Nước mắt lập tức xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của Tôn Nhã Tịnh, một giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên gò má trắng nõn rồi rơi xuống, trong mắt chứa đựng niềm bi thương khôn nguôi, nàng ta khóc than: "Tịnh Nhi ngu dốt, tuy đã ở Thần Vương phủ làm phiền một thời gian khá lâu, nhưng Tịnh Nhi tự nhận mình chưa từng có hành động nào quá giới hạn, vì sao Vương gia lại chán ghét Tịnh Nhi đến thế?" 

Nàng ta nhìn Dạ Chí Thần không chớp mắt, chờ đợi hắn ngước mắt nhìn về phía mình. Nàng ta đang đánh cược, cược xem giọt nước mắt này có thể khơi gợi tình cảm ngày xưa trong lòng hắn hay không. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần lướt qua gương mặt đầm đìa nước mắt của nàng ta rồi dừng lại trong giây lát, hắn hơi mềm lòng, nàng ta chẳng làm gì sai cả, đáng lẽ không nên bị đối xử lạnh nhạt như thế. 

Nhưng tình cảm không phải thứ mang tính công bằng, không thể chia đều cho tất cả những người đang chờ đợi. 

Hắn đã quyết tâm chọn Sở Kiều Tịnh thì không nên trao hi vọng cho Tôn Nhã Tịnh. 

Bởi vì khi có được hi vọng rồi lại vỡ tan mới khiến người ta đau thương nhất. 

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không đành lòng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương ấy của nàng ta, dù sao tình nghĩa thời thơ ấu vẫn còn, hắn cũng không phải kiểu người lòng dạ thật sự sắt đá. 

Trái tim con người cũng bằng xương bằng thịt, rồi sẽ có lúc dao động. 

Dạ Chí Thần nặng nề thở dài, nửa an ủi nửa biện minh: "Đừng nghĩ nhiều, ta và ngươi cùng nhau lớn lên, sao ta có thể chán ghét ngươi được, chẳng qua vì dạo này công việc bề bộn, ta không có thời gian đi thăm ngươi thôi." 

Hắn tạm dừng một lúc, lặng lẽ nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, muốn quan sát vẻ mặt của nàng, nhưng nàng chỉ giữ nụ cười nhạt trên môi, không thể hiện ra mình đang vui hay 

buồn. 

Dạ Chí Thần thu hồi tầm mắt, tiếp tục nói: "Ngươi cũng thấy rồi đó, hôm nay sứ giả vào Kinh Thành, mấy ngày tới ta còn phải chiêu đãi sứ giả cùng với chùa Hồng Lư, không dành ra thời gian được." 

Lời này cũng là thật, Tôn Nhã Tịnh đến chất vấn ngay lúc hắn đang bận rộn nhất. 

Nếu là mấy ngày trước, hắn thực sự không thể bình tĩnh nói mình bận như thế được, trận chiến vừa chấm dứt không lâu, mặc dù thời gian rảnh khá ít nhưng cũng không phải là không có, chẳng qua những lúc rảnh rỗi hắn đều chạy theo Sở Kiều Tịnh cả rồi. 

Trong lòng Tôn Nhã Tịnh rõ như gương sáng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, nàng ta cầm khăn tay lau nước mắt, nói với giọng áy náy: "Đáng lẽ Tịnh Nhi không nên cố tình gây sự, nhưng gần đây đêm nào cũng gặp ác mộng, lúc nào cũng nhớ lại khoảng thời gian trước kia, rồi lại nghĩ đến thái độ xa lánh của Vương gia đối với ta, trong lòng khó tránh khỏi buồn bã" 

"Ta không hề xa lánh ngươi, là do ngươi nghĩ quá nhiều thôi, lo mà dưỡng bệnh đi 

Nhắc đến hồi ức thời thơ ấu, khuôn mặt lạnh lùng của Dạ Chí Thần trông có vẻ tươi tắn hơn đôi phần, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn. 

Nhưng chung quy vẫn thiếu sự dịu dàng, vẫn giống bất đắc dĩ ứng phó hơn. 

Tôn Nhã Tịnh không phải kiểu nữ nhân có thể qua loa lấy lệ, dĩ nhiên cũng nghe ra được. 

Nhưng nàng ta chỉ cười thật xinh đẹp, khom lưng nói: "Tịnh Nhi đã hiểu rồi, chỉ cần Vương gia còn nhớ Tịnh Nhi là đủ rồi" 

Chuyện gì cũng không phải một lần là xong, nàng ta cũng hiểu đạo lý này. Nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn còn là Thần Vương phi trên danh nghĩa, ngày qua ngày, tháng qua tháng, dần dần bước vào trong lòng hắn, điều này cũng chưa chắc không có khả năng. 

Dạ Chí Thần lạnh nhạt gật đầu, rồi lại bảo: "Cũng muộn rồi, ngươi đi về nghỉ đi" 

Giọng điệu nhẹ nhàng lộ ra vẻ xa cách. 

Tôn Nhã Tịnh khẽ mỉm cười, uyển chuyển cúi đầu: "Tịnh Nhi xin phép cáo lui" 

Nàng ta thẳng lưng lên, cũng không đi ngay mà lại nhìn theo bóng lưng dần đi xa của hắn và Sở Kiều Tịnh, như thể muốn khắc sâu bóng dáng này vào tận đáy lòng. 

Ánh trăng mờ ảo xuyên qua cành lá, chiếu lấm tấm lên người hắn. 

Ánh sáng chuyển động theo từng bước đi của hắn tựa như đang nhẹ nhàng nhún nhảy. 

Hỉ Thước đứng đằng sau khó hiểu hỏi: "Tiểu thư, chẳng phải người nói chúng ta không thể tiếp tục yếu thế nữa sao?" 

Tôn Nhã Tịnh cười nhạt, khẽ lắc đầu: "Có đôi khi sự yếu thế đúng lúc vẫn rất cần thiết, nước mắt là vũ khí tốt nhất để khiến một nam nhân mềm lòng" 

Có thể khiến nam nhân mềm lòng thì cũng là lúc đến gần động lòng thêm một bước. 

Ít nhất thì giọt nước mắt của nàng ta đêm nay sẽ khiến Dạ Chí Thần dao động, cũng sẽ làm cho hắn ghi nhớ. 

Hỉ Thước ù ù cạc cạc, khẽ gật đầu: "Cũng đúng, lúc nãy trông Vương gia đã mềm lòng hơn rồi, chứng tỏ trong lòng ngài ấy vẫn có tiểu thư" 

Nụ cười trên môi Tôn Nhã Tịnh phai nhạt, ánh mắt hơi sa sầm: "Không, trong lòng hắn chỉ có chút tình nghĩa thời thơ ấu ít ỏi đó thôi" 

Chút tự mình hiểu lấy này nàng ta vẫn phải có, cho đến nay nàng ta đều chỉ dựa vào tình nghĩa thời thơ ấu thôi, nhưng nàng ta biết tình nghĩa này cũng sẽ dần dần tan biến theo năm tháng. 

Dựa vào chút tình nghĩa ấy sẽ không thể là lý do để ở lại Thần Vương phủ lâu dài, cũng không thể nào bước vào trong lòng hắn. 

Vậy nên yếu thế đúng lúc chỉ làm cho hắn bớt xa cách nàng ta, ít nhất phải có cơ hội xuất hiện trước mặt hắn mới có thể tiếp tục nghĩ đến những vấn đề khác. 

Nhìn biểu cảm cô đơn của nàng ta, Hỉ Thước mấp máy môi động viên: "Dù sao tình nghĩa vẫn còn, từ từ rồi cũng sẽ tốt lên thôi ạ" 

"Câu này ngươi nói cũng không sai" Tôn Nhã Tịnh cười khẽ một tiếng, đôi mắt cũng sáng rực lên. 

Hỉ Thước cũng cười theo. 

"Đi thôi, đêm nay có thể ngủ ngon giấc rồi." 

Tôn Nhã Tịnh thả lỏng toàn thân, kể từ lúc nhìn thấy tờ thư hoà lỵ, dây thần kinh căng chặt của nàng ta lập tức dãn ra, cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có này giúp tâm trạng nàng ta trở nên vui vẻ. 

Nghe vậy, Hỉ Thước chợt nghĩ tới gì đó, bèn cau mày: "Tiểu thư, đêm ngủ người gặp ác mộng thì phải bảo nô tỳ đốt hương an thần cho người chứ, nô tỳ còn chẳng biết cơ." 

Tôn Nhã Tịnh bật cười, ánh mắt nhìn xuống dưới đất, nàng ta hơi sững sờ: "Nha đầu ngốc, ta chỉ đang nói cho hắn biết rằng ta ngày nhớ đêm mong thôi." 

"Dạ?" Hỉ Thước mờ mịt trợn tròn mắt. 

Ánh trăng đêm nay dịu dàng, Tôn Nhã Tịnh không giải thích rõ mà quay về căn viện của mình dưới ánh trăng sáng mờ ảo. 

Trong chính viện. 

Mai Anh bưng nước vào hầu hạ Sở Kiều Tịnh rửa mặt. 

Nàng ấy tò mò nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần đang ngồi đờ đẫn bên cửa sổ: "Vương gia bị sao thế ạ?" 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh dừng lại trên người hắn một lát, nàng bâng quơ đáp: "Chắc đang nghĩ về giai nhân bị đối xử lạnh nhạt đấy" 

Dạ Chí Thần vẫn chưa hoàn toàn chìm vào trạng thái hồn vía ở trên mây, hắn thính tai nghe thấy câu đó, bất đắc dĩ quay đầu lại, làm bộ thở dài: "Tịnh Nhi, nàng lại lấy ta ra làm trò cười nữa rồi" 

Thấy nàng chỉ nhíu mày chứ không nói gì, Dạ Chí Thần bổ sung thêm: "Ta chỉ đang suy nghĩ ngày mai nên dẫn sứ thần đi làm gì thôi, mấy tên sứ giả Tây Quận này khó đối phó hơn trong tưởng tượng của ta đấy" 

Sứ giả Tây Quận sẽ dừng chân tại Bất Dạ Thành một thời gian, tiếp đãi họ như thế nào cũng trở thành một vấn đề khó giải quyết. 

Ngày đầu tiên đến đã động tay động chân với ngựa dữ, không biết sắp tới sẽ còn xảy ra những chuyện gì. 

Không biết Sở Kiều Tịnh có tin hay không, nàng chỉ đáp: "Vậy Vương gia cứ từ từ suy nghĩ đi, ta tin chắc chắn ngươi sẽ suy nghĩ xong trước khi mặt trời mọc, ta phải đi ngủ rồi." Nói xong, nàng phất tay áo dài lên để dập tắt nến. 

Dạ Chí Thần bỗng cười nhẹ: "Tịnh Nhi, sao ta cứ có cảm giác như nàng đang ghen ấy nhỉ?" 

eyJpdiI6Iko2Mkc5STZ0U05CdG9OSDZVZnIzZ2c9PSIsInZhbHVlIjoibVZRRjl5OEVKU1VwaXQ5TjdWNGtCalhkUTZRXC9KT2hrWlEybWJHUGZ1NWE5cnZ1cGhXdTBNUTJkOVRHSnd5bTQ2STRkQmJVWUdodVwvcHZ6R0daekxTSzAzZzlaUmRuRTVHK2dMV1lzR1RENlUzalhaSTFHYk53bWN3N3loSkhreWVkQTIrbTFJXC9kaGZaajEwTHZ2TlwvT0JYYXJtK2UrSnlUb2dWOFo1eXVieHRUc1IrUk9vM3ViVnZUYjVVUGtvT2FEdVdScm9TQ0poWmZQTXI1VEpmMENpdmxHTEhxTEt1M3BQUW5FNFhrQzRua2RydEE5amdPR1FrZnpiRGVBWE5EcUxjbWo0VXVHejFSS0FzckJiQ1phNzloR1wvQUkyMkRjMnFOVlRyWkJJQlZLU2F1NUM1UUtVaGxPaEZFRVZWanp6ZE5SVW1CclppazY2ZUNMRm9NSG0xYVlHZkFqY3BST1N1RXFmejJyb2lGMDNcL1o1TmRsK2FEVHpxMkd1S1pkSTN1cGJLdFNORmNOK1dTVlhEVGJxcjZpcEJpSUdKXC9rVDdGaEIrR1VpY2JSQzNWZXdZNWVuNnl2cTQ1OFJCdjYzWmE5dGRyRHNJQlcwRUR1dE9XMEpMWWtcL1hiRTJqRDVoS0k4azBXZVhvVT0iLCJtYWMiOiJiOGVjYjQwNjQ3Yjg0Yzk0NDU0YzUyNzRiN2UzZGM3ZTAzMjU2NzBjMTMxMzgyOGE2YmJiYzFjMGM0OWRkMDRiIn0=
eyJpdiI6ImprZXZ2UWs4c2ZmdmFmYUxoMWg4c2c9PSIsInZhbHVlIjoibk5Fb25US0lsZm1ZT3VhejVadm5yZkQzTWNFc2F2RG4wOUlldGdzcjlDRVUzTFpcL3dHQ3pEaHFFQTVnODZSU1ROZnVIeEt0U2pvZGZ3czNwM2xNV2srMU5MVWE5N08xaDdRNnVWMjVkMFRmR2QzWXFMZDN3UmNuUloyQWx1RkdCUThGdXptV0JyQ1ZLQ3FhTDg4blV0dWlndm1LNkd4YXdTbXJQNGxyaGFncFVMNFdyWWxLV3FFckR5bFZFNFMyWWNjejVydGxpVGNiakt0Qm4xMUN3QUE9PSIsIm1hYyI6ImJhOGIxMjE0YjNiMmIyY2Y5MzljYzcxNDBlYWM5YzVhOTk3MjBjMmM2ZDU5NmI0MGMxNWNkNjI1ZTE5OTQyMWUifQ==

Dạ Chí Thần cũng không hỏi được gì, chỉ nhìn nàng chăm chú dưới ánh trăng.

Advertisement
x