"Đúng rồi, ta... bọn ta nghe nói cô trở về từ Tây Quận, cả hai đều lo lắng cho cô lắm." Tiết Nhất Khang vò đầu, cười ngượng ngùng.
Sở Kiều Tịnh khó hiểu nhìn vành tai bỗng dưng đỏ lên của Tiết Nhất Khang, nghĩ thầm quả nhiên mùa hè sắp đến rồi, nóng đến thế cơ mà. Nàng cười mỉm: "Về chuyện hôm nay, cảm ơn các ngươi đã ra tay giúp đỡ"
Nhan Đóa chớp mắt, cười hết sức ngây thơ lãng mạn: "Có gì đâu ạ, vậy sư phụ mời bọn ta ăn đồ ngon nhé?"
Từ khi trở về Dược Cốc, nàng ta thèm mấy món ăn ngon ở ngoài này muốn chết.
Sở Kiều Tịnh bật cười gật đầu: "Ừm, được thôi"
Đã lâu không gặp, Nhan Đóa vẫn nhí nhảnh và đáng yêu như trước.
Tiết Nhất Khang đứng cạnh đó chưa nói gì, chỉ nghe Nhan Đóa lại bảo: "Nhờ ta mà hôm nay ngươi mới có lộc ăn đấy"
Tiết Nhất Khang vẫn im lặng, chỉ nhìn chằm chằm Sở Kiều Tịnh bằng đôi mắt trong veo.
Thật ra hắn ta có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Nhan Đóa đang ở bên cạnh, hắn ta lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
"Vậy chúng ta đi liền bây giờ luôn đi" Nhưng Sở Kiều Tịnh không nhận ra sự khác thường của hắn ta, chỉ đề nghị.
Ba người cùng nhau rời khỏi Y các, đi đến một quán ăn được trang hoàng khá đẹp.
Tiểu nhị niềm nở nhanh chóng đi ra cửa mời ba người vào phòng riêng.
"Các vị muốn ăn gì ạ, món ăn đặc sắc của quán nhà ta nổi tiếng ở Kinh Thành lắm đấy nhé"
Sở Kiều Tịnh không có lựa chọn, bèn nói: "Vậy lấy mỗi món đặc sắc của quán các ngươi một phần đi."
Chỉ vừa nghe nàng nói như thế, Nhan Đóa đã không nhịn được nuốt nước bọt, hai mắt sáng rực.
"Vâng ạ" Dứt lời, tiểu nhị hất khăn lên vai, vui vẻ rời đi.
Ở đối diện quán ăn là một quán trà.
Mấy người đều không nhìn thấy ở căn phòng đối diện, một nam tử đang bưng chén trà nhìn về phía căn phòng riêng ở đối diện qua rèm cửa, nhếch môi cười thích thú.
"Không ngờ ngươi cũng tới đấy"
Bắc Thanh dời mắt nhìn người áo đen sau lưng mình: "Ngươi đi sắp xếp vài người ám sát họ trên đường họ sẽ đi qua.
Người áo đen nhận lệnh rời đi, Bắc Thanh cười như không cười nhìn bóng dáng hào hứng của Tiết Nhất Khang: "Ngươi cũng tự nhiên lắm, nếu nhìn thấy người mình thích rơi vào cảnh nguy hiểm, liệu ngươi có ra tay hay không đây?"
Lúc ba người ra khỏi quán ăn, hoàng hôn đã buông xuống.
Sau khi ôn chuyện trong lúc ăn cơm, cảm giác xa cách do lâu ngày không gặp cũng dần tan biến, cả ba người đều rất thoải mái vui vẻ, nhất là Nhan Đóa vô tư, hớn ha hớn hở đi đằng trước.
"Buổi tối ở Bất Dạ Thành thật náo nhiệt, ta không muốn về luôn.
Sở Kiều Tịnh láu lỉnh trêu ghẹo: "Nếu ngươi ở lại Bất Dạ Thành lâu, chắc ít hôm nữa Ninh Trinh cô cô sẽ tới xử ngươi đó"
Nhan Đóa bĩu môi, ủ rũ cúi đầu.
Chợ đêm ở Bất Dạ Thành quả thật rất sầm uất, những người bán hàng rong ngồi đầy hai bên đường, rao bán một số món đồ chơi nhỏ kì lạ.
Nhan Đóa tựa như đứa trẻ chưa trải sự đời, hết nhìn trái rồi lại sờ phải, Sở Kiều Tịnh và Tiết Nhất Khang chậm rãi đi theo sau, trò chuyện câu được câu không.
"Tam Sinh, kể từ lần trước cô rời khỏi Dược Cốc, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa gặp lại."
Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Đúng đấy, sau khi về Kinh Thành có quá nhiều chuyện xảy ra, hết chuyện này tới chuyện khác, ta cũng không có cơ hội đến Dược Cốc thăm ngươi và Ninh Trinh cô cô"
Tiết Nhất Khang thở dài, hơi buồn bã, những chẳng mấy chốc đã xốc lại tinh thần: "Tam Sinh, nếu cô có cần gì thì cứ đến tìm ta, ta sẽ cố hết sức giúp cô."
Sở Kiều Tịnh ngây người, sau đó cười khẽ, không để tâm lắm.
Cố hết sức giúp nàng, lời hứa hẹn này quá nặng nề.
Nhưng ngẫm lại, bất luận là việc kinh doanh Y các, Hồi Hồn phường hay Ca Vũ phường đều khá thuận lợi, bản thân nàng không có gì cần phải nhờ Dược Cốc trợ giúp cả.
Nếu có một ngày nào đó phải cần đến sự trợ giúp của người ngoài, có lẽ đó sẽ là lúc nàng nghèo túng.
Nhan Đóa đang chạy tới một sạp bán trâm cài hoa lụa, cầm lấy một bông hoa lụa màu xanh cài lên tóc rồi soi gương, bỗng nhiên nàng ta nhìn thấy mấy bóng người lén lút phản chiếu từ bên viền mặt gương.
Mặc dù nàng ta ngây thơ hồn nhiên nhưng cũng rất thông minh lanh lợi, nàng ta lập tức đặt hoa lụa xuống, đi qua nói nhỏ vào tai Sở Kiều Tịnh: "Sư phụ, đằng sau có mấy cái đuôi bám theo"
Sở Kiều Tịnh khẽ nhíu mày, lặng lẽ nhìn thoáng qua phía sau lưng.
"Ừ, ta biết rồi"
Nói rồi, ba người nhìn nhau, cố tình đi tới chỗ vắng người.
Vừa đi sâu vào trong một con hẻm nhỏ, mấy cái đuôi theo sau lập tức hiện thân, sát ý dao động, bọn chúng rút dao găm ra tấn công về phía ba người. Sở Kiều Tịnh nhìn lướt qua, nói nhỏ: "Bảy người"
Rốt cuộc những người này do ai phái tới, dám ra tay với nàng ngay tại Bất Dạ Thành?
Nàng không hề nghĩ liệu có phải những người này nhằm vào Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa hay không, bởi vì họ mới vừa đến, hôm nay lại còn công khai thân phận Thiếu chủ của Dược Cốc. Dược Cốc chưa từng gây thù chuốc oán với ai trong giang hồ, sẽ không có ai tự dưng ra tay với Dược Cốc cả.
Cho nên Sở Kiều Tịnh cho rằng mục tiêu của những người này là mình, mà người đầu tiên nàng nghĩ đến là mấy người trong hoàng thất.
Có điều Dạ Minh Hiên đã bị thua thiệt nhiều lần trước đó, hắn ta sẽ không ra tay ám sát nàng công khai trên đường phố.
Thế thì sẽ là ai đây? Chẳng lẽ là Dạ Thanh Bình hoặc Hoàng hậu?
Không cho nàng quá nhiều thời gian suy nghĩ, đối phương đã nhanh chóng lao tới.
Mặt Nhan Đóa lập tức trắng bệch, chắc là nàng ta chưa từng bị ám sát bao giờ.
Nhưng Tiết Nhất Khang ở bên cạnh lại nghiêm túc, hai tay thon dài siết chặt lại, đôi mắt trong vắt xuất hiện vài phần sắc bén hiếm thấy, hắn ta nhìn chằm chằm vào hành động của những người kia.
Sở Kiều Tịnh đang bận ứng phó với chúng, tất nhiên không phát hiện sự thay đổi của người đằng sau lưng mình. Nàng chắn trước mặt hai người họ, trong tay xuất hiện mấy cây châm bạc, ánh sáng lạnh lẽo lấp loé, trên châm có tẩm thuốc mê, nàng vừa né vừa bắn châm bạc trong tay ra.
Sát thủ lập tức hôn mê ngã xuống đất, lúc này Sở Kiều Tịnh mới thả lỏng lại rồi thở phào, nhưng càng thấy lạ hơn.
Nàng cứ có cảm giác thế tấn công của mấy tên sát thủ này khi nãy cũng không phải muốn lấy mạng ba người họ thật.
Vậy mục đích của chúng sẽ là gì?
Nàng chưa kịp nghĩ nhiều, ở đầu hẻm đã vang lên tiếng của quan binh tuần tra: "Ai đang ở bên đó đấy?"
Sở Kiều Tịnh không muốn rước thêm phiền phức về, nàng quyết định rất nhanh, kéo Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa quay đầu bỏ chạy.
Sau khi chạy đến một bãi đất trống, xác nhận phía sau không còn ai đuổi theo rồi mới dừng lại.
Tiết Nhất Khang vẫn còn sợ hãi, sắc mặt trắng bệch: "Lúc nãy nguy hiểm quá, không biết là ai to gan như thế, dám thuê người ám sát ngay trong Bất Dạ Thành đông đúc người qua kẻ lại"
Nhan Đóa thì lại phấn khích nói: "Sư phụ quá lợi hại, chiêu thức vừa rồi ngầu thật, người có thể dạy cho con không?"
Sở Kiều Tịnh chỉ cười chứ không đáp, vẻ khác thường thoáng qua trong mắt nàng.
Ở nơi khác, khi biết được người của mình thất bại, Bắc Thanh cười rất vui vẻ: "Sao ta lại quên mất vị Thần Vương phi này cũng có kỹ năng tuyệt đỉnh nhỉ?"
Điều bất ngờ là Dạ Chí Thần đang ngồi trong sân với Tôn Nhã Tịnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất