Nhan Đóa lập tức đổ tội, chỉ vào Tiết Nhất Khang: "Là ý của Nhất Khang đó ạ, hắn nói trong này có thể có thứ gì đó thú vị, còn bảo nếu bọn con không nghiên cứu ra được thì đem đi hỏi sư phụ"
Tiết Nhất Khang đỏ mặt, xấu hổ tiếp lời: "Ta đâu có nói như thế đâu"
Nhưng ý tứ cũng gần giống thế.
Về phần lý do, có lẽ là muốn lấy cớ đi tìm nàng thôi. Bất kể là cớ gì, chỉ cần được gặp nàng là hắn ta đã thoả mãn rồi.
Sở Kiều Tịnh cũng không để tâm lắm, cười khẽ: "Đáng tiếc, ta cũng không biết đây là gì"
"Không sao, dù sao bọn con cũng không quan tâm đây là cái gì." Nhan Đóa tiện tay cất cuộn giấy da cừu, kéo tay Sở Kiều Tịnh lắc lắc: "Hôm qua đi ngoài đường gặp nhiều sát thủ như thế, con vẫn chưa chơi đã, sư phụ dẫn tụi con đi dạo trong thành nữa được không?"
Tối hôm qua họ đang đi dạo chợ đêm rất vui, tự dưng lại bị cắt hứng giữa chừng.
Trong Bất Dạ Thành có rất nhiều món ăn ngon và trò chơi, đương nhiên Nhan Đóa không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này.
Sở Kiều Tịnh cũng không từ chối, dù sao nàng cũng đang rảnh, chi bằng đi chơi với họ một chuyến.
Trên đường phố, khí chất xuất chúng của ba người đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường.
"Ban ngày phố xá không náo nhiệt bằng ban đêm, chắc ngươi sẽ thất vọng rồi đây" Sở Kiều Tịnh cười trêu ghẹo, dời mắt nhìn sang Nhan Đóa.
Nhưng Nhan Đóa lại không nghĩ thế: "Đâu có đâu, vẫn có rất nhiều món ăn ngon mà"
Dứt lời, nàng ta lại chạy tung tăng tới trước sạp bán mứt hoa quả, mở to mắt nhìn.
Nàng ta nhìn trái nhìn phải, nhưng lại không mua gì cả.
Bỗng nhiên Nhan Đóa nhìn về phía một tiệm may quần áo, chạy vội qua đó như chú nai con.
"Sư phụ, người mau nhìn này, cái áo choàng này đẹp quá!"
Sở Kiều Tịnh và Tiết Nhất Khang đi theo sau cũng nhìn qua.
Đó là một chiếc áo choàng được trưng bày trước cửa tiệm.
Một chiếc áo choàng màu xanh da trời, màu loang từ đậm đến nhạt, lúc xuống tới vạt áo thì đã nhạt như một đám mây trên bầu trời xa xăm.
Trên cổ áo được thêu vài đóa hoa mai, hình dạng là hoa mai nhưng lại có màu trắng pha xanh lục, trông rất tươi tắn và độc đáo.
Tiết Nhất Khang vừa nhìn đã khen: "Chiếc áo choàng này rất hợp với ngươi."
Kiểu dáng thanh tao nhã nhặn như thế cứ như đặt may riêng cho người trước mặt.
Nhưng Sở Kiều Tịnh lại cảm thấy chiếc áo choàng này hợp với một người khác hơn.
Vừa khéo dạo này người đó cũng khá gầy, lại còn thường xuyên chạy ra ngoài, cũng chẳng chịu nghe lời mặc áo choàng.
Nếu có thể tặng chiếc áo choàng này cho nàng ta, chắc hẳn cũng có thể nhắc nhở nàng ta chú ý giữ gìn sức khoẻ.
Sở Kiều Tịnh lập tức mua chiếc áo choàng này, sau đó chào tạm biệt Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa: "Ta còn có việc khác, các ngươi đi dạo trước đi."
"Sư phụ đã nói đi dạo phố với tụi con rồi mà, sao người lại lật lọng thế được?" Nghe vậy, Nhan Đóa lập tức níu ống tay áo của nàng.
Tiết Nhất Khang kéo Nhan Đóa lại, cười tươi như hoa: "Không sao, để lần sau ta... bọn ta đi cùng ngươi cũng được."
Sở Kiều Tịnh cảm thấy hơi xấu hổ, đúng là do nàng không giữ lời trước, bèn hứa: "Ta đi về đưa đồ một lát rồi sẽ quay lại ngay"
Nàng tăng nhanh tốc độ, chẳng mấy chốc đã về đến Thần Vương phủ, sau đó nàng đi thẳng tới căn viện của Tôn Nhã Tịnh.
Khi vào sân ngoài, Sở Kiều Tịnh sợ quấy rầy Tôn Nhã Tịnh nghỉ ngơi nên cố gắng đi thật khẽ khàng, còn chưa vào đã thấy Hỉ Thước ôm một chậu cây xanh héo rũ đi ra.
Sở Kiều Tịnh thầm nghi hoặc, chậu cây vạn niên thanh này xanh quanh năm, hiện tại đang là mùa xuân ấm áp, sao nó có thể héo được?
Bỗng dưng ma xui quỷ khiến thế nào, khi nhìn thấy Hỉ Thước đi ra, nàng lập tức trốn ra sau thân cây đại thụ.
Hỉ Thước bỏ chậu vạn niên thanh vào góc tường, lúc nàng ta định đào hố chôn nó thì đột nhiên bụng réo, nàng ta vội vàng ôm bụng chạy ra ngoài.
Thấy nàng ta đã đi xa, Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng đi tới bên cạnh chậu cây đặt ở góc tường, cúi người xuống quan sát chậu vạn niên thanh này.
Ngay tức khắc có một mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi, Sở Kiều Tịnh cau mày gạt cành lá vạn niên thanh héo rũ sang một bên, đất trong chậu cây này rõ ràng đã bị nước thuốc nhuộm thành màu đen như mực.
Sở Kiều Tịnh chợt nhớ lại, lúc trước có nghe người khác nói Tôn Nhã Tịnh không thường ăn uống trong căn viện của mình.
Và tình huống trước mắt đã chứng minh rõ ràng, Tôn Nhã Tịnh không chỉ không ăn gì mà còn không uống thuốc theo lời dặn của nàng.
Có lẽ toàn bộ số thuốc mà nàng kê đều đã bị đổ vào chậu cây vạn niên thanh này.
Đổ thuốc Bắc vào chậu cây vạn niên thanh về lâu dài sẽ làm cháy rễ, cho nên mới dẫn đến tình trạng này.
Vô số câu hỏi xoay quanh trong đầu Sở Kiều Tịnh.
Trước khi những suy đoán vô lý xuất hiện, nàng đã dừng suy nghĩ kịp thời.
Tóm lại bây giờ đang ở trong viện của Tôn Nhã Tịnh, có điều gì thắc mắc cứ dứt khoát hỏi cho rõ ràng, đoán già đoán non cũng không thể đoán trúng được suy nghĩ của người
ta.
Nghĩ vậy, Sở Kiều Tịnh ôm chậu vạn niên thanh này, không chào hỏi mà mở cửa đi vào luôn.
Tôn Nhã Tịnh đang mệt mỏi nằm trên giường, cầm một cuốn sách, nghe thấy tiếng động thì chỉ hỏi một câu: "Đã xử lý xong chưa?"
Sở Kiều Tịnh im lặng một lúc rồi hỏi: "Ý ngươi là chậu vạn niên thanh chết héo vì bị đổ nước thuốc này sao?"
Cuốn sách rơi "phịch" xuống đất.
Tôn Nhã Tịnh ngước mắt nhìn qua, cảm xúc trong mắt xáo động, có không thể tin được, có lúng túng, cuối cùng thì quay trở lại bình tĩnh.
"Người biết hết rồi à"
Giọng nàng ta vẫn dịu dàng và nhẹ nhàng như trước, đôi mắt tĩnh lặng không nhìn ra được dấu vết gì.
Sở Kiều Tịnh cố giữ bình tĩnh, hỏi: "Vì sao thế?"
Tôn Nhã Tịnh trở mình đi xuống giường, đứng trước mặt Sở Kiều Tịnh, mặt mày có vẻ buồn rầu: "Thần Vương phi không hiểu thật sao?"
Sở Kiều Tịnh im lặng, nàng có nên hiểu không đây?
Có lẽ là hiểu, nhưng nàng không muốn tin rằng trên thế giới này sẽ có người sẵn sàng làm tổn thương chính mình vì một người khác, chỉ để đổi lấy cái nhìn chăm chú và dừng chân của hắn.
Theo Sở Kiều Tịnh, hành động này không đáng chút nào.
Trên đời có biết bao nhiêu người, hà cớ gì phải chà đạp bản thân mình như thế?
Trong lòng nghĩ sao, ngoài mặt nàng cũng nói y như vậy: "Cho dù ngươi không quên được hắn thì cũng không nên coi sức khoẻ của mình như tiền cược để đổi lấy sự quan tâm của hắn chứ.
Nửa câu còn lại, nhìn dáng vẻ này của Tôn Nhã Tịnh, nàng không đành lòng nói ra.
Dù cho thật sự có thể đổi được sự quan tâm thì cũng chỉ là nhất thời, nó chỉ dừng lại ở mức quan tâm thôi, không thể nào mở rộng và nảy sinh những tình cảm khác được.
Tôn Nhã Tịnh cười ai oán, giọng tựa đang thở dài: "Ít nhất khi lấy sức khoẻ làm tiền cược mà có thể đổi được ánh nhìn trong chốc lát của chàng ấy thì cũng đủ rồi. Nếu cả đời này cũng không thể đổi được một ánh mắt của chàng ấy, ta thà đi chết còn hơn"
Nghĩ đến việc quãng đời còn lại không còn màu sắc, tốt hơn vẫn nên hoá thành một nắm cát bay theo gió, từ nay về sau có thể tránh đối diện với ánh mắt vô tình của hắn.
Sở Kiều Tịnh xúc động, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Nhưng tình yêu của Tôn Nhã Tịnh chỉ đến từ một phía, nếu không nhận được sự hồi đáp của Dạ Chí Thần, thứ tình yêu này sẽ chỉ mãi mãi làm tổn thương một mình Tôn Nhã Tịnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất