Nàng chưa kịp nghĩ nhiều thì Trầm Dương đã sầm mặt cài tên rồi kéo dây cung, bắn một lần hai mũi tên. 

Cung tên căng ra rồi thu lại năm lần, trong tiếng xuýt xoa của mọi người, mười mũi tên đều trúng vào hồng tâm. 

Lễ quan chùa Hồng Lư chỉ cảm thấy trán mình toát mồ hôi lạnh. 

"Thế này thì còn thi thố gì nữa?" 

"Nếu Hiền Vương cũng trúng mười mũi tên thì cũng chỉ có thể tính là hoà thôi nhỉ?" 

"Tài nghệ bắn cung của sứ giả Tây Quận thật cao siêu, có khi nào Hiền Vương sẽ thua không?" 

Dù sao cuộc tỉ thí này cũng đại diện cho sĩ khí của Bất Dạ Quốc, các quan lại đi cùng đều lau mồ hôi thay Dạ Minh Hiền. 

Dạ Minh Hiên làm ngơ trước những lời bàn tán này, nét mặt bình tĩnh. 

Trầm Dương chỉ coi như hắn ta đang giả vờ bình tĩnh, ngạo mạn hất đầu, vẻ đắc ý thoáng hiện trên mặt: "Hiên Vương, xin mời" 

Hắn ta tỏ ra như người chiến thắng, hất đầu đưa cung tên trong tay cho Dạ Minh Hiền. 

Dạ Minh Hiên nhận lấy cung tên, làm như khó hiểu cười hỏi: "Sứ giả, bây giờ vui vẻ có phải hơi sớm quá không?" 

Trầm Dương ngẩn ra, đang thắc mắc tại sao hắn ta lại nói như vậy đã thấy hắn ta kéo dây cung, trên dây cài một lần năm mũi tên. 

Dây cung căng rất chặt, Dạ Minh Hiên nhìn thẳng về phía trước bằng ánh mắt sắc bén, "vèo" một tiếng, cả năm mũi tên bắn đi cùng một lúc. 

Trầm Dương không dám tin nhìn về phía kia. 

Năm mũi tên, tất cả đều trúng hồng tâm! 

Đến khi hắn ta hoàn hồn lại, Dạ Minh Hiền đã bắn năm mũi tên thêm một lượt nữa, và không có ngoại lệ, cả năm đều trúng hồng tâm. 

"Sứ giả đã nhường rồi." Dạ Minh Hiên thoải mái đưa cung tên cho tên hầu bên cạnh, vẻ mặt trông có phần mỉa mai. 

Lễ 

quan chùa Hồng Lư lần lượt khen ngợi. 

"Tài nghệ bắn cung của Hiên Vương thật cao siêu, quá tuyệt vời." 

"Không hổ danh là Vương gia của Bất Dạ Quốc chúng ta, đúng là giúp chúng ta được nở mày nở mặt. 

Đúng lúc này, Bắc Thanh thờ ơ đứng xem nãy giờ bỗng nhiên cười khẽ nói: "Đã quyết định đi săn mà lại thi thố bằng bia tĩnh thì hình như không thích hợp cho lắm. Dù sao hồng tâm cũng là vật chết, không thể hiện được kỹ xảo săn bắn, hay là chúng ta đổi cách chơi đi?" 

Giọng điệu của hắn ta du dương như thể đang nói về chuyện vặt gia đình. 

Dạ Minh Hiên hơi nhíu mày, vị Đại Hoàng tử Tây Quận này khiến hắn không thể nhìn thấu. 

Trông hắn ta có vẻ ôn tồn nhưng lại dung túng cho thuộc hạ của mình liên tục khiêu khích, không biết hắn ta có mục đích gì. 

Bây giờ hắn ta đã hạ chiến thư, sao hắn có thể từ chối được chứ? 

Tuy Dạ Minh Hiên hơi lo lắng, nhưng hắn ta vẫn bình tĩnh đáp: "Xin lắng tai nghe" 

Trong tay Bắc Thanh đột nhiên xuất hiện một hòn đá, hắn ta ném hòn đá vào trong rừng, một cây đại thụ đổ ập xuống khiến mấy con chim hoảng sợ vỗ cánh bay tán loạn. 

Hắn ta chỉ mấy con chim vừa bay vừa kêu chim chíp inh ỏi trên trời, khẽ nhếch môi: "Năm mươi mũi tên, ai bắn trúng nhiều chim hơn thì thắng" 

Dạ Minh Hiên ngước mắt bình tĩnh nhìn thoáng qua, trong lòng chấn động. 

Chim bay với tốc độ cực nhanh, rất khó để bắn trúng, đã thế còn có cây che chắn, càng không dễ nhắm trúng mục tiêu. 

Ánh mắt của Bắc Thanh cực kì bĩnh tĩnh, nhưng hắn ta cứ cảm thấy trong đôi mắt ấy ẩn chứa vẻ chế nhạo. 

Nếu không đồng ý thì chẳng phải chứng tỏ hắn ta đang sợ sao? 

Ấn đường Dạ Minh Hiền khẽ giật, hắn ta đáp: "Được thôi" 

Có điều lần này hắn ta không còn tự tin như trước đó, giọng điệu cũng có thêm phần nghiêm túc. 

Mũi tên dùng để bắn chim được đánh dấu riêng, chia theo màu sắc ở phần đuôi. 

Mũi tên của Dạ Minh Hiền là màu đỏ, Bắc Thanh là xanh. 

Năm mươi mũi tên màu đỏ và xanh đều nằm trong bao đựng tên. 

Bắc Thanh nhướng mày nhìn hắn ta, sau đó bắn trước, từng mũi tên lần lượt bắn ra, thiện xạ như thần, theo động tác tay của hắn ta, chẳng mấy chốc đã có một đống xác chim nằm dưới đất. 

Người hầu nhanh chóng thu thập xác chim rồi chia theo màu mũi tên. 

Dạ Minh Hiên cố nén lại sự căng thẳng dâng trào trong lòng, rồi lại không kìm được mà nhìn sang Bắc Thanh ở bên cạnh, mỗi lần hắn ta bắn tên đều rất điềm tĩnh, biểu cảm trên mặt không có gì khác thường. 

Càng như thế, Dạ Minh Hiền càng không thể bình tĩnh lại được. 

Bao đựng mũi tên xanh đã sắp thấy đáy, nhưng trong bao đựng mũi tên đỏ vẫn còn hơn một nửa, hơn nữa còn bắn trượt mất mấy mũi tên. 

Bắc Thanh bắn ra mũi tên cuối cùng, ngước mắt nhìn tên hầu ở kế bên. 

Tên hầu bỏ xác chim trúng mũi tên xanh vào giỏ, ôm tới báo: "Năm mươi con, không thiếu một con nào" 

Bắc Thanh nhìn lướt qua mấy mũi tên còn lại trong bao đựng tên đỏ, rồi lại nhìn mấy mũi tên bắn trượt, nhướng mày hỏi: "Hiên Vương, có muốn tiếp tục nữa không?" 

Dạ Minh Hiên nắm chặt cung tên, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng và phẫn nộ. 

Lễ 

quan chùa Hồng Lư không có ai dám lên tiếng, vị Đại Hoàng tử Tây Quận này có tài nghệ bắn cung rất cao siêu. 

Nhưng làm thế nào để giữ danh dự cho Bất Dạ Quốc đây? 

Các lễ quan đồng loạt nhìn về phía Dạ Minh Hiên đang hừng hực căm phẫn, dù sao cũng do hắn ta thua Bắc Thanh. 

Nhưng khi thấy vẻ mặt âm u, bão tố bập bùng của hắn ta, các lễ quan cũng không dám nói gì. 

Trên sân bãi yên lặng một lúc, trong đoàn sứ giả Tây Quận đột nhiên vang lên một tràng tiếng cười to. 

"Hoá ra Bất Dạ Quốc đi săn chỉ bắn bia tĩnh thôi" 

"Đừng nói là lúc đi săn phải đánh chết con mồi trước, sau đó ném tới trước mặt hoàng thân quốc thích để cho họ bắn đấy nhé?" 

Những tiếng cười nhạo, những lời chế giễu như một chiếc lưới dày đặc bao trùm lấy lễ quan, khiến họ không thể nói nên lời, đầu cũng từ từ cúi thấp xuống. 

Dạ Chí Thần bỗng lên tiếng: "Nếu Đại Hoàng tử đã có thể tỉ thí thay cho người hầu của mình, không biết bổn vương có thể thay Hiên Vương tỉ thí với Đại Hoàng tử hay không?" 

Tia sáng sắc lạnh vút qua trong mắt hắn, hắn nhìn thẳng vào Bắc Thanh. 

Lời này vừa chấp nhận thách đấu một cách không kiêu ngạo, không tự ti, đồng thời cũng đẩy Dạ Minh Hiên vào vị trí người hầu. 

Sở Kiều Tịnh không nhịn được bật cười. 

Còn Dạ Minh Hiên thì nhìn về phía Dạ Chí Thần với ánh mắt lạnh lẽo và độc địa. 

Dạ Chí Thần phớt lờ hắn ta, ung dung nhìn Bắc Thanh. 

Sở Kiều Tịnh cũng quan sát Bắc Thanh bằng ánh mắt dò xét. 

Trước đây họ không tiếp xúc với nhau nhiều, Sở Kiều Tịnh hoàn toàn không biết gì về hắn ta. 

Lúc nãy người này dùng một hòn đá đánh ngã một cái cây thô to, có thể thấy hắn ta có nội lực thâm hậu, không thể coi thường. 

Nàng lo lắng nhìn Dạ Chí Thần, hắn chỉ nở một nụ cười ý bảo nàng yên tâm. 

Bắc Thanh nghiêm túc lên, cười như không cười đáp: "Đương nhiên là được rồi" 

Người hầu nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ những mũi tên đã sử dụng trên sân bãi, sau đó mang mũi tên mới lên. 

Vẫn là Bắc Thanh căng dây cung trước, Dạ Chí Thần cũng chuẩn bị lên dây theo động tác của hắn ta. 

Bắc Thanh ngạc nhiên quay đầu qua nhìn hắn, nếu hắn đã căng dây cung, vì sao chỉ đứng đó chờ đợi? 

Hắn ta lo ngại trong lòng, mũi tên xanh đã rời dây cung, bắn thẳng về phía một con chim. 

Trầm Dương nhìn động tác của hắn ta, nhếch môi cười đắc chí như thể có cùng vinh dự với hắn ta. 

Nhưng chỉ trong giây tiếp theo, hắn ta cũng không thể cười nổi nữa. 

eyJpdiI6IjRNUWRuc2lWeDNSdHdNQjlwMjN4dHc9PSIsInZhbHVlIjoiakMzMEhaNXpXZDVqOTZBNGpQNXVxVzN6MGk0eUhTd2ZZeWFxV05naDd1R0NTdk40ZE9aSElFOVQyTitYK3BuQTdzY1dVTjA4a0pGVm5xSDZ2YWEyUkRPdkJrR3ZVSFBxY2pOYmtMQTA2b3VkRW9PclcxTklsSHBjU2F4eHRIRFRzamQ3S09LV2ZQVFlDanNKWmxLVU1RaituN3JoVzdQNzNTV1RlVDhWcWNMRmVaK05seDVqdEV3UzRhdjNlWWNvYmQ5RG84cjdyYW1kXC9KT3lZZWhHcU9TaXVNa0VNM2xkM2xoVkZybVZka29oQnA2M0V6Rmo3V3Ftc1wvbmRIODBqaDlWNkU3Rmo4OXBubHQ5NWtHYXJ3WjRYdVJvVkhMTXRHVlNZYUZ4bnd0QkZtclFwaG9pWm5WM2RQaGN2U0syT1hkc2hYWXlvbm1RcEJSSndMQytXWFhBU1BRTkQ0KzFiNGtCSEwrM280UlE9IiwibWFjIjoiYWVmOTI0YjA1NjkyZTdjZGE5NWRhYTNkYzRlNzAwZDJhN2U5ZDQ1MmU5NDViNTI2YWQzYWFhOTczOWUwMTFmOSJ9
eyJpdiI6InNZTkd0end6U21IeG5TRGZya3FiT2c9PSIsInZhbHVlIjoiWmltYnFBRHl5XC9kM2hSNEI0V2hONFpxS05Uc3FOZlwvOWJZUTBoOUcxbmlsamJpaWpqOEczeTZpcmVqVjI5RXk3dGdyWCs4WDlNMEtWc3dqUm1TcHl0blwvTm5GNEJqNWZnVE0reWtNMXM3a0gzNFNlZjFMZkVIT2x5RnVFN0dWc3NxN2laZkpOYkd6c3JXUFF2QStLemxHWjU1MlZYbzlmNHZlaFprVElMRDBFaEsrVkVNZ0NDQytVK0JNdm1rczlrUEJFN3g1WkM0QnZWakUxNG1HUVRFQT09IiwibWFjIjoiMDc2YTQxMGRiOTdiZDY3MjFjN2Y3ZWFmM2RmZGUxZjEzZWVmY2MxNzI2NGI3YjhhMDhiMGM0YTJmMTMwZDFmMiJ9

Ngay cả Bắc Thanh cũng không ngờ tài nghệ bắn cung của Dạ Chí Thần lại xuất sắc như thế, thảo nào hắn đã lên dây nhưng lại không bắn, ra là để làm nhục hắn ta theo cách này.

Advertisement
x