũng không tới mức khiến nàng phải đề phòng hắn như thế.
Dạ Chí Thần đứng đó một lúc, sau đó cụp mắt rời đi.
Buổi tối, Dư Bắc bỗng nhiên tới.
Sở Kiều Tịnh ngước mắt hỏi hắn ta: "Có tin tức gì về tổ chức đó không?"
Dư Bắc giật mình, lắc đầu đáp: "Ta đã phái người điều tra rồi, có tin gì sẽ lập tức về báo cho chủ nhân.
"Không sao, gần đây Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường có vấn đề gì không?"
Sở Kiều Tịnh biết tổ chức kia rất bí ẩn, đương nhiên sẽ không dễ điều tra ra.
Còn Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường, đã lâu rồi nàng không hỏi thăm.
Nàng cứ nghĩ tới chuyện Bắc Thanh lợi dụng Hồi Hồn phường là trong lòng lại thấy khó chịu.
Bây giờ Bắc Thanh đang ở Kinh Thành, khó đảm bảo được hắn ta sẽ giở trò gì.
Dư Bắc đáp: "Không có gì khác thường"
Đầu mày nhíu lại của Sở Kiều Tịnh giãn ra, nàng gật đầu nói: "Ta biết rồi, ngươi về đi."
"Vâng."
Dư Bắc đáp lại rồi quay người định đi.
Đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, hắn ta nói: "Đúng rồi, hôm nay Vương gia có tới"
Sở Kiều Tịnh vừa rót cho mình một chén trà, tay cầm chén chợt khựng lại trong không trung.
Nàng trầm giọng bảo: "Ta biết rồi"
Sau khi Dư Bắc rời đi, Sở Kiều Tịnh cũng chưa hoàn hồn lại sau sự bất ngờ cực lớn kia.
Nàng nghĩ tới vẻ mặt kỳ lạ của Dạ Chí Thần hôm nay, khi ấy nàng đã thấy có gì đó không ổn rồi, thì ra là Dạ Chí Thần đã tự tới Hồi Hồn phường.
Vì thế hôm nay hắn hỏi Hồi Hồn phường xảy ra chuyện gì vốn dĩ chỉ là để thăm dò.
Nhưng sao hắn không tự hỏi?
Mãi đến khi trà trên bàn nguội hẳn, Sở Kiều Tịnh mới hoàn hồn.
Thôi vậy, lần này là nàng có lỗi trước, nàng sẽ tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với hắn.
Hôm sau trời còn chưa sáng, Sở Kiều Tịnh đã cùng Mai Anh vào bếp, định làm bữa sáng cho Dạ Chí Thần để xin lỗi vì hôm qua đã nói dối hắn.
Nàng tự tay nấu cháo gà xé nhỏ với nấm hương, còn Mai Anh ở bên trợ giúp rửa rau nhóm lửa.
Thấy nàng bận rộn, Mai Anh cũng thấy ngạc nhiên.
"Sao hôm nay Vương phi lại muốn tự nấu cháo thế? Chẳng lẽ đầu bếp nấu không hợp khẩu vị của người ạ?"
Động tác vo gạo của Sở Kiều Tịnh khựng lại, vẻ mặt nàng không mấy tự nhiên: "Trả giá cho sai lầm của mình thôi" "Dạ?" Mai Anh nghe không hiểu gì.
Nhưng hiển nhiên Sở Kiều Tịnh không định nói tiếp, Mai Anh cũng không hỏi thêm, ngoan ngoãn đi nhóm lửa.
Hơi nóng hầm hập nhanh chóng lan khắp phòng bếp, Sở Kiều Tịnh cảm thấy sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi.
Căn phòng ngột ngạt nóng nực, Sở Kiều Tịnh chợt có xúc động muốn bỏ cuộc giữa chừng không làm nữa.
Nhưng lại nghĩ tới hôm qua mình đã nói dối hắn, nếu không kịp thời nói ra, chỉ sợ hiểu lầm sẽ càng thêm lớn.
Nàng trấn tĩnh lại, bắt đầu thái miếng ức gà trên tay.
Bàn tay đã quen với dao phẫu thuật, thái thịt thành sợi cũng rất dễ dàng.
Sau khi tất cả các nguyên liệu đã sẵn sàng, Mai Anh cũng nhóm lửa xong.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất