Một lúc sau Sở Kiều Tịnh khẽ thở dài: "Sao ngươi phải tới mức này?"
Nàng cụp mắt xuống, nắm thật chặt tà áo choàng màu xanh da trời trong tay, cảm giác cái áo lúc này nóng phỏng tay.
Đầu óc nàng quay cuồng bao suy nghĩ, không nói nên lời là cảm giác gì, giống như chua xót, nhưng cũng không biết vì sao mà chua xót.
"Thần Vương phi không thể đồng cảm với Tịnh Nhi nên tất nhiên không hiểu được nỗi thống khổ và đau đớn của Tịnh Nhi." Từ đầu đến cuối sắc mặt Tôn Nhã Tịnh luôn bình tĩnh, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Sở Kiều Tịnh, trong con ngươi trong trẻo còn mang theo sự ngoan cường cứng cỏi.
Những ngón tay đang co lại sau lưng dần siết chặt.
Đương nhiên Sở Kiều Tịnh không hiểu rồi, nàng hưởng thụ tất cả sự cưng chiều và quan tâm của Dạ Chí Thần, nhưng lại không xem ra gì, coi tình yêu của Dạ Chí Thần như tại họa, như mãnh thú.
Còn nàng ta khao khát tình yêu của Dạ Chí Thần biết bao, vậy mà lại chẳng được chia sớt lấy nửa phần.
Bây giờ nàng cần gì phải ngạo nghễ quan sát nàng ta, rồi lại nhìn nàng ta bằng ánh mắt thương xót như thế.
Tôn Nhã Tịnh này không cần bất cứ ai phải thương xót, đặc biệt là Sở Kiều Tịnh.
Ngàn vạn lời muốn nói đều giữ lại bên môi, làm thế nào cũng nói không nên lời, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài. Sở Kiều Tịnh để chiếc áo choàng trong tay lên bàn: "Ta thật sự không hiểu nỗi thống khổ của ngươi, chỉ hi vọng ngươi có thể chăm sóc bản thân cho tốt, đừng lấy sức khỏe mạnh ra làm trò đùa. Dù thời tiết đang dần nóng hơn rồi, nhưng bị cảm lâu ngày cũng không tốt, còn có thể dẫn đến các triệu chứng nghiêm trọng hơn"
Cuối cùng nàng nói thêm: "Cho dù có một ngày có thể đứng trước mặt Dạ Chí Thần thì nên là một người đang sống khỏe mạnh chứ không nên là một cái xác không hồn phờ phạc tiều tụy. Ngươi nói có đúng không?"
Nếu nàng ta cứ không uống thuốc như thế này thì e rằng nàng ta sẽ hỏng cả người trước khi Dạ Chí Thần kịp quay lại nhìn.
Hàng mi dài của Tôn Nhã Tịnh khẽ run lên, khóe môi mấp máy, qua một hồi lâu mới nói: "Tịnh Nhi hiểu rồi, đa tạ Vương phi chỉ giáo"
Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta nhưng cuối cùng không nói gì, quay người rời đi.
Nàng không ngờ Tôn Nhã Tịnh lại si tình như vậy, thật sự đã yêu Dạ Chí Thần đến chết đi sống lại rồi.
Lúc đầu khi nhìn thấy bồn vạn niên thanh kia, trong lòng nàng rất phẫn nộ, cảm giác mình đang bị trêu đùa.
Nhưng khi thấy Tôn Nhã Tịnh như thế, nàng cũng không thể tức giận được nữa, chỉ cảm thấy đau lòng, tiếc thay nàng ta, và cả chút chấn động.
Trừ cái đó ra thì còn có một vài cảm xúc không giải thích được, loại cảm xúc đó quanh quẩn trong lòng nàng thật lâu không thể tiêu tan, không biết làm cách nào để giải tỏa.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt, vội vàng đi trên con đường đá xanh, nhưng rồi lại đột nhiên đụng phải một cái ôm ấm áp.
Trên đỉnh đầu nàng vang lên tiếng cười khẽ: "Sao Tịnh Nhi tâm sự nặng nề đến mức bước đi mà còn chẳng thèm nhìn thế?"
Sở Kiều Tịnh hoàn hồn lại, nhìn khuôn mặt nam nhân tuấn mỹ vô song trước mắt, lần đầu tiên không biết nên đối mặt với hắn thế nào.
Nàng cho rằng mình hiểu rõ tình cảm của Dạ Chí Thần, nhưng giữa họ rốt cuộc vẫn luôn cách cả một khoảng biển trời.
Có lẽ Tôn Nhã Tịnh mới là người phù hợp với hắn.
Nàng lấy lại bình tĩnh, hỏi hắn: "Sao Vương gia lại ở đây?"
Dạ Chí Thần không trả lời mà hỏi lại: "Đây là Thần Vương phủ, ta ở đây thì có gì kỳ lạ? Ngược lại là nàng đó, sao sắc mặt lại hoảng hốt thế kia, đã xảy ra chuyện gì?"
Hắn hiểu rất rõ Sở Kiều Tịnh, đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra vẻ mặt nàng có gì đó không ổn.
Sở Kiều Tịnh dừng một chút rồi lắc đầu nói: "Không có việc gì, nhưng hình như bệnh tình của Nhã Tịnh cô nương càng ngày càng nặng. Nếu ngươi có thời gian thì đi thăm nàng ta đi.
