Sở Kiều Tịnh nhếch miệng: "Chỉ sợ ta không có vinh hạnh được làm bạn của Đại Hoàng tử đâu. Vấn đề ta muốn biết đã có đáp án rồi, ta không tiếp ngươi nữa." 

Nói xong, nàng bỏ qua ánh mắt nghiền ngẫm của Bắc Thanh mà liếc mắt nhìn bóng người đang đứng chắp tay dưới tàng cây xa xa, sau đó đi về phía hắn không chút do dự. 

Dạ Chí Thần vẫn luôn nhìn nàng chằm chằm, thấy họ đã nói chuyện xong là hắn lập tức phi thân đến trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Thấy sắc mặt Sở Kiều Tịnh không được tốt, hắn bèn nhíu mày hỏi: "Hắn có gây bất lợi cho nàng không?" 

Bắc Thanh chợt cười khẽ một tiếng: "Với mối quan hệ của ta và Thần Vương phi, sao ta lại đi gây khó dễ cho nàng ấy chứ?" 

Hắn ta cố ý kéo dài thanh điệu, giọng điệu du dương trầm bổng khiến lời nói này vô cùng mập mờ. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần đột nhiên trầm xuống, ánh nhìn như băng đao bắn về phía Bắc Thanh: "Giờ đang ở Bất Dạ thành, Đại Hoàng tử vẫn nên cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, đừng vạ miệng kẻo ảnh hưởng đến danh dự của nàng ấy" 

Miệng lưỡi thế gian vô cùng đáng sợ, lực sát thương của những lời đồn đãi nhảm nhí còn thấu xương hơn đao kiếm. 

Trước đây vì dính líu tới chuyện của Tây Quận mà Sở Kiều Tịnh đã bị dày vò cả thể xác lẫn tinh thần rồi, hắn không muốn nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra thêm lần nữa. 

Nếu có người nghe từ miệng hắn ta, biết được Thần Vương phi và Hoàng tử Tây Quận có giao tình gì, e rằng toàn bộ bốn phía Kinh Thành sẽ lại dấy lên lời đồn. 

Bắc Thanh làm như không hề phát hiện ra ánh mắt bất thiện của hắn, tự mình nói: "Sao lại vạ miệng được, ta với Thần Vương phi thật sự có giao tình sâu đậm mà. Người không tin thì cứ hỏi Thần Vương phi mà xem, nàng ấy làm thế nào mà bình an trở về từ đại doanh Tây Quận?" 

Hắn ta không nhắc tới việc này còn đỡ, vừa nhắc đến là lại khiến Dạ Chí Thần tức giận thêm. 

Cũng vì Sở Kiều Tịnh bình an trở về từ đại doanh Tây Quận nên nàng mới bị tướng sĩ nghi ngờ chỉ trích. 

Hiện giờ ngẫm lại, có lẽ tất cả mọi chuyện đều nằm trong tính toán của Bắc Thanh. 

Bắc Thanh am hiểu việc chia rẽ lòng người như vậy, đúng là một kẻ suy nghĩ tỉ mỉ. 

Thấy vẻ mặt Dạ Chí Thần đột nhiên trở nên âm trầm, Bắc Thanh vui vẻ mỉm cười. 

Nhưng ngay sau đó, Dạ Chí Thần đã nhẹ nhàng ôm vai Sở Kiều Tịnh, gắn từng chữ: "Đại Hoàng tử đừng phí công giở mấy trò ly gián cấp thấp này nữa. Cho dù ngươi có nói gì thì ta vẫn sẽ tin tưởng Tịnh Nhi vô điều kiện" 

Trái tim Sở Kiều Tịnh run lên, hàng mi dài run rẩy liếc nhìn hắn. 

Trông Bắc Thanh có vẻ hơi kinh ngạc, hắn ta nhướng mày: "Thần Vương hiểu lầm rồi, ta chỉ muốn nói ta và Thần Vương phi là bạn, hy vọng ngươi đừng suy nghĩ nhiều thôi" 

"Ta không quan tâm ngươi nói thế nào, sắc trời không còn sớm, bây giờ Đại Hoàng tử nên trở lại trạm dịch chứ không phải ở đây chặn Vương phi của ta lại rồi nói mấy lời nhảm nhí vô dụng" Giọng điệu Dạ Chí Thần không chút khách khí. 

Bắc Thanh cười khẽ: "Đúng là ta đã đường đột, vậy thì tạm thời cáo từ" 

Dứt lời, hắn ta lại chuyển mắt nhìn về Sở Kiều Tịnh, cong môi cười: "Chúng ta sẽ còn gặp lại" 

Sở Kiều Tịnh không nói gì, vẻ mặt lạnh nhạt. 

Còn Dạ Chí Thần cũng không muốn dây dưa với Bắc Thanh, chỉ quét mắt cảnh cáo hắn ta rồi quay người rời đi. 

Ban đêm, ánh trăng trong trẻo, màn sương nặng nề. 

Vừa mới về tới Vương phủ, Sở Kiều Tịnh đã thấy một bóng dáng gầy gò yếu ớt đứng trong viện, người đó mặc bộ áo bào tay hẹp màu lam nhạt, khoác áo choàng lông cừu trắng như tuyết, đứng dưới ánh trăng, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng như tiên. 

Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên, cứ như không ngờ đã đêm rồi mà Tôn Nhã Tịnh vẫn còn rời khỏi viện. 

Nàng đã dặn đi dặn lại Tôn Nhã Tịnh phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nhưng mấy ngày nay Tôn Nhã Tịnh hơi chăm chạy ra ngoài rồi đấy. 

Chẳng lẽ vì Dạ Chí Thần mà nàng ta thật sự có thể không tiếc sức khỏe của mình? 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh cảm thấy không đáng thay nàng ta, rồi lại cảm thấy nàng ta đáng thương, không kìm được mà nhìn sang Dạ Chí Thần bên cạnh mình. 

Dạ Chí Thần khẽ nhíu mày, trông có vẻ không vui lắm. 

Hai người bỗng dừng chân, Tôn Nhã Tịnh vội vàng tươi cười chào đón, chỉnh đốn trang phục rồi hành lễ: "Vương gia, Vương phi. 

Sở Kiều Tịnh hơi xua tay, nhíu mày hỏi nàng ta: "Nhã Tịnh cô nương, ban đêm gió lạnh, sao ngươi lại ở đây?" 

Sắc mặt nàng ta vẫn còn hơi vàng vọt, có thể thấy chưa khỏi hẳn cảm lạnh. 

Ban đầu Sở Kiều Tịnh còn nghi ngờ, nhưng nghĩ lại thì ngày nào Tôn Nhã Tịnh cũng chạy ra ngoài như thế, dù sắp đỡ cảm lạnh rồi thì e cũng sẽ tái phát lại. Nhưng cũng phải trách thời tiết mùa này thay đổi nhiệt độ thất thường, thật sự không hợp để dưỡng bệnh. 

Hôm nay trông Tôn Nhã gầy gò đến khác thường, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta nhìn mà sinh lòng thương tiếc. Nhưng trái tim Dạ Chí Thần vẫn cứ như sắt đá, hắn nhìn nàng ta không chớp mắt, coi giai nhân dưới ánh trăng như không khí. 

"Tịnh Nhi mới thêu xong hai túi thơm, muốn tặng cho Vương gia... và Vương phi. 

Tôn Nhã Tịnh ngước mắt lên dịu dàng nhìn Dạ Chí Thần, thấy hắn không thèm để ý, khóe môi nàng ta hơi xụ xuống, rồi lại mỉm cười nhìn về phía Sở Kiều Tịnh. 

Vừa dứt lời, nàng ta lấy ra hai chiếc túi thơm tinh xảo từ trong ngực rồi đưa tới. 

Dạ Chí Thần không định đưa tay ra nhận, cứ đứng im tại chỗ như lão tăng đang ngồi thiền. 

Thấy sắc mặt Tôn Nhã Tịnh dần dần trở nên mất mát thất vọng, Sở Kiều Tịnh thầm than trong lòng. Nàng nhận lấy hai túi thơm kia, đưa cho Dạ Chí Thần rồi nháy mắt ra hiệu cho hắn. 

Dù sao đây cũng là tấm lòng của người ta, ngươi cứ hằm hằm như thế thì còn ra thể thống gì. 

Nàng dời mắt đi rồi lại quay đầu nhìn Tôn Nhã Tịnh, mỉm cười dịu dàng nói: "Cảm ơn Nhã Tịnh cô nương." 

Dưới ánh mắt giám sát của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần cũng cười nhạt nói: "Ngươi có lòng rồi." 

Ánh mắt Tôn Nhã Tịnh lóe lên. 

Nếu không có Sở Kiều Tịnh, chỉ sợ nàng ta còn không được nghe một câu xua đuổi "ngươi có lòng rồi". 

Trong lòng Tôn Nhã Tịnh có vô vàn cảm xúc không cam tâm và ghen ghét, nhưng sau khi nghĩ đến bức thư hòa ly kia, tâm trạng lập tức hóa thành từng đợt mây khói bay đi, cuối cùng không kìm lòng được biến thành đắc ý. 

Nàng ta đắc ý ở chỗ, chỉ cần Thái hậu còn đó, nàng ta vẫn có thể ở bên Dạ Chí Thần. 

Mà chẳng bao lâu nữa Sở Kiều Tịnh sẽ rời đi thôi. 

Dạ Chí Thần khôi phục vẻ mặt ban đầu, lập tức quay người đi vào trong viện. 

Nhìn bóng lưng tuấn tú của hắn, Tôn Nhã Tịnh lấy hết dũng khí, cất giọng nói: "Vương gia, Tịnh Nhi có chuyện muốn hỏi người" 

Nếu là trước kia, nàng ta nhất định sẽ che giấu thật kỹ tâm tư của mình, bởi vì đã có người ngồi ở vị trí Thần Vương phi rồi, nàng ta bắt buộc phải thu mình lại. Nhưng hiện giờ đã khác, nàng ta không cần phải che che giấu giấu nữa, nàng ta chỉ muốn hỏi cho rõ ràng để lên kế hoạch cho tương lai rạng rỡ của mình. 

Ánh mắt nàng ta sáng rực, trông như phát sáng dưới bóng đêm. 

Sở Kiều Tịnh đăm chiêu, nửa đùa nửa thật nửa thật nói: "Chắc ta nên tránh đi nhỉ?" 

Trước đây Dạ Chí Thần nói có lẽ Tôn Nhã Tịnh đã sắp buông bỏ rồi, trong khoảng thời gian này hắn cố ý xa lánh nàng ta, Sở Kiều Tịnh cũng có thể thấy được. Nhưng xem tình hình thế này thì không phải rồi, không những Tôn Nhã Tịnh không hề từ bỏ mà dường như còn nhiệt tình hơn, tùy ý hơn trước kia rất nhiều. 

Đúng, là tùy ý, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy vẻ tùy ý như vậy trên mặt Tôn Nhã Tịnh. 

Dường như cả người nàng ta đã thay da đổi thịt, khí chất mềm dẻo kia giống như dây leo cỏ dại điên cuồng mọc um tùm, cuối cùng trở nên cứng cỏi, dẻo dai không thể phá 

vỡ. 

Tôn Nhã Tịnh như thế này làm người ta không thể khinh thường. 

eyJpdiI6Impaa0dYQ0FxSTB0VmpLZCs0TnUrWVE9PSIsInZhbHVlIjoiUDFCUGt5RHpKYzdudjBWblpSV1kyZ1VaOTF4ZlJzZVJGV1M5NXFoTndzQlZrajhRb0hpT3B6TE5aV1A4Q0NaYWVaSVJWaDE0SlZ2Y2QrYndlOVR2QXIzSzV3K1VjTUZCYWwwSGoxMjc0UkVWK2VvTkl5YytBNEU4WGV4YmExR1MrMGhlbHA5NHdBRUlDcjVaVWFnaExsTUpha2hUOTVcLzEwMm5pY3RxQk9rZXB4d2FielhGcXEwM3JFOEJuU0hhVlBtb2dtbVVxYVpIU0lqOG1aUkVjbWpZR0xXZklEU25KcnZ1anVCd09qZ0syVkg2MlBxK3BtMG9wTTlOenFCZVVKR1lRWGdqUlRITUhUR3J0ZkJPUXFnPT0iLCJtYWMiOiI3ODdkODRhYWM0YmVjYTNlZjBiMWIyODQ5ZjIzYTY1YzkxNWNmNjUyYTcyMzYzOGUwNTJmYmJkMGE1NDQ1MzQ4In0=
eyJpdiI6IncwTWYrQXhJbzhGZURLN0phUnRJVWc9PSIsInZhbHVlIjoiRkdPTWRQd0h2OGNwUndNVlZPbEhRVWs4U29UTHFFYlBMRWRSNXF2QWFKN09OeDJMUUhhK1paTGRZSmxFTldHVExaelhoUHJvZ09rZklmMmlhQ1ZBODYrTnRpMitaR05JT2xCS1d0WlZweWpiajFaK2hSS01wSHVET05ZK0RzS3A2Z01ISFNJanQwUjRxTVlnMGdIeGNSVVd5ZE5KQVdcL1pNaXRqNHlSaEhaM2g2MEtpZXU4Q1Zkanhjc25TNmNhTk42aDRqdVJpUkY3OVhrRDlOOFRpZHc9PSIsIm1hYyI6ImE2YTllNzJlYWI1YWFkYWMwYzlkNWI2NDFiM2I5OWZmZTZiOGZmZmMyYmFmOWUwYWNmZGVmMzJlZGZlNzYwMzIifQ==

Mặc dù hắn nói như vậy nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn làm bộ đi xa một chút.

Advertisement
x