Tôn Nhã Tịnh như vừa được gọi hồn về, cười thảm thương một tiếng, có tia sáng lạnh lẽo loé ra từ trong mắt nàng ta: "Không sao, ta đã quen rồi." 

Rõ ràng phải quen từ lâu, phải biết trong mắt Dạ Chí Thần chỉ có Sở Kiều Tịnh từ lâu rồi mới đúng. 

Nhưng dù thế nào nàng ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này xuống bụng. 

Hai người họ chỉ còn là phu thê trên danh nghĩa, thư hòa ly cũng đã ký, tại sao Dạ Chí Thần vẫn còn muốn làm khó dễ nàng ta giúp Sở Kiều Tịnh? 

Nàng ta không cam lòng. 

Càng nghĩ cảm xúc càng kích động, nàng ta chỉ cảm thấy lồng ngực mình có một luồng khí chạy tán loạn, suýt nữa khiến nàng ta không thở nổi. 

Mắt cũng bắt đầu hoa, bên tai chỉ còn tiếng ù ù, cuối cùng Tôn Nhã Tịnh không chịu nổi cơn kích thích này nữa, đột nhiên họ khù khụ. 

Lần này ho dữ dội hơn những lần trước, cứ như thể sắp ho cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài. 

Khuôn mặt trắng như tuyết đỏ bừng, tiếng họ của nàng ta càng lúc càng lớn, khi thấy nàng ta sắp không đứng vững nữa. 

Hỉ Thước sợ kinh hồn bạt vía, vội vàng đi tới đỡ nàng ta. 

Nàng ta vừa định lên tiếng thì phát hiện giọng mình cũng đang run rẩy: "Tiểu thư, người bị sao vậy, nô tỳ tới chính viện mời Thần Vương phi đến nhé. 

Nói xong, nàng ta vừa định nhấc váy chạy ra ngoài, nhưng lại bị Tôn Nhã Tịnh kéo lại. 

"Không được đi!" 

Tôn Nhã Tịnh nghiến răng nói ra ba chữ, như phải cố hết sức mới nói được, sau đó lại tiếp tục ho khan dữ dội. 

Hỉ Thước không đành lòng, lắc đầu nức nở đáp: "Tiểu thư, sức khoẻ vẫn quan trọng hơn, người có ghét Thần Vương phi thì cũng không nên bỏ mặc sức khoẻ của mình thế 

chứ. 

Nhưng không biết Tôn Nhã Tịnh lấy đâu ra sức mà giữ chặt nàng ta không buông tay, siết chặt cổ tay nàng ta đến mức cổ tay nàng ta vừa đỏ vừa đau cũng không chịu thả tay 

ra. 

Tất nhiên Tôn Nhã Tịnh không thể để Hỉ Thước đi tìm Sở Kiều Tịnh. 

Mới vừa từ chính viện về đã tức tới mức máu dồn lên não, chẳng phải khi không để cho Sở Kiều Tịnh cười nhạo sao? 

Để Dạ Chí Thần sỉ nhục, nàng ta cam chịu nhẫn nhịn, nhưng nàng ta sẽ không bao giờ để Sở Kiều Tịnh có cơ hội khinh thường mình. 

"Ta bảo không được đi là không được đi" 

Hỉ Thước chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ mắt đỏ ngầu của Tôn Nhã Tịnh, nàng ta vừa đau lòng lại vừa khiếp sợ, đành phải thôi. 

Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Tôn Nhã Tịnh ho khan như thế được, nàng ta nói bằng đôi môi run rẩy: "Vậy nô tỳ đi sắc thuốc theo đơn mà Thần Vương phi kê cho tiểu thư uống nhé?" 

Tôn Nhã Tịnh dần thở chậm lại, ngồi thẳng lưng lên, lắc đầu bảo: "Ta không uống. 

"Tiểu thư.." Hỉ Thước không nhìn được nữa, muốn tiếp tục khuyên, nhưng lại bị ánh mắt lạnh như băng của Tôn Nhã Tịnh ghim chặt. 

Tôn Nhã Tịnh lấy lại bình tĩnh từ trong cơn dâng trào cảm xúc, tuy mặt mày vẫn còn đỏ nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo, nàng ta thản nhiên nói: "Ta không uống thuốc của Sở Kiều Tịnh thì cũng không chết được đâu" 

Nếu không phải do tình thế bất đắc dĩ, có ai lại chịu bỏ mặc sức khoẻ của mình chứ? 

Nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ dịu dàng của Dạ Chí Thần dành cho Sở Kiều Tịnh, nàng ta chỉ muốn xé toạc khuôn mặt luôn thong dong bĩnh tĩnh của Sở Kiều Tịnh ra, chỉ muốn nàng biến mất khỏi thế giới này, chỉ ước gì nàng chưa từng xuất hiện. 

Nàng ta khác với Dạ Thanh Bình, thậm chí cả Tưởng Nhã Linh cũng không bằng, họ có thể thể hiện tâm trạng của mình theo ý thích, đằng sau có người chống lưng, nhưng nàng ta không thể. 

Nàng ta chỉ có thể nhẫn nhịn, chỉ khi nhẫn nhịn mới có thể ở lại đây lâu dài, mới có thể thắng đến cuối cùng. 

Tôn Nhã Tịnh hít một hơi thật sâu, giấu tất cả cơn giận và căm hận vào đáy lòng, ngoài mặt không thể hiện gì, cũng không nhìn ra được chút gì. 

"Được rồi, ta không sao, ngươi cũng về phòng ngủ đi" Tôn Nhã Tịnh lạnh nhạt nói xong rồi quay lưng đi vào phòng. 

Để lại Hỉ Thước đứng trong sân nhìn theo bóng lưng của nàng ta, bực tức giậm chân. 

Sáng sớm hôm sau, Sở Kiều Tịnh nghĩ đến Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa ở khách điểm, bèn cải trang giản dị rồi đi tới khách điếm tìm họ. 

Vừa bước vào khách điểm đã thấy hai cái đầu túm tụm lại, cùng nhau nghiên cứu gì đó trên bàn. 

Sở Kiều Tịnh tò mò, chầm chậm đi tới gần, đứng sau lưng họ nhìn từ trên cao xuống. 

Họ đang xem một tờ giấy rách, chắc là xé từ cuốn sách thuốc thất truyền lâu năm nào đó, chữ viết rất mờ, cũng không được hoàn chỉnh. 

Sở Kiều Tịnh đột ngột lên tiếng: "Trong này có bí ẩn gì mà hai người chăm chú vào nó thế?" 

Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa giật nảy mình, vỗ ngực thở hồng hộc trông rất khoa trương. 

Thấy là Sở Kiều Tịnh, biểu cảm trên mặt Tiết Nhất Khang lập tức trở nên sống động: "Tam Sinh, sao ngươi lại tới đây? Ta với Nhan Đóa còn định lát nữa đi tìm ngươi đấy" Nhan Đóa cũng ngoan ngoãn đứng nghiêm, nghiêng đầu ngọt ngào gọi một tiếng: "Sư phụ" 

Sở Kiều Tịnh nhún vai: "Dạo này ta không bận gì nên tới thăm các ngươi, ở đây có quen không?" 

Nàng nghĩ thầm, nếu Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa nói muốn tới tìm nàng, thế thì tiếp tục để họ ở lại khách điểm cũng không ổn, nhưng phải làm sao để họ tìm được nàng đây? 

Hơn nữa, nếu Ninh Trinh cô cô mà biết, chắc bà ấy sẽ vượt nghìn dặm xa xôi tới tìm bọn họ luôn. 

Nàng bỗng chốc không biết làm sao. 

Thấy nàng rầu rĩ, trong lòng Tiết Nhất Khang hơi khó chịu, lại gần hỏi: "Sao thế? Ngươi gặp chuyện gì phiền lòng hả?" 

Nhan Đóa cũng giơ nắm đấm nhỏ của mình lên: "Ai dám bắt nạt sư phụ, ta sẽ không để yên cho kẻ đó!" 

Nhìn thấy vẻ mặt của họ, Sở Kiều Tịnh buồn cười, nhẹ giọng đáp: "Các ngươi cũng quen ta lâu rồi, đã khi nào thấy ta gặp chuyện gì phiền lòng chưa?" 

Nhan Đóa nghiêng đầu suy nghĩ một lúc mới lắc đầu. 

Hình như chưa có chuyện gì có thể khiến Sở Kiều Tịnh phiền lòng cả, cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù tình huống nguy hiểm cỡ nào, dường như nàng luôn có thể biến nguy thành an. 

Nghĩ tới đây, đôi mắt to tròn của Nhan Đóa càng thêm sáng ngời: "Sư phụ thật lợi hại, quả nhiên ta đã không nhìn lầm người, sư phụ chính là người lợi hại nhất thiên hạ!" 

Sở Kiều Tịnh dở khóc dở cười, đưa tay xoa đầu nhỏ của nàng ta, không nói gì. 

Trên đời này làm gì có người lợi hại nhất, lúc nào núi cao cũng có núi cao hơn, người giỏi ắt có người giỏi hơn. 

Tiết Nhất Khang vẫn cứ nhìn nàng chăm chú bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thêm cả tình cảm dịu dàng. 

"Đừng nói về ta nữa, các ngươi vừa mới xem gì đấy?" Sở Kiều Tịnh chỉ vào tờ giấy tả tơi trên bàn. 

Tiết Nhất Khang trả lời: "Ta và Nhan Đóa nhặt được nó trên đường, đang định cầm nó đi tìm ngươi nè" 

"Tìm ta?" Sở Kiều Tịnh tò mò, lẽ nào tờ giấy này có liên quan đến nàng? 

"Đúng vậy" Nhan Đóa gật đầu rất đương nhiên: "Bởi vì con và Nhất Khang đều không hiểu, lại nghĩ trên đời này không có gì mà sư phụ không biết nên muốn đem nó đi hỏi người" 

Nói xong, nàng ta đưa cuộn giấy da cừu trong tay cho Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh nhận lấy, cẩn thận xem qua rồi lắc đầu: "Ta chưa thấy chữ viết trên tờ giấy này bao giờ, chỉ e không giúp các ngươi được rồi." 

eyJpdiI6IitEQUN5THJNWjUwMm5WcHFSdGpcL093PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFlRFwvMVFhSVc3SGY0Zk5JZkp6azUrR2xoVWFuXC9FNE0wQktyMVdPd0pQQTh3cEJDa0JYTGhuVlJmWEZkclhNOE1pQjR4RHU4ZW9ZVjN3V08xdnprZlFicW05VHRQY0JpT2ZBZys2SGdvMmhVdituVlJFMlp6S3VkSnAzTzlCWDZcL2ttM3p5UlBNXC9wQ0dHUVJoZmNTak1DRFlBM0tzQzRuQ2xzd3lQdktqU1dkRlRBSFNpcHRRdUdsU2NOYTZrV3RHUys2XC9lUVJia2dVRUVON0FKcEV3MDRuQ2xjQjUyK1VvQ05IcHBlOVBSbG5vc3JadUcyZnNHcHJFYU54c09Cdm9hdUpQYlltbGVlc0I2RklvMkdJUW50T3dqYStGQ0o3RWYxaFFqbFdjQjBLWDg4ODhtSEVab1hpRHhHYkZhWTZ1RThybFhtekRXZkpzVm9jcU1lbFRKNFJ2Z2k2cnFtcnVJRmhjQVE0UWU0UUVEV0NMdjZVXC9ZZW92VTQ5YlwvXC9yQjV4bjlOcjRraDRvQnFPSWs2OXgwUT09IiwibWFjIjoiYjBlODUyNmFmNGVlODQ2MDQxMTEyZWZjMjk3ZjVjMjA1NTVlOTJjZGNjMGUzMmE3ZGQ3NWJhMTdjNDUzYmQzZiJ9
eyJpdiI6ImRKNk00cUVNVGVVa0FkQTZMRFczalE9PSIsInZhbHVlIjoiZTJiYTFtM2dPZ2FDQUJCemdRcUJyVFFDTDN1emNtanl2MnFaYWtMQWtWY2taUGZTMSs0eWxHU1RRMWRRU3htZEFCRGxEcjRIdmRqZXNacTBYeDJwWmFVWGhaZzNwTExMVEQ4Z2pTSHBxU3lHd0Y2SzZtN2cwU2o4XC9RUWVwb3V0K1cxYytIcVo2c3JZd20xeTlRODJwXC82QUYzRTB3Y1drdDY0Qjh0ZldQNGRaNnZ5ak9oMXoydFwvbDVUSzArUzNnTUwxak9DRXptZ0RDd0pxeGVOY0p0Q3FCVkJOWitib2ZIMEZzcDdmNHVXcEdQR01YSTBmemxraUc1Z3dUZnhFOHJqNGV4eWsydjZpbjhVcDk0ZG9Ba2xwTlM1S2dhWXFDRXdtNEdkNUVYWlRKU1VnNkpcL2RFTXZcL2tpRVFLeHhDbG5UcjAyekVQSUk5cCt6cjkwdXE4Q3ZLUHBwOHExMXE5UnRFMW9aQlwvTDA3dFY0Mk13TFBHYUp1SVVoQTJkd0lyaFZqS281OUlWc1RMM1lrUGNBZWR1Q0FMXC9HSVRUTzd6aWZONFVVTFhLUlpGYXpjc1VVblFydVhtOE42a3RWbUp1XC9XZUNEUDdqOGhyZzNLdmtWR2FrVHFDOVZXeDE1Qm9Kem5PeDlMNzdrRT0iLCJtYWMiOiIwMmM5Yjk3ZjQ2Mzc4MDM0YjU4NzhlZGYyMjQ0ZGY0ODFjZWY1Mzg1MTg2OTI2MzY5ZGIxYzAwNmI2MjE0OTFiIn0=

nào.

Advertisement
x