Dạ Chí Thần là Vương gia, đừng nói có tam thê tứ thiếp, dù có là tam cung lục viện thì cũng được luôn. Bây giờ trong triều chỉ có mấy Hoàng tử, dù Dạ Chí Thần không có hứng thú với vị trí đó nhưng sẽ có người không chấp nhận, muốn ép hắn đi lên con đường đó.
Bây giờ hắn là Vương gia, tuyên bố với bên ngoài mình chỉ có một Vương phi thì còn được, nhưng nếu hắn làm Hoàng đế thì sao? Cũng không thể chỉ có một Hoàng hậu. Mà dù hắn muốn như thế thì triều thần cũng sẽ không đồng ý, cả thiên hạ đều không đồng ý.
Bọn họ vốn đã định sẵn không thể đi cùng một con đường, không thể ở bên nhau.
Vậy thì sao không nói cho rõ ràng từ sớm, sau này từ biệt mỗi người sống riêng cuộc đời của mình.
Nàng lại tiếp tục nhắc đến thư hòa ly, khiến lòng Dạ Chí Thần quặn thắt.
Giống như lại một lần nữa nhắc nhở hắn rằng nữ nhân trước mắt này không thuộc về hắn, đã không còn thuộc về hắn từ lâu rồi, mà thái độ của nàng dường như cũng cho thấy rằng nàng sẽ không chấp nhận hắn.
Rõ ràng hắn cảm thấy mỗi ngày trái tim họ lại càng xích lại gần nhau hơn, nhưng hôm nay nàng lại nói với hắn rằng họ đã hòa ly bằng giọng điệu tỉnh táo như thế.
Trong lòng hắn chợt dâng lên cơn giận không giải thích được, nhưng khi chạm đến ánh mắt trầm tĩnh của nàng, nó lại không bùng phát nổi, mà hóa thành một ngọn lửa khác.
Người trước mặt cụp mắt xuống, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên không một gợn sóng, giống như chỉ có một mình hắn đang tan nát cõi lòng.
Dạ Chí Thần không chịu nổi nữa, hắn nắm chặt hai vai nàng, cúi đầu che kín đôi môi anh đào của nàng.
Đôi môi luôn một mực nói ra những lời muốn đẩy hắn ra, đôi môi ba phen bốn bận nhắc tới thư hòa ly để kích thích hắn, từ đôi môi ấy mãi mãi chỉ biết nói ra những lời khước từ, xa lánh, thờ ơ, khiến hắn ngột ngạt.
Hắn muốn bịt kín đôi môi này để nàng không bao giờ có thể nói ra những lời nói tuyệt tình như vậy nữa.
Sở Kiều Tịnh trợn to mắt, giơ tay ra muốn từ chối, nhưng lại bị hắn nắm lấy hai tay bắt chéo ra sau lưng.
Chóp mũi bị hơi thở của hắn bao trùm, như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vào trong bụng.
Nụ hôn của hắn mãnh liệt, mang theo ý trừng phạt, thế tiến công dữ dội, cường thế mà bá đạo, giống như bão táp quét qua, muốn cuốn đi tất cả lý trí của nàng.
Sở Kiều Tịnh vẫn đang tỉnh táo, giãy giụa muốn lùi về sau, nhưng đã bị hắn ôm chặt vào lòng. Sức hắn rất lớn, như muốn vò người nàng lại, ép vào trong người mình.
Sau thế tiến công dữ dội, nụ hôn dần trở nên mềm dịu dàng hơn, hơi thở gấp gáp lúc đầu của Dạ Chí Thần cũng dần ổn định lại, nhưng lực trên tay hắn không hề thả lỏng, nụ hôn ngày càng sâu hơn.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt xuống, không đón nhận cũng không phản kháng nữa.
Đúng là nàng có quan tâm tới hắn, nhưng bây giờ ngay cả bản thân nàng cũng không biết liệu nàng quan tâm hắn là vì động lòng với hắn hay chỉ vì ham muốn chiếm hữu từ sâu trong xương tủy của nàng.
Trước khi nàng có thể hiểu thấu trái tim mình, nàng sẽ không cứ vậy mà trao trái tim mình ra.
Dạ Chí Thần cứ như không có được đáp án thì quyết không bỏ qua, hắn tiếp tục truy hỏi nàng: "Trong lòng nàng có ta phải không?"
Môi Sở Kiều Tịnh khẽ mấp máy, nhưng vẫn không thốt ra tiếng nào.
Nàng không nói được lời thừa nhận, cũng không nói nổi lời cự tuyệt.
Nàng không có tự tin thừa nhận, nhưng cũng không muốn tiếp tục từ chối để kích thích Dạ Chí Thần lần nữa, khiến hắn làm ra chuyện mất lý trí.
Thế là nàng dứt khoát không nói gì, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Trốn tránh luôn là phương pháp đơn giản và hiệu quả nhất.
Dạ Chí Thần cố kiềm chế cơn giận, thấp giọng thì thầm: "Dù trong lòng nàng có ta hay không thì trong lòng ta cũng đã bị nàng lấp đầy cả rồi, ta sẽ chờ đến ngày đó"
Chờ đến ngày nàng chấp nhận hắn, chờ đến ngày nàng yêu hắn.
Rõ ràng là ngày xuân, nhưng không hiểu sao Sở Kiều Tịnh lại cảm thấy cả người khô nóng.
Nàng có cảm giác hoảng loạn trước nay chưa từng có, sợ rằng nếu tiếp tục nghe nữa thì nàng sẽ bị lung lay.
Nàng mím môi nói: "Vương gia, ta hơi mệt, ta muốn đi nghỉ ngơi"
Tạm thời nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài cách trốn tránh.
Đương nhiên nàng có được sự tự tin như vậy cũng là bởi vì nàng chắc chắn Dạ Chí Thần sẽ không ép buộc mình.
Nàng ngước mắt nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần, sau đó cất bước đi hai bước vào bên trong.
Nàng nghiêng đầu liếc nhìn bóng dáng cao lớn của hắn. Quả nhiên hắn chỉ lặng im đứng ở đó, ánh mắt thâm tình ngắm nhìn nàng.
Ánh mắt đó khiến nàng kinh hoảng, vội thu hồi ánh mắt, cuống cuồng đi vào trong.
Nhưng lại thấy Dư Đông lao ra từ đầu hẻm, vẻ mặt căng thẳng.
Dư Đông vẫn luôn rất điềm tĩnh, hiếm khi trên mặt hắn ta lộ ra vẻ hoảng hốt như vậy.
Cho dù có người từ Y các đến gây sự thì hắn ta cũng vẫn bình tĩnh trở về bẩm báo.
Chuyện có thể khiến hắn ta hoảng hốt như vậy nhất định là chuyện lớn khó giải quyết.
Sở Kiều Tịnh khẽ nhíu mày, bước nhanh tới phía hắn ta, hạ giọng hỏi: "Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy?"
Dư Đông ngước mắt nhìn Dạ Chí Thần ở phía sau nàng vài bước, nàng nghiêng tại qua, hắn ta thấp giọng thì thầm vài câu.
Từ hướng Dạ Chí Thần nhìn sang chỉ thấy sắc mặt Sở Kiều Tịnh đột nhiên tái nhợt.
Đã xảy ra chuyện gì ư?
Dạ Chí Thần lo lắng cho nàng, bèn hỏi: "Sao vậy?"
Lông mày Sở Kiều Tịnh khẽ giật, nói: "Ở Hồi Hồn phường xảy ra chuyện, ta phải đến đó ngay"
Nhưng khi cụp mắt xuống thì ánh mắt lại có vẻ né tránh.
"Ta đi với nàng" Dạ Chí Thần lòng đầy lo lắng, không để ý tới sự do dự trong một thoáng của nàng, chẳng hề suy nghĩ gì đã thốt ra.
Sở Kiều Tịnh sửng sốt, nàng cau mày nói: "Không cần, ta tự giải quyết được"
Có một số việc hiện giờ chưa thể để Dạ Chí Thần biết.
Nếu có cơ hội nàng sẽ nói chuyện thẳng thắn với hắn sau.
"Nhưng.." Dạ Chí Thần nhíu chặt lông mày, còn muốn nói thêm.
Hắn vẫn chưa quên vụ thích khách ám sát trên đường mấy ngày trước, cho nên vẫn rất lo cho nàng.
Hắn còn đang chần chờ không quyết thì đã bị Sở Kiều Tịnh cắt ngang: "Ta cũng không phải trẻ con, không cần chuyện gì cũng phải nhờ người khác hỗ trợ"
Thái độ của nàng cứng rắn như vậy, Dạ Chí Thần đành phải thôi, nhìn nàng và Dư Đông vội vã đi xa.
Nhưng trong lòng vẫn còn phiền muộn.
Mặc dù hắn đã trịnh trọng hứa hẹn như vậy, hôm nay còn gửi trả Tôn Nhã Tịnh.
Vậy mà trong lòng, nàng hắn vẫn chỉ là một "người khác".
Vị đắng chát ngập tràn con tim khiến hắn khó mà chống đỡ nổi.
Hắn không muốn tiếp tục chỉ là "người khác" của nàng.
Sở Kiều Tịnh và Dư Đông vội vàng ra khỏi cổng Thần Vương phủ, nhưng lại đi thẳng về phía Y các.
Bởi vì chuyện xảy ra không phải ở Hồi Hồn phường, mà là chuyện với Dư Tây.
Cho nên Dư Đông mới có vẻ mặt kinh hoảng luống cuống như vậy.
Trong lòng Sở Kiều Tịnh cũng đang rối loạn.
Dư Tây là người giỏi võ công nhất trong bốn huynh đệ bọn họ, nàng chưa bao giờ phải lo lắng chuyện Dư Tây sẽ bị ai làm tổn thương.
Nhưng vừa rồi Dư Đông lại nói với nàng là Dư Tây bị trọng thương.
Khi họ vội vã trở lại Y các thì không ngờ Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa cũng ở đây.
Sở Kiều Tịnh dừng lại, kinh ngạc nhìn bọn họ: "Sao các ngươi lại ở đây?"
Hắn ta cũng biết người này là thuộc hạ của Sở Kiều Tịnh nên đã chuẩn bị sẵn dược cao.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất