Đủ loại suy đoán bỗng chốc quẩn quanh trong lòng Thái hậu, mãi đến khi vào chính điện, nhìn thấy bóng dáng gầy gò yếu ớt kia, mọi nghi vấn trong lòng chợt biến mất, chỉ còn lại xót xa. 

Trước đây tuy Tôn Nhã Tịnh ốm yếu nhưng trang nhã tự nhiên, lịch sự điềm tĩnh, đến đâu cũng là hình mẫu cho các quý nữ. 

Nhưng bây giờ nhìn nàng ta trông rất quạnh quẽ, dường như trên người luôn có sự oán giận tích tụ. 

Tôn Nhã Tịnh yếu đuối ngồi đó, nhìn thấy bà ta thì đứng lên hành lễ: "Tịnh Nhi tham kiến Thái hậu. 

Trên mặt nàng ta vẫn còn hai hàng nước mắt, trong mắt đầy vẻ buồn thương. 

Thái hậu thấy vẻ mặt nàng ta như vậy là biết ngay không phải nàng ta tự nguyện trở về, mà là phải chịu ức hiếp gì đó ở Thần Vương phủ. 

Mà thời gian này nàng ta ở Thần Vương phủ dưỡng bệnh, chẳng thấy khỏe lên, ngược lại còn gầy hơn trước. 

Thái hậu lập tức nổi giận, cho rằng Sở Kiều Tịnh không chăm sóc cho Tôn Nhã Tịnh, bà ta giận dữ nói: "Thế này là thế nào? Có phải ả Sở Kiều Tịnh kia đuổi con về không? Ả phụ nữ ghen tuông ấy không chứa chấp nổi con ư?" 

Thái hậu tức đến nỗi môi run bần bật, lồng ngực phập phồng kịch liệt. 

Dù sao Tôn Nhã Tịnh cũng là người của An Khánh cung, là bộ mặt đại diện cho An Khánh cung, sao có thể chịu nổi sự nhục nhã này? 

Hơn nữa từ nhỏ bà ta đã vô cùng thương yêu Tôn Nhã Tịnh, cũng là người nhìn nàng ta lớn lên, thấy nàng ta tiều tụy thế này đương nhiên trong lòng thấy thương xót. 

Ngay từ đầu bà ta đã không thích Sở Kiều Tịnh, nhưng cháu trai lại như bị bỏ bùa, đắm say nàng ta, khuyên thế nào cũng không thế, mắng cũng không nghe. 

Bây giờ nếu Sở Kiều Tịnh đã xúi giục Thần Nhi, lần này cho dù bà ta làm loạn tới trước mặt Hoàng thượng cũng phải đòi lại công bằng cho Nhã Tịnh. 

Thái hậu bực bội đưa ra quyết định. 

Nhưng Tôn Nhã Tịnh lại cầm khăn gấm lau nước mắt, bỗng nhiên quỳ xuống nói: "Không, là Tịnh Nhi sai ạ." 

Thái hậu hơi bất ngờ, vội bảo Tu Lương ma ma đỡ nàng ta dậy rồi vẫy tay bảo nàng ta ngồi xuống cạnh mình. 

Bà ta nghĩ là Tôn Nhã Tịnh sẽ nói giúp Sở Kiều Tịnh như trước đây, muốn bà ta không làm khó Sở Kiều Tịnh. 

Thái hậu nắm lấy tay Tôn Nhã Tịnh, thở dài: "Tịnh Nhi sai ở đâu? Ai gia biết trước giờ con luôn mềm lòng, nhưng Sở Kiều Tịnh đối xử với như vậy, sao con còn phải nói hộ nàng ta nữa?" 

Tôn Nhã Tịnh rũ mắt xuống, trong mắt lóe lên một tia sáng. 

Không phải nàng ta nói đỡ cho Sở Kiều Tịnh, mà là đang lên kế hoạch cho mình. 

Hôm nay khi thấy Dạ Chí Thần xuất hiện trong viện của mình, niềm vui của nàng ta không thể diễn tả bằng lời, nàng ta cứ tưởng cuối cùng hắn cũng bị mình làm rung động. 

Ai ngờ hắn chỉ đứng ở nơi cách xa mấy bước, xa cách nói với nàng ta rằng: "Tịnh Nhi, nếu ngươi ở lại Thần Vương phủ sẽ làm bệnh tình của ngươi nặng thêm, ngươi vẫn nên về cung nghỉ ngơi dưỡng bệnh thì hơn" 

Lúc đó nàng ta xấu hổ gần như bật khóc mà cầu xin hắn: "Tịnh Nhi biết mình đã sai, phụ lòng tin của Vương gia và Vương phi, nhưng Tịnh Nhi không muốn rời xa Vương gia, sau này Tịnh Nhi sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, ngoan ngoãn dưỡng bệnh, cầu xin Vương gia đừng đuổi Tịnh Nhi đi" 

Mà hắn chỉ thở dài, lạnh nhạt dửng dưng nói: "Thu dọn đi, ta ở đây chờ ngươi" 

Kể từ giây phút đó, nàng ta biết Sở Kiều Tịnh đã trở thành một người không thể lay chuyển trong trái tim hắn. 

Nàng ta đang đợi, đợi bản thư hòa ly kia có hiệu lực, đợi Sở Kiều Tịnh tự mình ra đi. 

Trước đó nàng ta không thể vì mình mà khiến Thái hậu giận lây sang Sở Kiều Tịnh, nếu không sẽ thành công cốc. 

Nếu vì nàng ta về An Khánh cung mà Thái hậu oán trách Sở Kiều Tịnh, như vậy chắc chắn Dạ Chí Thần sẽ cho rằng nàng ta đã nói gì đó trước mặt Thái hậu, hắn sẽ chỉ càng thêm xa lánh nàng ta thôi. 

Vì vậy trước mặt Thái hậu, nàng ta phải bảo vệ Sở Kiều Tịnh, cũng chính là bảo vệ chút liên hệ còn lại giữa nàng ta và Dạ Chí Thần. 

Nghĩ thế, Tôn Nhã Tịnh nhắm mắt, hai hàng nước mắt lại lăn dài, nàng ta khóc lóc bảo: "Chuyện này thật sự là lỗi của Tịnh Nhi, vì muốn ở lại Thần Vương phủ nên Tịnh Nhi cố ý không uống thuốc, không chịu dưỡng bệnh cho tốt, bị Vương gia và Vương phi phát hiện, Vương gia nổi giận nên mới đưa Tịnh Nhi về" 

Nàng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành nói thẳng những điều đã xảy ra, chuyện tự mình nói ra vẫn luôn tốt hơn để người khác nói ra. 

Bây giờ nàng ta thừa nhận mới không khiến Thái hậu chất vấn Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, đến lúc đó nàng ta sẽ chỉ càng thêm khó xử. 

Thái hậu chợt sững người. 

Dường như không tin chuyện này là do Tôn Nhã Tịnh – người trước nay luôn tốt bụng, yếu đuối không có chỗ dựa làm ra. 

Bà ta nhìn Tôn Nhã Tịnh với vẻ phức tạp, sau đó xót xa vỗ tay nàng ta. 

"Con bé này, cho dù con thích Thần Nhi nhưng cũng đâu đến nỗi phải làm thế này? Trong số mệnh có thì là có, số mệnh không có thì đừng cưỡng cầu, sao con phải làm khổ thân mình như thế?" 

Thái hậu biết tính của đứa cháu trai thương nhất như thế nào, chuyện hắn đã nhận định thì sẽ không dễ dàng thay đổi, hắn không phải người chỉ cần giả vờ đáng thương, tỏ ra yếu đuối một chút là có thể khống chế được. 

Sau đó bà ta lại trách móc: "Con cũng ngốc cơ, trên đời có bao nhiêu nam nhân tốt, vì sao cứ phải thích người trong lòng không có con, còn si tình đến mức độ này nữa, đúng là ngốc" 

Với tài năng và ngoại hình của Tôn Nhã Tịnh, lại thêm được Thái hậu chống lưng, có danh môn đại hộ nào ở trong Kinh Thành không muốn có nàng ta? 

Thế nhưng nàng ta lại cứ đâm đầu vào một cái cây, mà còn là cái cây đã có chủ. 

Thái hậu trách cứ cũng nằm trong dự kiến của Tôn Nhã Tịnh. 

Nhưng chút trách móc này, chút nước mắt này chẳng là gì so với tương lai tươi sáng phía trước. 

Chỉ cần nàng ta đủ đáng thương, Thái hậu sẽ chỉ nhìn thấy sự thảm thương của nàng ta, không nhìn thấy những mưu đồ nàng ta bày ra. 

Ở nơi Thái hậu không nhìn thấy, nàng ta lại nhéo mạnh đùi mình. 

Nước mắt càng rơi nhanh hơn, tựa như trân châu đứt dây liên tục không ngừng, khóc thở không ra hơi. 

"Là Tịnh Nhi sai, là Tịnh Nhi si mê vọng tưởng, mơ ước thứ không thuộc về mình, từ nay về sau Tịnh Nhi sẽ không như thế nữa, mong Thái hậu tha thứ cho Tịnh Nhi." 

Tôn Nhã Tịnh nói như vậy xong thì đứng lên định quỳ xuống trước bà ta. 

May mà Tu Lương ma ma bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, ngăn nàng ta lại: "Nhã Tịnh cô nương đừng như thế." 

Cơ thể mong manh yếu đuối kia khiến người ta nhìn thấy mà thương hại, sao có thể nhẫn tâm nhìn nàng ta quỳ. 

Thái hậu thấy nàng ta như vậy trong lòng cũng vô cùng thương tiếc, từ nhỏ nàng ta đã lớn lên bên cạnh bà ta, muốn gì có đó, đã bao giờ chịu tủi thân thế này. 

Thấy nàng ta sắp khóc ngất đến nơi, Thái hậu thở dài: "Con bé ngốc này, sao ai gia lại trách con được, muốn trách chỉ trách trời cao trêu ngươi, không thể cho con và Thần Nhi được thành đôi." 

Lời này nói đúng tâm trí Tôn Nhã Tịnh, nàng ta càng khóc to hơn, nửa người ngả ra sạp giường, gần như sắp ngất. 

Thái hậu cau mày, lo nàng ta sẽ thật sự ngất đi, vội sai người đưa nàng ta về phòng rồi sai người chăm sóc đàng hoàng. 

Sau khi cung nữ dìu Tôn Nhã Tịnh đi, Thái hậu mới ấn đầu mày, dựa vào sạp giường mềm thở dài. 

eyJpdiI6IlZqdjZOdUgyU1wvNmlRWVwvcWpjYnVcL0E9PSIsInZhbHVlIjoiU2JwQ2RMaExlUmFxdmh4NkVUM3NjMUpmMUJ3b01UZWlwTFNEbFRNNDdodjRvTVBrNGlsb0VCRFROVnNOelZ4SW91dU90YkluMWN6Nzc5NHlOakVDQ2VuR0hzajY5b0JDakdFMWp6MHJxOHJRNmtPWUhKckNudWJVM2dkSHZ2enRldUNDOEdvc0NEWU9nZUR6VFRPdDFCeVFQWHVGYStjR1htdnRMUW9QdThhMWhmZVwvT3h2b2ZNNEFWbURhckpWZ3IyRTY5UEk3aERsUEJPSjlHSmR3bE5jMEJJRG5RVzl5c3RxVmtMaEpCbGdOb1p6eXVjUGVCQ3oyODIwdlF0SW8iLCJtYWMiOiJhMGJlNWRkYTVkZTExNDc0OGJhN2E1YmQ0Y2FmNjI4YzE4ZWZmYjkwNTE0M2VhNjEwZjdkNzYwOTI0N2E4NTJhIn0=
eyJpdiI6IkJ6bnozUHRwc3g4bXZGYndPUStMTXc9PSIsInZhbHVlIjoicm0rMDVUc01HcWpsQ0xEZjJvUElRV2g1VU9xR1dxUUNVZFNMYW9meGJ1cGxRWVlaQnZ4SlZrK04ybFwvNlwvajZPaWtGUnBYTkZzUk5WT2lHeWIxMVZZMHphOXdJa3ZxSmRaMXEreG5PZG1EbUZQb0dzUmhLc0Y1eldpRzFUXC9MWlFOSkVZU1R5TFowaEx5S2UzcDFkVkFRc3NkRm9NTFh6bVdzeWRwN0dDRVlWWmVcLzF6enBUbG80QlVGeHBDT1h1VThnUGVQNkdndDVMNW5oa2JyUzN6ckJDV01rTTQ5UE80TitTN2hReWEwS1JrdkFleFhvZW9QN29XN0F2Z2dSS0x0TURDQUtOak9OeUF6TUZxa0dQdzRDcXN4Tk1kaFU4NGJVeGJWa0NnN2ZFPSIsIm1hYyI6IjU2Yzc5ZGY3NTIyOGM5MmMwMGE4OGRhZjJjMDZmZWM5ZGFjMzllNjgzODFmNjJiMDBmZGM3OGU1YjM0NmJiMTYifQ==

Cứ phải sau khi Thần Nhi đã chấp nhận Sở Kiều Tịnh rồi mới sống chết đòi đi theo hắn, đúng là khiến bà ta khó xử mà.

Advertisement
x