Nàng biết Dạ Chí Thần không thích mình đẩy hắn cho Tôn Nhã Tịnh, cũng biết mình nói ra lời này nhất định hắn sẽ tức giận.
Nhưng khi nghĩ đến đôi mắt ngấn lệ của Tôn Nhã Tịnh, nàng lại không đành lòng.
Dù sao Tôn Nhã Tịnh cũng đã cứu nàng một mạng, nàng không thể nhìn nàng ta vì mình mà không cách nào đạt được ước muốn, sau đó buồn bực sầu não mà chết.
Nếu Dạ Chí Thần không đến thăm thì Sở Kiều Tịnh thật sự không thể tưởng tượng được với tính tình cứng cỏi của Tôn Nhã Tịnh, nàng ta có thể thật sự làm ra chuyện ngu xuẩn gì hay không.
"Nàng mới đi ra từ chỗ nàng ta à?" Dạ Chí Thần cau mày: "Nàng ta đã nói gì với nàng?"
Nếu không thì sao Sở Kiều Tịnh lại có dáng vẻ buồn bã ưu sầu như thế.
Sở Kiều Tịnh tiếp tục lắc đầu: "Nàng ta không nói gì, tại ta nhìn thấy nàng ta bệnh cũ thêm tật mới, lúc phát bệnh rất quằn quại đau đớn. Nếu Vương gia thường xuyên tới thăm thì không chừng nàng ta sẽ khá hơn một chút"
Khóe miệng Dạ Chí Thần xệ xuống, hắn nhìn nàng, vẻ mặt bình tĩnh: "Lời nói của Tịnh Nhi kỳ lạ quá đấy. Ta không phải đại phu, càng không phải thuốc chữa bách bệnh, sao nàng lại nghĩ chỉ cần ta tới đó thì nàng ta sẽ khỏe hơn?"
Trong giọng nói của hắn dường như có ẩn chứa lửa giận, nhưng lại đang kìm nén không bùng nổ.
Sở Kiều Tịnh sửng sốt, không ngờ hắn thế nào cũng không chịu, nàng thở dài: "Bệnh của Nhã Tịnh cô nương là tâm bệnh, nàng ta đang ở chỗ của ngươi mà ngươi lại không ngó ngàng tới, e là mãi mãi nàng ta cũng không khá hơn được. Chẳng lẽ ngươi hi vọng thấy nàng ta càng ngày càng sa sút tinh thần sao? Dù sao nàng ta cũng bạn thuở nhỏ của ngươi, nếu ngươi không vô tâm thì không nên để nàng ta đau đớn như vậy"
Nàng đã suy nghĩ thật lâu, quyết định nên nói những lời này.
Cho dù những lời này có thể đẩy Dạ Chí Thần vào vòng tay của Tôn Nhã Tịnh thì cũng không thể trách nàng được.
Tóm lại thì nàng vốn dĩ không có ý định ở lại lâu dài trong Thần Vương phủ, nhìn dáng vẻ của Tôn Nhã Tịnh, nàng thật sự không muốn vì mình mà khiến một người ngày càng
sa sút tinh thần.
Nhưng Dạ Chí Thần thì lại đột nhiên bật cười, ý cười rất lạnh, mang theo sự tự giễu: "Ý của Tịnh Nhi là bổn vương không có trái tim hả?"
Nàng hết lần này đến lần khác đẩy hắn đến bên người Tôn Nhã Tịnh, vậy ai mới là người vô tâm đây?
"Ta không có ý đó.." Sở Kiều Tịnh Sở Kiều Tịnh không định tranh cãi với hắn, nàng vuốt trán muốn giải thích.
Nhưng Dạ Chí Thần đã cắt ngang: "Vậy nàng không vô tâm chắc? Nếu nàng còn trái tim thì sẽ không nhắm mắt làm ngơ trước tình cảm của ta. Ta đã lấy lòng nàng bằng đủ cách, ta không tin nàng hoàn toàn không nhận ra. Nhưng nàng thì sao, nàng đã bao giờ động lòng với ta chưa?"
Hắn nghĩ trong lòng Sở Kiều Tịnh chắc chắn cũng có mình, họ cùng nhau chứng kiến bao nhiêu chuyện, trải qua sinh tử, dường như giữa hai người luôn có sự ăn ý, tâm ý tương thông.
Giữa họ có rất nhiều hiểu lầm, vất vả lắm mới hóa giải được hết những trở ngại đó, cuối cùng hắn cũng có thể quang minh chính đại theo đuổi nàng, hắn không tin trong lòng nàng không có hắn.
Cho dù Tôn Nhã Tịnh và hắn là bạn thuở nhỏ nhưng cũng chỉ là tình huynh muội, trong lòng hắn không có Tôn Nhã Tịnh, chỉ có một mình nàng, trong mắt cũng không thể chứa thêm bất kỳ ai.
Sở Kiều Tịnh sững người tại chỗ, bỗng chốc không biết nên trả lời thế nào.
Nàng có từng động lòng không ư? Nàng không rõ, nhưng khi nhìn thấy hắn và Tôn Nhã Tịnh thân cận với nhau, nàng thực sự cảm thấy chua xót, nhưng nhìn thấy tình cảm sâu sắc của Tôn Nhã Tịnh thì nàng lại không có cách nào nhắm mắt làm ngơ.
Nàng không thuộc về Thần Vương phủ, thậm chí còn không thuộc về thời đại này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất