Mấy ngày nay Tôn Nhã Tịnh sôi nổi hơn trước nhiều, cứ cách hai ba ngày lại ghé qua chính viện, lần nào cũng lấy những lý do khác nhau.
Không phải tặng đồ thì là đến vấn an, hoặc là có vấn đề trong sách y học muốn hỏi Sở Kiều Tịnh.
Ánh trăng chiếu xuống bàn đá, Dạ Chí Thần và Tôn Nhã Tịnh ngồi đối diện nhau.
Dạ Chí Thần lạnh mặt, không có biểu cảm dư thừa nào, còn Tôn Nhã Tịnh thì đang nhìn hắn với vẻ dịu dàng như nước.
Sở Kiều Tịnh nghĩ thầm, cảnh này trông cũng khá hài hoà đấy.
Chẳng qua không biết vì sao nàng lại thấy lòng mình hơi chua xót.
Nàng khẽ khàng bước chậm vào trong viện, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay Nhã Tịnh cô nương lại đến rồi à?"
Vừa nhìn thấy nàng, Tôn Nhã Tịnh lập tức đứng dậy: "Thần Vương phi, Tịnh Nhi vốn định mang bánh ngọt đến thăm Vương phi, không ngờ Vương phi lại không ở trong phủ.
Sở Kiều Tịnh cũng không nghĩ nhiều, dù đến thăm nàng hay đến thăm Dạ Chí Thần cũng không phải chuyện nàng muốn quan tâm.
Nàng đã khuyên Tôn Nhã Tịnh chú ý sức khoẻ của mình mới là điều quan trọng nhất, nếu đã không khuyên được, nói nhiều ngược lại sẽ khiến người ta ghét mình hơn thôi, cùng lắm thì sau này kê đơn thuốc có hiệu quả nhanh hơn.
Dạ Chí Thần cũng đứng lên, khuôn mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng: "Nàng về rồi à"
Tôn Nhã Tịnh đứng bên cạnh, nụ cười trên môi hơi cứng đờ.
Ban nãy nàng ta ngồi ở đây cười cả buổi cũng không nhận được lời hỏi han nào, thế mà Sở Kiều Tịnh vừa mới về, hắn đã như biến thành một người khác.
Nhưng nụ cười trên môi nàng ta chỉ cứng đờ trong chốc lát rồi lại khôi phục sự tự nhiên khéo léo, nàng ta bưng bánh ngọt trên bàn qua: "Đây là bánh Tịnh Nhi tự làm, cũng
không biết có hợp khẩu vị của Vương phi không.
Sở Kiều Tịnh nghĩ thầm, có hợp khẩu vị của nàng hay không cũng không quan trọng, phải xem có hợp khẩu vị của Dạ Chí Thần hay không mới đúng.
Nàng dời mắt về phía bánh ngọt, vừa nhìn đã biết đĩa bánh ngọt này chưa được động vào, trong lòng đã hiểu, thảo nào Tôn Nhã Tịnh lại muốn đợi nàng về mới chịu đi.
Nàng thầm thở dài, nhận lấy đĩa bánh ngọt, cầm một miếng bánh lên ăn thử: "Vừa thơm ngọt lại vừa mềm, tay nghề của Nhã Tịnh cô nương đúng là càng ngày càng tốt, hay Vương gia cũng thử một miếng xem?"
Nàng bưng đĩa bánh ngọt vừa lấy từ tay Tôn Nhã Tịnh chậm rãi đi qua ngồi xuống bàn đá, đẩy đĩa bánh ngọt tới trước mặt Dạ Chí Thần.
Dạ Chí Thần ngơ ngẩn, chau mày nhìn nàng, cứ ngập ngừng mãi.
Một lúc lâu sau, hắn vẫn nghe lời nếm thử một miếng rồi bỏ xuống, lại khen một câu: "Cũng tạm được"
Giọng nói hờ hững xa cách, không nghe ra là thích thật hay là qua loa.
Hắn không ngờ Sở Kiều Tịnh lại vội vã muốn đẩy hắn ra ngoài như thế, rõ ràng mấy ngày nay hắn chẳng làm gì sai cả, cũng giữ khoảng cách với Tôn Nhã Tịnh, dù hắn có nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao Sở Kiều Tịnh lại làm vậy.
Đôi mắt dịu dàng sáng ngời của Tôn Nhã Tịnh tối sầm.
Thật buồn cười biết bao, bây giờ nàng ta tặng bánh ngọt mà vẫn phải nhìn mặt Sở Kiều Tịnh mới có thể tặng được.
Tôn Nhã Tịnh chỉnh lại cảm xúc, cười dịu dàng dắt tay Sở Kiều Tịnh.
Nàng ta vừa định lên tiếng đã nghe Dạ Chí Thần lạnh nhạt nói: "Giờ cũng muộn rồi, đi về nghỉ ngơi sớm đi"
Bàn tay đang nắm tay Sở Kiều Tịnh cứng đờ một một thoáng, nàng suy tư nhìn bàn tay trắng nõn ấy chầm chậm rút về, lông mày khẽ nhíu lại.
Tôn Nhã Tịnh mỉm cười cúi người: "Nếu đã như vậy, Tịnh Nhi xin cáo lui trước"
Vừa xoay người sang chỗ khác, nàng ta lập tức thu hồi nụ cười, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng.
Hắn tỏ ra săn sóc, nuông chiều Sở Kiều Tịnh trước mặt nàng ta, nàng ta có thể chịu được.
Thế nhưng hắn lại hạ lệnh đuổi nàng ta ngay trước mặt Sở Kiều Tịnh, điều này càng khiến nàng ta khó chịu hơn cả việc bị tát.
Sau khi Tôn Nhã Tịnh đi, Dạ Chí Thần mới thu lại khí thế lạnh lẽo đầy sát khí của mình.
Sở Kiều Tịnh nói đùa: "Ta nghĩ ngươi và Nhã Tịnh cô nương cũng không phải kẻ thù, tội gì phải thái độ với nàng ta thế?"
"Nếu ta tỏ ra niềm nở thân thiết làm nàng ta có suy nghĩ khác, thế chẳng phải lại tự kiếm thêm chuyện cho mình sao?" Dạ Chí Thần cười khổ: "Đau dài không bằng đau ngắn, ta giúp nàng ta cắt dứt điểm trước cũng coi như tốt cho nàng ta"
Sở Kiều Tịnh không nói nữa, nếu đây đã là lựa chọn của hắn, nàng cũng không có quyền can thiệp, chỉ mong Tôn Nhã Tịnh có thể thông suốt sớm thôi.
Nhưng mấy ngày nay nàng ta xuất hiện quá thường xuyên, muốn cho nàng ta bỏ qua ý đồ này, chỉ sợ gánh nặng mà đường xa.
Sở Kiều Tịnh đột nhiên nghiêm mặt: "Hôm nay trên đường về phủ ta đã gặp thích khách, nhưng ta không biết rốt cuộc tại sao họ lại đến"
Dạ Chí Thần kinh ngạc, nắm chặt hai vai nàng rồi nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Thích khách? Nàng có bị thương không?"
Sở Kiều Tịnh sững sờ khi bị hắn đụng chạm, nàng lặng lẽ lùi về sau nửa bước, lắc đầu trả lời: "Ta không sao, nhưng chuyện này hơi lạ, hình như mấy tên thích khách này không có ý định đuổi tận giết tuyệt, giống như tới để dọa ai đó hơn.
Cảm giác mềm mại ở tay biến mất, Dạ Chí Thần buồn bã nhìn thoáng qua đầu ngón tay của mình, sau đó mới khẽ nói: "Nếu là như thế thì quả thật rất lạ, ta sẽ sai Lương Nhân và thuộc hạ đi điều tra"
"Ngươi có đối tượng nghi ngờ trong lòng rồi à?" Sở Kiều Tịnh ngước mắt lên hỏi.
Thật sự không thể nghĩ ra được nổi mấy người dám ra tay ngay trong Kinh Thành, một bàn tay thôi đã đủ đếm rồi.
Có lẽ còn một người nữa, đó chính là Bắc Thanh, người này tính tình quái gở, làm ra chuyện to gan như vậy cũng không có gì lạ, nhưng hắn ta làm thế là vì lý do gì?
Dạ Chí Thần ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng lắc đầu khó hiểu: "Mặc dù gần đây Dạ Minh Hiên liên tục thua trong tay ta, nhưng vẫn chưa đến mức trắng trợn ra tay với nàng ngay trong Kinh Thành"
Còn một điều nữa hắn không muốn nói trước mặt Sở Kiều Tịnh.
Hắn nghĩ, dù Dạ Minh Hiên có thẹn quá hoá giận thì cũng sẽ chỉ nhằm vào hắn, hắn ta sẽ không ra tay với Sở Kiều Tịnh.
Nhưng nàng vừa bảo những người này không có ý định đuổi tận giết tuyệt, cũng giống chuyện mà Dạ Minh Hiền sẽ làm.
Nhưng Dạ Minh Hiên cũng không có lý do để làm thế, tự dưng hù dọa nàng, lẽ nào có lợi ích gì cho hắn ta ư?
Do đó, sau một lúc nghĩ ngợi, Dạ Chí Thần vẫn không nghĩ chuyện này có liên quan đến Dạ Minh Hiền.
Sở Kiều Tịnh gật đầu tán đồng: "Ta cũng nghĩ vậy, nhưng còn ai dám làm thế nữa chứ, với lại lý do là gì?"
Thấy nàng cau mày, lòng Dạ Chí Thần đau xót, hắn nhẹ giọng an ủi: "Chuyện này giao cho thuộc hạ làm là được rồi, Tịnh Nhi không cần phải bận tâm đâu"
Tóm lại cũng không nghĩ ra được gì, Sở Kiều Tịnh đành phải thôi.
Tôn Nhã Tịnh quay về căn viện của mình, Hỉ Thước lập tức cầm áo khoác lông cừu đi tới.
"Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi, nô tỳ đợi mãi mà không thấy người về nên đang lo chết đi được"
Hỉ Thước tỏ ra lo lắng, nhưng đợi hồi lâu vẫn không nghe Tôn Nhã Tịnh trả lời.
Nàng ta ngước mắt lên thì nhìn thấy Tôn Nhã Tịnh đứng yên ở đó như pho tượng băng, không một tiếng động, trên mặt cũng không có biểu cảm gì.
Nàng ta lập tức hoảng sợ, giọng nói cũng hơi nghẹn ngào: "Tiểu thư, người làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì ở chính viện phải không ạ?"
Hỉ Thước biết Tôn Nhã Tịnh là một người có chủ kiến, nàng ta không thể làm Tôn Nhã Tịnh thay đổi quyết định, trong lòng thầm nhủ chỉ cần hầu hạ Tôn Nhã Tịnh thật tốt là
Một người làm nô tỳ như nàng ta cũng chỉ có thể lo lắng suông thôi, không giúp ích được gì.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất