Bước chân Sở Kiều Tịnh bỗng dừng lại, mặt nàng thản nhiên như thường, giọng điệu bình tĩnh: "Chỉ là lời nhắc nhở giữa bạn bè với nhau thôi."
Dạ Chí Thần chỉ cười, cũng không phản bác, mắt nhìn vào góc nghiêng xinh đẹp của nàng, lòng hắn bỗng xao động.
Thứ hắn cần không chỉ là tình bạn, chẳng qua con đường phía trước còn dài, không biết khi nào mới có thể chiếm được trái tim nàng.
Lúc họ về đến Thần Vương phủ vẫn còn sớm, Dư Đông ngồi trong sảnh, ly trà trước mặt đã nguội từ lâu, chắc hắn ta đã đợi lâu lắm rồi.
Sở Kiều Tịnh ngạc nhiên, bèn vội hỏi: "Y các lại xảy ra chuyện gì rồi à?"
Ngày thường nếu Y các không có chuyện gì thì sẽ không đến lượt nàng ra tay.
Trông Dư Đông có vẻ hơi lo lắng, hắn ta nói khá nhanh: "Có người đến gây sự, Hạ Lan thần y không quyết định được nên muốn mời chủ nhân qua đó một chuyến"
Sở Kiều Tịnh kinh ngạc: "Có người dám đến Y các gây sự á?"
Việc này thật mới lạ, vào ngày Y các thành lập, Hạ Lan thần y đã đến trợ uy, còn có cả người nhận lệnh từ Tiết Nhất Khang đến chống lưng dưới danh nghĩa của Dược Cốc, nàng cứ tưởng tên tuổi của Y các đã đủ khiến những kẻ ác ý chùn bước lui binh rồi.
Dù sao không nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, có lẽ thể diện của Hạ Lan thần y và Y các chưa đủ nặng cân, nhưng thể diện của Dược Cốc thì người đời vẫn phải nể.
Chính vì vậy mà trong vòng một năm qua chưa từng có ai cố ý đến Y các gây sự.
Sở Kiều Tịnh nghĩ ngợi một lúc, sau đó mới quyết định ghé qua một chuyến.
Hiện tại đã có rất nhiều người vây quanh trước cửa Y các, Dư Đông đi trước mở đường, che chở cho Sở Kiều Tịnh đã cải trang xuyên qua đám đông nghìn nghịt, đi đến cửa Y
các.
Trước cửa có mấy nam nhân lực lưỡng, tướng mạo tục tằn, hung dữ, tên cầm đầu béo núc, mặt mày dữ tợn, gã ta nhìn Sở Kiều Tịnh từ trên xuống dưới rồi nói bằng giọng rất dữ: "Ngươi chính là quản sự của Y các?"
Lúc nói chuyện, thịt trên mặt gã ta cũng rung theo, nhìn có vẻ rất khôi hài.
Sở Kiều Tịnh nhướng mày, thản nhiên đáp: "Tại hạ là Hề Tam Sinh của Y các, xin hỏi các vị đến Y các là để khám bệnh hay bốc thuốc?"
Người nọ "hừ" một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ nham hiểm: "Ta tới để bắt các ngươi đền mạng"
Đền mạng?
Sở Kiều Tịnh sực hiểu, liếc mắt nhìn cuộn chiếu đằng sau lưng mấy tên nam nhân.
Nếu là kiện cáo liên quan đến mạng người thì khó giải quyết rồi đây. Huống hồ lúc này còn có rất nhiều con mắt đang nhìn chằm chằm, nếu không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý, Y các sẽ vô cớ mang tiếng xấu hại chết người.
Nàng thu hồi tầm mắt, nhếch môi lên, vờ như vô tình hỏi: "Không biết tại sao các vị lại nói như thế nhỉ?"
"Người huynh đệ này của bọn ta vừa uống thuốc của Y các, không lâu sau đó đã chết đột ngột, chắc chắn là do đám lang băm các ngươi kê đơn lung tung hại hắn chết!" Mặt gã nam nhân lực lưỡng đỏ bừng cả lên, trông như vô cùng tức giận.
Không ít người đứng xem bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Ai da, có chuyện gì thế này?"
"Đây chính là Y các tiếng tăm lẫy lừng đấy, sao lại chữa bệnh chết người được?"
"Chuyện này cũng không thể nói rõ được, dù sao thầy thuốc cũng là người, đã là người thì sẽ khó tránh khỏi những lúc có sai sót. Nếu là kê đơn sai thì cũng có thể gây chết người thật đó"
"Thế chẳng phải danh tiếng của Y các sẽ sụp đổ luôn sao?"
"Ta nghĩ chưa chắc vấn đề nằm ở Y các đâu, có thể là mấy người này đến gây sự"
"Cũng có thể lắm, lâu rồi có nghe nói Y các nhầm lẫn gì đâu, có lẽ là có hiểu lầm gì đó trong chuyện này
"Có chuyện gì vậy?" Sở Kiều Tịnh cau mày, quay đầu sang nhìn Dư Đông.
Dư Đông trả lời: "Bệnh nhân này từng đến Y các xin thuốc, nhưng Hạ Lan thần y đã khám rồi, đơn thuốc mà Y các kê cũng không có bất cứ vấn đề gì, đều là thuốc được kê theo đúng triệu chứng, đáng lý ra sẽ không gây ra kết quả như thế."
Nghe Dư Đông nói xong, gã nam nhân đến kiếm chuyện lập tức nổi đóa, tiếng la hét của gã ta càng lúc càng vang: "Cái đám lang băm các ngươi! Chữa bệnh chết người còn không dám thừa nhận! Lũ rùa đen rụt cổ dám làm không dám nhận! Nếu hôm nay các ngươi không giải thích rõ ràng, mấy huynh đệ bọn ta sẽ đập phá Y các luôn!"
Nhìn cơ bắp lực lưỡng trên người gã nam nhân này, trông rất mạnh mẽ, có lẽ là người tập võ, nói không chừng còn là cao thủ, nói năng cũng rất hùng hồn. Nhưng Sở Kiều Tịnh lại không để gã ta vào mắt, nàng cười khẽ một tiếng, lạnh lùng hỏi: "Các ngươi muốn được giải thích như thế nào?"
Gã ta đưa mắt nhìn mấy kẻ sau lưng mình, con ngươi đảo một vòng, bỗng nhiên cười xấu xa: "Y các hại chết huynh đệ của ta, không thể cho qua như thế được, ít nhất cũng phải bồi thường cho chúng ta một vạn lượng bạc trắng, chúng ta mới chịu bỏ qua!"
Nói tới đây, Sở Kiều Tịnh đã biết được mục đích của bọn chúng, ánh mắt nàng cũng trở nên lạnh lẽo: "Muốn kiếm chuyện mà nhằm vào Y các, các ngươi không biết chữ 'chết' viết như thế nào sao?"
Nhưng nàng không biết rốt cuộc những kẻ này sinh lòng tham lam hay là có người đứng đằng sau giật dây.
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh không khỏi trở nên rét lạnh hơn.
Có lẽ là do khí thế của nàng quá đáng sợ, gã nam nhân kia rùng mình, sau đó lại hoàn hồn, đứng thẳng lưng nói: "Sao nào? Y các các ngươi chữa bệnh chết người mà còn muốn đe doạ bọn ta nữa à? Ở nơi đông người, nhiều con mắt đang nhìn lắm đấy, nếu mấy huynh đệ bọn ta có mệnh hệ gì thì sẽ càng chứng tỏ Y các là hắc điếm, chỉ chứa
toàn đại phu lòng dạ hiểm độc thôi!"
Gã ta càng nói càng hăng, nước bọt bắn tung tóe ra ngoài.
Sở Kiều Tịnh ghét bỏ lùi lại hai bước, cất châm bạc trong ống tay áo vào không gian.
Muốn giải quyết đám người này rất đơn giản, nhưng gã nam nhân này nói không sai, ngoài cửa Y các đã có rất nhiều người vây xem, nếu nàng không đưa ra một lời giải thích mà đuổi thẳng cổ mấy tên này đi, danh tiếng của Y các sẽ rơi xuống vực sâu rất nhanh.
Cho nên không thể áp dụng cách thức đơn giản và thô bạo như thế được, mà phải bắt đầu từ chuyện kê đơn thuốc hại chết người này.
Kể từ khi Y các thành lập cho đến nay chưa từng xảy ra chuyện như thế này bao giờ, hơn nữa nàng rất tin tưởng Hạ Lan thần y và các vị đại phu làm việc trong Y các, nếu không chắc chắn thì họ sẽ không kê đơn tuỳ tiện.
Nếu có căn bệnh nan y nào không chữa được, họ sẽ giao cho Hạ Lan thần y giải quyết, còn nếu đến cả ông ta cũng bó tay thì sẽ bảo Dư Đông đi tìm nàng.
Vì thế, khả năng chữa bệnh chết người hầu như không có.
Sở Kiều Tịnh dời mắt nhìn về phía cuộn chiếu đằng sau mấy người kia.
"Đây chính là người huynh đệ chết đột ngột của các ngươi sao?"
Sở Kiều Tịnh vừa nói vừa đi vòng qua gã nam nhân, bước thẳng đến trước cuộn chiếu, nhấc tấm chiếu lên nhìn xem.
Người này đã chết rất lâu, thi thể cũng đã bắt đầu bốc mùi, những người vây xem đồng loạt lùi lại vài bước, tất cả bọn họ đều nhìn Sở Kiều Tịnh bình tĩnh như đang nhìn thấy
Họ la hét om sòm, Sở Kiều Tịnh vẫn bình tĩnh như thường, chỉ hờ hững "ừ" một tiếng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất