Lần đầu tiên Bắc Thanh khẽ nhíu mày trước mặt mọi người.
Có vẻ Dạ Chí Thần là một đối thủ khó chơi và mạnh hơn hắn ta tưởng.
Nhưng lông mày hắn ta lại lập tức dãn ra, đối thủ mạnh thì đấu mới thú vị hơn.
Giống như trong cuộc đi săn, săn được con mồi mạnh nhất mới có cảm giác thành tựu hơn.
Lúc này các lễ quan chùa Hồng Lư mới như tỉnh từ cơn mơ, rối rít khen hay.
"Thật không ngờ tài bắn cung của Thần Vương lại xuất thần nhập hoá như thế"
Bên phe Bất Dạ Quốc vang lên từng tràng tiếng nịnh hót, chỉ có duy nhất Dạ Minh Hiên là càng thêm hậm hực.
Dạ Chí Thần lại một lần nữa nổi bật hơn hẳn ta, cảm giác này giống như bị hàng nghìn vạn con kiến gặm nhấm trái tin, tức tối không thể nào chịu được.
Bắc Thanh nhanh chóng vứt những suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, bình tĩnh lại, cố gắng phớt lờ những mũi tên đỏ lao vùn vụt đến kia.
Nhưng lần nào Dạ Chí Thần cũng đợi hắn ta bắn trước rồi ra tay bắn rơi mũi tên của hắn ta, rõ ràng đang cố tình làm nhục hắn ta.
Bắc Thanh mấp máy môi, rút một lần hai mũi tên ra khỏi bao đựng tên, nhướng mày thoáng nhìn Dạ Chí Thần.
Một mũi tên có thể đuổi kịp, thế thì hai mũi tên sẽ không đuổi kịp đâu nhỉ?
Nhưng Dạ Chí Thần cũng lặng lẽ rút hai mũi tên ra.
Nét mặt Bắc Thanh sa sầm hẳn, hắn ta cố giữ bình tĩnh, bắn một lượt hai mũi tên.
Mũi tên đỏ cứ như có mắt, chia nhau ra bắn về phía hai mũi tên xanh.
Vẫn kết quả như cũ.
Chưa đến thời gian một nén hương, một đống chim trúng mũi tên đỏ đã nằm ngổn ngang trên sân bãi, còn có mũi tên xanh đứt thành hai nửa. Người hầu đếm số lượng con mồi trên sân, ngượng ngùng nhìn Bắc Thanh: "Đại Hoàng tử, mũi tên đỏ đã trúng hai mươi sáu con."
Nói cách khác, dù tiếp theo có thể nào đi chăng nữa thì đều là hắn ta thua.
Dạ Chí Thần bình tĩnh nhìn hắn ta, hỏi: "Sao nào? Đại Hoàng tử có muốn tiếp tục nữa không?"
Hắn lặp lại cả câu mà Bắc Thanh nói khi nãy.
Tất nhiên hắn không phải vì Dạ Minh Hiên, mà là vì thể diện của Bất Dạ Quốc.
Bắc Thanh im lặng một lát rồi cười khẽ, tiện tay ném cung tên đi, chắp tay nói: "Thần Vương bắn cung như thần, tại hạ thua tâm phục khẩu phục.
Mũi tên của hắn ta còn chưa chạm tới lông của con mồi đã bị đánh rơi, hắn ta có không phục thì cũng biết làm gì?
Dạ Chí Thần nhìn lướt qua biểu cảm đặc sắc của sứ giả Tây Quận, cười nhưng không đáp.
Sở Kiều Tịnh nói bóng gió: "Cảm giác tự rước lấy nhục chắc là khó chịu lắm"
Câu này đương nhiên là đang nói với cái tên Trầm Dương hay gây sự.
Sắc mặt Trầm Dương lúc xanh lúc trắng, hắn ta không cam lòng trừng mắt nhìn Sở Kiều Tịnh, nhưng không dám nói thêm gì nữa.
"Là do tại hạ quản lý thuộc hạ không nghiêm, mong Thần Vương phi khoan dung độ lượng mà bỏ qua cho." Bắc Thanh đưa mắt nhìn thoáng qua Trầm Dương, giọng điệu không nghe ra là vui hay buồn.
Mỉa mai người ta độc mồm độc miệng nhưng cuối cùng lại không chiếm được lợi thế, đúng là tự rước lấy nhục.
"Ta chỉ là một nữ tử độc mồm độc miệng, sống nhờ tài ăn nói thôi." Sở Kiều Tịnh nhếch môi cười khẩy, đáp trả lại toàn bộ cho hắn ta.
Nhưng Bắc Thanh lại là kiểu người co được dãn được, hắn ta chắp tay xin lỗi: "Thuộc hạ nhà ta tự cao tự đại, ăn nói ngông cuồng, xin Thần Vương phi thứ lỗi cho"
Sở Kiều Tịnh cười lạnh lùng, không trả lời.
Nói hết lời rồi mới xin lỗi, trước đó lo làm gì thế! Chẳng biết thuộc hạ tự cao tự đại thật, hay do nghe lời ai đó, hôm nay muốn khiến Bất Dạ Quốc mất mặt đây.
Nói tóm lại Tây Quận đã mất sạch thể diện, nàng cũng không cần lên tiếng giễu cợt nữa, kẻo dính cái danh độc mồm độc miệng thật, bèn giữ im lặng, không nói gì nữa.
Sau khi tham quan bãi săn xong, sứ giả Tây Quận đi cùng lễ quan trở về dịch quán.
Đoàn người đông nghịt đi ra ngoài, các lễ quan chùa Hồng Lư trông ai cũng mặt mày rạng rỡ, khiến cho sứ giả Tây Quận có vẻ xám xịt hơn.
Sở Kiều Tịnh thấy thế bèn cười nhếch mép, rồi lại thấy Bắc Thanh đột nhiên nhìn về phía nàng, nở một nụ cười bí ẩn khó lường.
Chẳng qua nụ cười này không thể biết được có ẩn ý gì, Sở Kiều Tịnh nhíu mày, coi như không thấy, xoay người đi cùng Dạ Chí Thần theo hướng ngược lại.
Cái tên Bắc Thanh này thần bí khó lường, lòng dạ xảo quyệt, tránh qua lại với người này vẫn tốt hơn.
Nhớ lại chuyện trước kia ở Hồi Hồn phường, rồi nhìn nụ cười vô hại của Bắc Thanh, nàng cảm thấy cực kì khó chịu.
Cũng không biết hắn ta làm kiểu gì mà mặt lại dày như tường thành, đã suýt dồn nàng vào đường chết mà vẫn có thể thản nhiên nói muốn kết bạn với nàng.
Chẳng lẽ trong từ điển của Bắc Thanh, bạn bè là để phản bội ư?
Sở Kiều Tịnh chợt nghĩ đến Thần Ca, cái người trúng cổ độc ấy, lúc trước Bắc Thanh hao tâm tổn sức muốn cứu hắn ta là do có mục đích khác hay vì thật lòng?
Vì những hành vi của Bắc Thanh nên Sở Kiều Tịnh rất sẵn lòng phỏng đoán hắn ta bằng sự ác ý nhất.
Thấy vậy, Bắc Thanh chỉ cười một tiếng, sau đó ung dung xoay người rời đi với sứ giả Tây Quận.
Bỗng chốc, bên ngoài bãi săn chỉ còn lại nàng, Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền.
Thần Vương phủ và Hiên Vương phủ thuận đường với nhau, do đó hai người phải đi cùng Dạ Minh Hiên một đoạn.
Hôm nay Dạ Minh Hiên tỉ thí thua trận, chỉ sợ đang dồn nén lửa giận trong lòng, không biết trên đường về sẽ nói cạnh nói khoé như thế nào nữa.
Đúng như đã đoán, còn chưa đi được bao xa, Dạ Minh Hiên đã uể oải nhấc mí mắt lên, cười cợt: "Ta không biết Tam đệ có tài bắn cung xuất thần nhập hoá như thế từ bao giờ đấy, giấu kĩ thật
Cả tên Đại Hoàng tử Bắc Thanh của Tây Quận kia nữa, khi hắn sắp thắng sứ thần Tây Quận thì hắn ta lại cố tình kiếm chuyện, đòi chơi bắn chim gì đó, khi không để cho Dạ Chí Thần ngồi làm ngư ông đắc lợi.
Chuyện ngày hôm nay mà truyền ra ngoài thì sẽ không có ai biết Dạ Minh Hiến hắn ta cũng thắng được sứ thần Tây Quận, họ sẽ chỉ nói Dạ Chí Thần đã thắng Đại Hoàng tử Tây Quận thôi.
Dạ Chí Thần không để ý lắm: "Nhị ca nói đùa, tài bắn cung của ta cũng chỉ thường thôi, không bằng huynh đã rèn luyện nhiều năm liền"
Một người thắng áp đảo trong trận tỉ thí, nghĩ thôi cũng biết đây chỉ là lời khách sáo, muốn nể mặt Dạ Minh Hiên thôi, hoặc cũng có thể là lười nói lòng vòng với hắn ta.
Nhưng chính vì thái độ qua loa này càng khiến Dạ Minh Hiên căm hận hơn.
Hắn ta khịt mũi, nguýt Dạ Chí Thần rồi vung tay áo đi ngang qua.
Nhìn bóng lưng tức giận đùng đùng của hắn ta, Sở Kiều Tịnh lắc đầu: "Tính tình của Dạ Minh Hiên ngày càng thất thường, khó đoán trước được."
"Chắc do dạo này bị đè đầu cưỡi cổ nhiều quá nên sắp không giữ được bình tĩnh nữa." Dạ Chí Thần phớt lờ đáp.
Khiêu khích cũng được, chế nhạo cũng được, hắn chẳng hề coi mấy thủ đoạn vặt vãnh này của Dạ Minh Hiền ra gì hết.
Nhưng nếu sau này hắn ta thẹn quá hóa giận, e là sẽ dùng đến chiêu mạnh hơn.
Sở Kiều Tịnh cũng hiểu được, trên mặt nàng có phần lo lắng: "Nếu đã như thế, ngươi phải hành động cẩn thận hơn đấy nhé.
Giọng điệu của hắn du dương uyển chuyển, còn ẩn chứa vài phần dụ dỗ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất