Mấy gã nam nhân nghe xong thì mừng rỡ, còn tưởng rằng một vạn lượng bạc trắng đã sắp vào tay.
Nhưng lại nghe nàng đổi chủ đề, nói: "Bây giờ ta sẽ kiểm tra nguyên nhân cái chết của người huynh đệ này của các ngươi, để xem rốt cuộc hắn ta chết do thuốc hay là có bí ẩn nào khác.
Thi thể đã bắt đầu thối rữa, chỉ nhìn từ bên ngoài thì không thể biết hắn ta chết do nguyên nhân gì, cho nên cần phải khám nghiệm tử thi.
Gã nam nhân quýnh lên, ồn ào nói: "Ngươi là người của Y các, đương nhiên sẽ không thừa nhận hắn chết do thuốc, bọn ta lại không biết y thuật, ai biết ngươi có viện bừa một lý do nào đó để lừa bọn ta không!"
Trong đám đông cũng có tiếng đồng ý.
"Đúng đó, ai biết liệu Y các có thể giấu giếm nguyên nhân tử vong thật sự của người này để giữ danh dự cho mình hay không"
"Cho dù Y các nói dối thật thì cũng không có ai có thể nhìn ra được, thế chẳng phải người này sẽ chết oan uổng sao?"
Hạ Lan thần y đã đi ra ngoài Y các, ông ta nói lia lịa: "Lão phu sẵn sàng làm chứng cho thần y, lão phu đã theo nghề y nhiều năm, đã có lần nào chẩn bệnh bừa đâu?"
Nhờ có Hạ Lan thần y làm chứng mà quả thật đã có nhiều hơn chịu tin hơn, nhưng vẫn có người nghi ngờ.
"Hạ Lan thần y, không phải bọn ta không tin ông, giờ ông đã như người một nhà với Y các, khó đảm bảo sẽ không làm chứng giả vì lợi ích của mình"
"Đúng thế, dù sao bây giờ Hạ Lan thần y cũng là người của Y các, ông đứng ra làm chứng e là không có sức thuyết phục đâu.
Hạ Lan thần y đã theo nghề y cứu vô số người trong suốt cả đời mình, vậy mà hôm nay lại bị chỉ trích như thế, ông ta lập tức sầm mặt, giận mà không có chỗ trút.
Vào lúc này, một giọng nam ôn hoà trong trẻo vang lên: "Vậy hai bọn ta có thể làm chứng được chứ?"
Mọi người nhìn về hướng phát ra giọng nói, người đến là một công tử áo trắng và một thiếu nữ áo đỏ, tuổi không lớn lắm, lại còn có khí chất xuất chúng.
Nhưng không quen mặt, hình như cũng không phải dân chúng của Bất Dạ Thành.
Có người tò mò hỏi: "Hai người là ai thế? Có biết y thuật không?"
Công tử áo trắng cười đáp: "Dược Cốc, Tiết Nhất Khang"
Nhan Đóa nhí nha nhí nhảnh nháy mắt: "Mẫu thân của ta là Cốc chủ của Dược Cốc, ngươi nói xem liệu bọn ta có biết y thuật không?"
Mọi người xung quanh đều sững sờ, ngay cả mấy gã nam nhân gây sự kia cũng đứng đực người ra.
Không ngờ chuyện này lại có Thiếu chủ Dược Cốc can thiệp vào.
"Dược Cốc bọn ta có truyền thừa hàng trăm năm, chắc sẽ không có liên quan đến lợi ích gì với Y các đâu nhỉ?" Nhan Đóa nhí nhảnh đi tới bên cạnh Sở Kiều Tịnh, mặt mày tràn đầy tinh ranh gian xảo.
"Lời nói của Thiếu chủ Dược Cốc dĩ nhiên là có độ tin cậy rồi"
"Phải đó, thiên hạ này có ai không biết Dược Cốc thường hay chữa bệnh cứu người, không thể làm ra việc cấu kết với Y các được."
"Có hai vị Thiếu chủ, bọn ta đều sẽ tin tưởng vào kết quả khám nghiệm của Y các"
"Đúng, đều tin hết!"
Nhan Đóa nháy mắt ra hiệu cho Sở Kiều Tịnh, cười bảo: "Sư phụ yên tâm, có chúng con chống lưng cho người, người cứ khám nghiệm đi ạ"
Sở Kiều Tịnh không ngờ Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa sẽ đột nhiên xuất hiện ở Y các vào thời khắc quan trọng thế này.
Kể từ lần trước cáo biệt ở Dược Cốc, mấy người cũng lâu rồi chưa gặp lại.
Thấy Nhan Đóa tha thiết nhìn mình, Sở Kiều Tịnh hiểu ý cười một tiếng, sau đó ngồi xổm xuống bắt đầu khám nghiệm tử thi cho người chết.
Để người ta không dị nghị, nói nàng động tay động chân, Sở Kiều Tịnh quyết định khám nghiệm ngay trước cửa Y các và trước mặt mọi người luôn, chẳng qua khi thấy có nhiều người tò mò lại gần nhìn, nàng vẫn nhướng mày.
Sở Kiều Tịnh vừa quan sát các dấu hiệu của người chết, vừa hỏi Hạ Lan thần y: "Người chết có bệnh nền suy nhược thận khí phải không?"
Hạ Lan thần y gật đầu: "Đúng vậy, đã thế còn mệt nhọc quá mức, khí huyết hư, nên ta kê đương quy, xích thượng làm đơn thuốc bổ khí chính cho hắn ta"
"Mệt nhọc quá mức?" Sở Kiều Tịnh chau mày, nhạy bén bắt được thông tin mấu chốt này.
Đáng lý ra người bệnh suy nhược thận khí và khí huyết hư khi điều trị bằng bài thuốc bổ khí, tuy hiệu quả hơi chậm nhưng không đến mức gây ra đột tử.
Nhưng bệnh nhân kiểu này không được tiếp tục làm việc nặng nhọc, sức khoẻ vốn đã yếu rồi, làm việc lâu dài sẽ khiến thể lực cạn kiệt, đẩy nhanh quá trình suy thận. Nàng nhíu mày hỏi: "Ngày thường người huynh đệ này của các ngươi làm việc gì?"
Gã nam nhân do dự đáp: "Bọn ta đều là nhân viên vận chuyển của tiêu cục, nghề vận chuyển ấy" "Nhân viên vận chuyển? Là phải vận chuyển hàng liên tục ngày đêm hả?" Sở Kiều Tịnh lại hỏi.
Gã ta chần chừ trả lời: "Lúc vận chuyển hàng hoá, để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ sẽ không tránh được việc làm liên tục ngày đêm, điều này có gì lạ đâu chứ, lúc trước bọn ta cũng thế mà, hắn uống thuốc của các ngươi vào rồi mới chết đấy"
Trong lòng Sở Kiều Tịnh đã có kết quả, nàng thong dong đứng dậy, bình tĩnh giải thích: "Sai rồi, hắn ta chết chỉ vì đến Y các quá muộn, vốn dĩ đã thận khí suy nhược, khí huyết hư, đáng lẽ không nên làm việc liên tục ngày đêm kiểu đó. Nếu chạy chữa kịp thời, lại thêm dưỡng bệnh đàng hoàng nhất định sẽ có chuyển biến tốt, nhưng hắn ta chết vì kiệt sức và cơ thể suy nhược, đây không phải trách nhiệm mà Y các ta phải chịu"
Nghe thấy câu cuối cùng, gã nam nhân bắt đầu kích động, bèn ăn vạ: "Huynh đệ của ta đi khám bệnh ở chỗ ngươi, bây giờ thành ra thế này chẳng lẽ lại thành trách nhiệm của
ta à?"
"Đương nhiên là ngươi có trách nhiệm rồi, người bệnh như hắn giai đoạn đầu sẽ có dấu hiệu cảnh báo, thiếu ngủ và mệt mỏi kéo dài, thường xuyên cảm thấy hoa mắt chóng
mặt, ăn không ngon miệng. Ngươi cứ luôn mồm bảo hắn là huynh đệ của mình, thế mà cả những điều này cũng không chú ý đến, không khuyên hắn dưỡng bệnh cho khỏe mà lại lôi hắn ta đi vận chuyển hàng hoá cả ngày đêm, còn đợi hắn chết rồi đem thi thể của hắn ta tới tống tiền, hắn là huynh đệ hay cây rụng tiền của ngươi thế?"
Sở Kiều Tịnh nói gắn từng câu từng chữ một khiến gã nam nhân tái mét mặt mày.
Gã ta ấp úng còn muốn tiếp tục cãi cọ: "Nhưng hôm qua huynh đệ của ta vẫn còn sống sờ sờ ra đó, sao có thể nói chết là chết ngay được.."
"Người sống tới Y các làm gì, hắn đến Y các mua bài thuốc bổ khí đã chứng tỏ hắn biết mình không chịu nổi nữa, tiếc là hắn đi khám quá muộn, cho nên đã đột tử trước khi bài thuốc bổ khí này có hiệu quả.
Sở Kiều Tịnh giễu cợt nhìn gã ta.
Trước khi người ta chết không biết nể tình huynh đệ mà quan tâm hắn, khuyên hắn giữ gìn sức khoẻ, sau khi người ta chết lại biết mở miệng gọi một tiếng huynh đệ để chứng minh tình nghĩa của mình.
Mở miệng ra là một vạn lượng, chỉ sợ tình nghĩa huynh đệ trong mắt gã ta chỉ đáng bao nhiêu đó thôi.
Mấy người bạn của gã ta cũng bắt đầu dao động.
"Nói cũng đúng, dù sao vẫn do ngày thường chúng ta quá thờ ơ"
"Thôi bỏ đi, cần gì phải gây sự thế này"
Thấy gã nam nhân mấp máy môi, còn muốn nói thêm gì đó.
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng lườm gã ta: "Ta khuyên ngươi nên nghĩ cho rõ rồi hẵng nói tiếp vẫn hơn, nếu còn có một câu nào bịa đặt vu khống nữa, ta sẽ có thể áp giải ngươi đến quan phủ ngay, ta tin chắc pháp y của quan phủ cũng có thể dễ dàng khám nghiệm ra được nguyên nhân cái chết thật sự của người huynh đệ này của ngươi."
Sắc mặt của gã nam nhân lúc trắng lúc đỏ, gã ta thất thểu ôm cuộn chiếu đi về.
Lúc này Sở Kiều Tịnh mới nhìn về phía Tiết Nhất Khang và Nhan Đóa.
"Sao các ngươi lại ở đây?"
Còn xuất hiện cùng lúc nữa.
Đừng nói là ở Dược Cốc chán rồi, muốn tới nương nhờ nàng để ăn nhờ ở đậu đấy nhé?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất