Sáng sớm hôm sau, khi Sở Kiều Tịnh vừa ngủ dậy đã nhìn thấy Dạ Chí Thần ăn mặc chỉnh tề. 

Nàng nhướng mày cười hỏi: "Vương gia đã suy nghĩ suốt cả đêm qua đấy à?" 

Chắc tại gần đây có quá nhiều chuyện vặt vãnh, tối qua nàng vừa ngả lưng xuống giường là mí mắt đã nặng trĩu, ngủ thiếp đi rất nhanh, cũng không biết rốt cuộc Dạ Chí Thần đã ngồi ở đó suy nghĩ bao lâu. 

Dạ Chí Thần cười bất đắc dĩ: "Vấn đề này chưa thể khiến ta rối rắm đến mức đó đâu, Tịnh Nhi coi ta đần đến thế sao?" 

Sở Kiều Tịnh nhún vai, xoè hai tay ra như ngầm thừa nhận. 

Quyết định sau cùng của Dạ Chí Thần là đưa sứ thần đi tham quan khu săn bắn. 

Đi cùng hắn vẫn là lễ quan của chùa Hồng Lư, thêm một người nữa là Dạ Minh Hiên. 

Đoàn người đông nghịt đi dạo trong khu săn bắn. 

Giọng Dạ Chí Thần đều đều thong thả, hắn vừa đi vừa chậm rãi giải thích: "Cả ngọn núi này đều là bãi săn của bọn ta" 

Trầm Dương đột nhiên nở nụ cười, trong đáy mắt tràn đầy khiêu khích: "Không ngờ bãi săn của Bất Dạ Quốc các ngươi lại phải chăng hàng rào, không đi săn trong rừng tự nhiên hay thảo nguyên giống Tây Quận bọn ta, như vậy lúc nào cũng sẽ có thể hưởng thụ khoái cảm truy đuổi" 

Người Tây Quận giỏi cưỡi ngựa bắn cung, tự nhận dân mình khoẻ khoắn tráng kiện, ai ai cũng biết cưỡi ngựa bắn tên. 

Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn hắn ta, từ hôm qua cái tên Trầm Dương này cứ luôn mồm khiêu khích gây sự. 

Hắn ta là người của Bắc Thanh, nếu không có sự cho phép ngầm của Bắc Thanh, hắn ta sẽ không dám làm như thế, cho nên những việc này đều do Bắc Thanh sắp đặt. 

Tầm mắt nàng lướt qua Bắc Thanh, nhìn hắn ta một lúc rồi nhanh chóng dời đi. 

Trông sắc mặt hắn ta như thường, vẻ mặt lạnh nhạt, không vui cũng không buồn, không nhìn ra một chút manh mối nào. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần hơi tối xuống, hắn nhíu mày đáp: "Rào là để không cho dân thường đi nhầm vào rừng, tránh làm họ bị thương, Hoàng gia đi săn, nếu làm người vô tội bị thương sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ" 

Hàm ý là nói Tây Quận dã man vô văn hoá, chỗ nào cũng đi săn được, không đếm xỉa đến sự an toàn của dân thường. 

Trầm Dương ngây ra một lát rồi cười nhạo: "Bất Dạ Quốc nhiều phép tắc thật đấy, hừ, đi săn kiểu trong nhà thế này không thú vị chút nào, có điều nghe nói triều đình các ngươi quan văn nhiều hơn quan võ, có quy tắc như thế cũng không lạ" 

Đằng sau có một sứ giả cũng cười hùa theo: "Người của Bất Dạ Quốc yếu thật. 

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng, chỉ cần chêm một mồi lửa nhỏ là có thể bùng nổ ngay tức khắc. 

Sau khi quan sát vẻ mặt của mọi người nãy giờ, Sở Kiều Tịnh chợt nhếch môi cười: "Quan văn nhiều hơn quan võ bởi vì bọn ta là đất nước có lễ nghi, trị nước bằng lễ nghi, phục người bằng lý lẽ. Tuy bọn ta ít quan võ nhưng ai nấy đều tháo vát, có thể lấy một địch mười, nếu không thì các vị cũng sẽ không xuất hiện ở đây vào lúc này" 

Lời này rõ ràng đang bóc trần vết sẹo của Tây Quận, tên sứ giả vừa mở miệng cười nhạo Bất Dạ Quốc yếu kia lập tức tái mặt tái mày. 

Dù sao, họ cũng thua trong tay kẻ mà họ cho rằng yếu ớt. 

Trầm Dương nguýt mắt lườm Sở Kiều Tịnh, không ngờ nữ nhân này lại còn dám nhắc tới, nếu không phải do nàng phóng hoả đốt lương thực, làm sao Tây Quận có thể không có sức phản kích trong trận chiến ấy chứ. 

Nhưng hắn ta không thể nói ra trong trường hợp này. 

Nói ra chẳng khác nào yếu thế, nói ra chẳng khác nào nhận thua, rõ ràng là tự rước lấy nhục nhã. 

Hắn ta kìm nén ngọn lửa giận phừng phực trong lòng mình, gắng gượng cười đáp trả: "Nói nhiều cũng vô ích, bọn ta không độc mồm độc miệng, sống nhờ tài ăn nói như Thần Vương phi, chi bằng thi thố với nhau xem, cũng cho các ngươi được chứng kiến khả năng cưỡi ngựa bắn tên của Tây Quận ta đây" 

Hàm ý là Sở Kiều Tịnh chỉ giỏi ăn nói thôi. 

Ấn đường Sở Kiều Tịnh khẽ giật, nàng nhấn vào cánh tay Dạ Chí Thần. 

Hôm qua lúc thuần phục ngựa, hắn ta cũng khiêu khích như vậy, sau đó hạ độc ngựa dữ. 

Hành động ngày hôm nay giống như lặp lại chiêu cũ, ẩn giấu mưu mô. 

Có vẻ Trầm Dương đã có chuẩn bị trước, nếu đồng ý thì không biết người Tây Quận sẽ còn dùng đến thủ đoạn gì. Mà nếu không đồng ý, hiển nhiên Bất Dạ Quốc sẽ mất mặt, tự nhận tài nghệ của mình không bằng người ta, chịu lép vế, cũng không thể xả cơn giận này giúp Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Chí Thần im lặng một lúc, trong lúc hắn suy nghĩ, Trầm Dương lại tiếp tục lên tiếng. 

"Sao nào? Chẳng phải ban nãy nói khí thế lắm sao? Giờ sợ rồi à?" Hắn ta cất cao giọng, ra vẻ không coi ai ra gì. 

Sắc mặt Dạ Chí Thần trở nên lạnh lẽo. 

Không đợi hắn mở miệng, Dạ Minh Hiên đã lạnh lùng nói trước: "Sao Tam đệ lại do dự thế, chẳng qua chỉ là một cuộc thi thố thôi, có gì không dám đồng ý?" 

Vừa dứt lời, hắn ta lại nhìn về phía Trầm Dương, hất cằm, kiêu căng đáp: "Bổn vương đồng ý tham gia trận tỉ thí này" 

Hôm qua chính vì người của Tây Quận nên hắn ta mới bị mất thể diện trước mặt các triều thần, hôm nay kiểu gì cũng phải trả mối thù này. 

Trầm Dương khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc bén đảo qua đảo lại giữa Dạ Minh Hiền và Dạ Chí Thần, hắn ta nhếch môi cười khen: "Hiên Vương thật sảng khoái, không lề mề như người nào đó" 

Sở Kiều Tịnh thầm cười khẩy trong lòng, cái tên Trầm Dương này đúng là chó hùa theo chủ, cũng giỏi chia rẽ người khác y như Bắc Thanh. 

Nàng kề lại gần bên tai Dạ Chí Thần, nói bằng giọng cực nhỏ: "Nếu Dạ Minh Hiên đã muốn đứng ra chịu sào thì chúng ta cứ đứng nhìn bọn chúng cắn nhau thôi." 

Tốt nhất là cắn cho miệng mồm đầy lông mới làm người ta đã cái bụng. 

"Ta cũng đang có ý này" Dạ Chí Thần nhướng mày cười khẽ. 

Hai người bình tĩnh nhìn về phía Dạ Minh Hiên, có vẻ như lời khen vừa rồi của Trầm Dương đã lấy lòng được hắn ta, hắn ta cười giơ tay lên: "Mời sứ giả" 

Cả đoàn đi đến một mảnh đất trống trong bãi săn, ở đó dựng mấy cái bia bắn cung để làm nóng người trước khi đi săn. 

Dạ Minh Hiên ngẩng đầu lên hỏi: "Nếu sứ giả là người yêu cầu tỉ thí, chi bằng quy tắc cũng để cho ngươi quyết định luôn, tránh trường hợp tài nghệ không bằng, ngươi lại nói bổn vương ý quen sân bãi nên bắt nạt ngươi" 

Lời này của hắn ta còn gây sát thương mạnh hơn lời khiêu khích của Trầm Dương. 

Vẻ sắc lạnh thoáng vụt qua trong mắt Trầm Dương, hắn ta trầm giọng đáp: "Mười mũi tên, ai bắn trúng hồng tâm người đó thắng" 

Đây chỉ là cuộc tỉ thí bình thường nhất thôi, bất cứ ai giỏi bắn cung đều sẽ không thua trận. 

Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên, bèn liếc mắt nhìn qua Bắc Thanh, đúng lúc hắn ta cũng đang nhìn nàng, thản nhiên cười với nàng. 

Vẻ mặt ấy như thể muốn nói, đây thật sự chỉ là một cuộc tỉ thí bình thường. 

Sở Kiều Tịnh hờ hững dời mắt đi, sau đó nhìn quanh sân bãi để tìm kiếm dấu vết âm mưu và tính toán của người Tây Quận. 

Tên Trầm Dương này không phải một người đơn giản, Bắc Thanh càng không phải, tất cả hành động của họ đều có mưu đồ. 

"Cứ tưởng là quy tắc ghê gớm lắm, nếu đã như vậy thì xin mời sứ giả bắn trước nhé." Dạ Minh Hiên cười khinh thường, vẻ kiêu ngạo hiện rõ trên mặt. 

Sở Kiều Tịnh kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Sao trông Dạ Minh Hiên cứ như đã có dự tính trước rồi thế?" 

Mặc dù lúc nào Dạ Minh Hiên cũng tự tin một cách khó hiểu như thế, nhưng bây giờ hắn ta đang đối mặt với người của Tây Quận, sơ sẩy một cái là sẽ làm mất thể diện của 

Bất Dạ Quốc ngay, giống như hôm qua vậy. 

Dạ Chí Thần liếc nhìn hắn ta, thuận miệng nói: "Hắn ta cũng khá giỏi bắn cung, loại bia tĩnh này không phải chuyện khó đối với hắn ta, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc sẽ bách phát bách trúng, không trượt phát nào." 

eyJpdiI6Im9FS2d5Z2lLY3oxUDdVeWM5WUE4cVE9PSIsInZhbHVlIjoiSzB5SGlvTzE4UWxNYnROUFR5UlRGcDJsNXlsMnJXN1hVYkd5Y3doeFFTc2lMWWJvR0Q2MTZLbEZKZWdIanVBSWZiYWtWYmdcL1d2S2xpcFV3QkV0WWtMUjRiTVBVRWJHcFViVnFxd1k0TUJNcXpYT0FRWTdIWk04MkJkVUpCbWlaYWltK2VkVEFzYmV4YnVEelE4SXVTZnRwMHp5MDRIMWJWXC8zTmY1ZXE3eldDdTlWR2lUXC9tWDk2aDZZVDBrdE5yYlk3NVwvRXorMWJ1YzV2R2FRQTRzNk9BeWdlVHVjaThDRmlKYWJpSkZLdms9IiwibWFjIjoiMGRmMjc2ZDFiZjk0NzRlM2M3YjY5MTNlOTEyNTUyNTAyZDZiYjkxZDZhMGI5YTEyM2ZlODA1OTQ3MTQwYTEzZSJ9
eyJpdiI6IlwvN3dKZ05UMGJHUWtsRUxrOXpqWXp3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InowTG04NFRLXC92RE10WTBkdjBGU1BCbVlQRHVBbXR0RGpiWFJpZUxvbnJDY2IrbGJjSHhOZ1hOcDNHRVVzVEtlQ3UwMFdNUTkyMGZQSytyaVFncXQrUnNMeVR3M1V6b0lZUkQ2ZWZOTFY1SU05OEFmWUZ6R0wzZENHSkVIUFpERVdtYmh1SVVcL2QwV3RMN3pvZ29IODZwTkhPN3V5eXlZV24wc2pLRkJpRFlFdTNnbXdPcXp5M2ZOQTZTXC8zU3lUd1doOUVxbENEa09mQ1Q5Rkp5ck1mcVo0S0VVZHE5bDdNTTBWMTN2NXo2czJvWHlqNjA3T21LaXd1VVI5ZHU4UlhrS29TZEJUY1l5Y2FhazRyZ3pPV2tUTHRvam1MVTNuNEtDeDM5MXNvYmRPNzRxUVNZU1JyalBxS2dJRUd3UGcrRXlXcjZBckV4TFhSa0pCenJoWmk4QT09IiwibWFjIjoiNjNiMjAyODc0ZDJkYzdkNmNmZDQzYzY5NzdlNmJhNTA4M2I3MjAwNjJhOWNkNTEwY2VjMTQ2YTliZTY3MTlkZSJ9

Chẳng lẽ bách phát bách trúng chưa được tính là xuất sắc trong bắn cung ư?

Advertisement
x