Sở Kiều Tịnh vừa định từ chối thì bình thuốc đã được nhét vào tay nàng. 

"Tình thế cấp bách, cô cứu tiểu huynh đệ kia trước đi." 

Tiết Nhất Khang nói không sai, trước mắt không thể để ý quá nhiều được. 

Sở Kiều Tịnh nhìn hắn ta tỏ ý cảm kích, sau đó đi thẳng vào gian phòng Dư Tây đang nằm. 

Vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày, xem ra tình trạng của Dư Tây không ổn lắm. 

Nàng nhanh chóng đi đến bên giường. 

Dư Tây nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trán toát mồ hôi lạnh. 

Trên người hắn ta có rất nhiều vết thương, mặc dù không có vết thương trí mạng nhưng máu vẫn đang túa ra không ngừng, khiến môi hắn ta dần tái xanh. 

Nhất định phải cầm máu ngay lập tức, nếu không rất có thể sẽ mất máu quá nhiều. 

Miệng vết thương trên người hắn ta đã được xử lý, nhưng nhìn thấy vẫn phải giật mình, có vết đao, có vết kiếm, có lẽ là do bị nhiều người bao vây nên mới thế. 

Sở Kiều Tịnh xua những người xung quanh đi, cầm dược cao ban nãy Tiết Nhất Khang đưa cho nàng, cẩn thận bôi lên vết thương cho hắn ta, sau đó lại cho hắn ta uống thuốc viên. 

Thứ Tiết Nhất Khang đưa cho không hổ là linh dược của Dược Cốc, vết thương mới nãy còn đang chảy máu mà giờ đã cầm máu rất nhanh. 

Chỉ có điều vết thương khá nhỏ nên khó xử lý, cần trừ độc để tránh lây nhiễm. Sau khi băng bó xong cả người Dư Tây đã bị quấn chặt sắp thành cái xác ướp. 

Sau khi xử lý xong hết, lưng Sở Kiều Tịnh đã ướt cả mảng. 

Nàng chậm rãi thở hắt một hơi, lấy linh tuyền từ trong không gian ra. 

Bây giờ Dư Tây còn chưa tỉnh lại, không thể nuốt, nàng chỉ đành tạm thời dùng tăm bông thấm linh tuyền lên đôi môi đang mím chặt của hắn ta. 

Qua khoảng nửa nén hương, Dư Tây mới dần tỉnh lại. 

Hắn ta chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Sở Kiều Tịnh đang ngồi ngay ngắn bên giường, theo bản năng muốn đứng dậy hành lễ nhưng lại động vào vết thương, khiến hắn ta phải xuýt xoa. 

"Xuyt." 

"Đừng nhúc nhích, vết thương vừa mới băng bó xong." Sở Kiều Tịnh lo lắng nhíu mày. 

Dư Tây như mới nhớ lại chuyện đã xảy ra, trong ánh mắt bình thản hiện lên gợn sóng, đôi môi tái nhợt nói ngập ngừng: "Thuộc hạ vô dụng" 

Sở Kiều Tịnh thở dài: "Đừng nói mấy chuyện đó, ngươi bị thương thành thế này là do ai làm?" 

Vết thương trên người hắn ta rõ ràng bị người ta cố ý bao vây tấn công, còn có cả vết thương bị đánh lén từ phía sau lưng. 

Sát khí chợt lóe lên trong đôi mắt lạnh lùng của nàng. 

Đây là lần đầu tiên người của nàng bị đánh đến mức này. 

Nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho những người đó. 

Dư Tây thở ra một hơi nhẹ nhõm từ sau cơn đau nhức kịch liệt, trầm giọng nói: "Trong Lạc Ẩn có kẻ phản bội" 

Sở Kiều Tịnh càng cau mày chặt hơn: "Có chuyện gì xảy ra?" 

"Trên giang hồ đột nhiên xuất hiện một tổ chức cực kỳ thần bí, thời gian trước trong bang phái nhìn trúng một chỗ, khó khăn lắm mới chiếm được, không ngờ lại có người bị tổ 

chức đó mua chuộc nên định cướp mảnh đất đó từ tay chúng ta" 

Giọng Dư Tây lạnh lẽo, trong mắt cũng hiện lên ánh sáng nguy hiểm. 

Sở Kiều Tịnh trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta biết rồi, ngươi dưỡng thương cho khỏe đi, ta sẽ cho người đi điều tra chuyện này" 

Thời điểm xuất hiện của tổ chức thần bí này và những hành động của họ đều quá kỳ quặc, có lẽ đằng sau nó không hề đơn giản. 

"Chủ nhân, thuộc hạ có thể lấy công chuộc tội." Dư Tây hơi chống người lên, cố chấp nhìn nàng. 

Sở Kiều Tịnh nghiêm mặt: "Ngươi chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của ta, cứ nghỉ ngơi thật cho khỏe là được rồi" 

Nói xong, nàng lại đút cho Dư Tây uống nước linh tuyền mới lấy ra. 

Nàng biết tính tình của Dư Tây, gặp chuyện thế này, e là hắn ta sẽ băn khoăn suy nghĩ mãi. 

Dư Tây rầu rĩ đáp lại một tiếng, nhìn Sở Kiều Tịnh rời khỏi phòng. 

Ngoài cửa, Dư Nam nghe được tin tức nên đã đến đây, hắn ta xông tới, mặt mũi đầy vẻ lo âu. 

"Huynh ấy không sao chứ?" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt thì sẽ không sao, cho nên phải chăm sóc hắn, đừng để vết thương còn chưa lành mà đã chạy ra ngoài." 

Vừa rồi nhìn thấy vẻ mặt của Dư Tây thì e là hắn ta vẫn còn muốn cố gồng, thế là nàng dứt khoát ra lệnh cho Dư Đông và Dư Nam coi chừng hắn ta. 

Tính tình Dư Tây lãnh đạm mà cố chấp, nàng lo hắn ta sẽ không nghe lời khuyên bảo của mình, lại liều mạng đặt mình vào nguy hiểm lần nữa. 

Dư Nam và Dư Đông lập tức đáp lời: "Thuộc hạ đã hiểu" 

"Còn một chuyện nữa." Lông mày Sở Kiều Tịnh vẫn chưa giãn ra: "Dư Nam, bây giờ ngươi đi tìm Dư Bắc, bảo hắn ta điều tra thật kỹ tổ chức đã làm Dư Tây bị thương. 

Nhắc tới tổ chức này, trong mắt Sở Kiều Tịnh liền lóe lên vẻ sắc lạnh, lời nói cũng mang theo sự lạnh lẽo. 

Bất kể là ai đứng sau, nàng cũng phải bắt cho bằng được những kẻ dám giở trò với họ. 

"Vâng" 

Dư Nam không hề do dự, nhận lệnh rồi rời đi ngay. 

Sở Kiều Tịnh lại nói với Dư Đông: "Ta đã xử lý vết thương cho Dư Tây, chỉ cần để hắn an tâm tĩnh dưỡng thì ít ngày nữa sẽ có thể bình phục." 

Dư Đông gật đầu nói: "Thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ sẽ chăm sóc đệ ấy thật tốt. 

Sở Kiều Tịnh đi vào tiền viện. 

Tiết Nhất Khang quan tâm bước tới đón nàng: "Thế nào? Vị tiểu huynh đệ kia không sao chứ?" 

"Bây giờ không sao rồi, cảm ơn dược cao của ngươi." Sắc mặt lạnh lùng của Sở Kiều Tịnh đã dịu đi phần nào. 

Vừa rồi nàng có thể chắc chắn dược cao Tiết Nhất Khang đưa cho nàng chính là Bách Hương Sinh Cơ cao, là loại thượng phẩm số một, nghe nói một năm Dược Cốc cũng chỉ có thể luyện chế ba bình, vậy mà hắn ta lại đưa một bình cho nàng dễ dàng như vậy. 

Vừa rồi thương thế của Dư Tây rất nghiêm trọng, nếu không nhờ có dược cao của Tiết Nhất Khang kịp thời cầm máu cho hắn ta thì chỉ e sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. 

Tiết Nhất Khang cười rạng rỡ: "Có thể giúp cô là tốt rồi, hơn nữa, dựa vào quan hệ của chúng ta thì cần gì nói lời cảm ơn" 

Nói xong, ngay cả chính hắn ta cũng khựng lại, quan hệ giữa họ hình như cũng không thân thiết đến vậy. 

Đúng lúc này Nhan Đóa ở bên cạnh cũng nói giúp vào: "Nhất Khang nói không sai, tỷ là sư phụ của ta, giúp tỷ là chuyện tất yếu" 

Sở Kiều Tịnh không khỏi bật cười, nhẹ giọng đáp: "Ta biết rồi, sau này sẽ không nói cám ơn nữa" 

Tiết Nhất Khang gật đầu, sau đó như nghĩ tới điều gì, hắn ta lại hỏi: "Cô đã tìm được manh mối gì về người ám sát chúng ta trên đường ngày đó chưa?" 

Sở Kiều Tịnh thất vọng lắc đầu: "Vẫn chưa, chắc vì thất thủ một lần nên chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa" 

Tiết Nhất Khang không khỏi cảm thấy thất vọng, lại có phần lo lắng, hắn ta lẩm bẩm: "Ta thực sự muốn ở bên cạnh để bảo vệ cô" 

Không biết vì sao trong đầu hắn ta đột nhiên hiện lên một khuôn mặt lạnh lùng cứng ngắc, hình như người đó cũng ở Kinh Thành, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến người đó sao? 

Sở Kiều Tịnh chợt bật cười cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn ta: "Nghĩ gì vậy, ngày bị ám sát không phải là ta bảo vệ hai người sao?" 

Hắn đỏ mặt, ngượng ngùng: "Ta, ta cũng có thể bảo vệ cô mà" 

Sở Kiều Tịnh thuận theo ý hắn ta: "Rồi rồi, có cơ hội nhất định sẽ để Tiết công tử bảo vệ ta." 

Nhìn thấy Tiết Nhất Khang đỏ mặt sắp rỉ máu tới nơi, Sở Kiều Tịnh mới quyết định không trêu chọc hắn nữa. 

Mấy người lại tán gẫu thêm một lúc rồi Sở Kiều Tịnh rời khỏi Y các. 

eyJpdiI6InVuOWFCR0R5UnN3R1wva2lWVEg4dXFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IktiSHNFYUh1NEpSVGRucXJXbEdhOTRVMzVveVArbHdxQlRNbU1LYjlWMHc2ZjN2Wk1xQ3FTXC9Ea1hBUUhWMXJDam5wU1d2WlJnQTR1SUhTUEJseFo0OTBMd0FIdExIeTdtbjZlT2VKUTU3M2ZZMzBjZlY1d0hlckNSUjJ6Ym93SyIsIm1hYyI6IjUyM2NiODhhMjYzNDY1NTMxNTY0NTAyZGY2OGMzN2NjYmRiYTdkMmNhN2ZkNGQ1MTE3MmRiYjc4Mzc4M2Y1NjAifQ==
eyJpdiI6IjJBUVdKanpXTVNFU0dIOVlpa0tqOFE9PSIsInZhbHVlIjoiUlNRcHBxbEZJREQwWnBCRnZxYWcxbG0zb3BuXC9RQjRBY2dINFR0QVFBem03WlwveWZyWEdjbXhpZURPeGFLbmFKN0NyK0R5d3duOUIwTmlWS2FSQ2RHVDZvbm5GZmdaZUw2NWpEdjhLZWRtVXRHc1dJNFNzMEk0blMrODBJM3VkMjlUYXJxd3laeVQ5MllNV002WU9jU3Q2OUJhXC9aSk1ZTUJoRlJuUzhDVFN4OGNVdjl6TkRRaHFKSnpXTFVnYzFiZkdRd3hKajEzUlVpb2FjWlJPSFhYTkJTRWdTSjkzRml5QXJZbXd6eCtjNUlMcVpiS0NOZlFzK2F2TVd4QmRWRlZkeGtuRmJlSVpnOFpZTHJpWUdhNXc9PSIsIm1hYyI6ImY5YjViYjM1ZmIxYzhhMDlhYmViMmYwODIwZmNjNWE3NzViYjZkZjkwMTFhNWYyZDIzMGU2ZGM1MzJhOTcxMzIifQ==

Lần cuối cùng nhìn thấy Tôn Nhã Tịnh bà ta thấy sắc mặt nàng ta không tốt, rõ ràng đang có bệnh. Thái hậu còn tưởng nàng ta sẽ ở lại Thần Vương phủ thêm một thời gian, nào ngờ lại trở về sớm như vậy, lại còn là đích thân Dạ Chí Thần trả về.

Advertisement
x