Dạ Minh Hiên sờ khuỷu tay đau đớn, lắc đầu cười nói: "Nhi thần nhất thời sơ suất mới ngã xuống lưng ngựa, nhưng đây chỉ là vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại" 

"Vậy là tốt rồi." Hoàng thượng nghe hắn ta không sao thì cũng thở phào nhẹ nhõm: "Lần này con phải cảm ơn Thần Nhi nhiều đấy" 

Ánh mắt Dạ Minh Hiên hơi khựng lại, hắn ta nhếch khóe miệng: "Phụ hoàng nói đúng, khi quay về con nhất định sẽ cảm tạ Tam đệ thật đàng hoàng" 

Trong mắt hắn ta hình thành lửa giận nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, hắn ta liếc về phía Dạ Chí Thần. 

Ai ngờ Dạ Chí Thần hoàn toàn không tiếp lời Dạ Minh Hiên mà chỉ khoanh tay, lẳng lặng đứng ở đó. 

Cơn tức giận trong lòng Dạ Minh Hiên càng tăng lên, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, nụ cười trên mặt hắn ta thoáng cứng đờ lại. 

Trải qua phong ba này, bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra hài hòa trong sóng ngầm lưu động. 

Sau khi cung yến kết thúc, chân trời đã nhuốm màu tà dương. 

Sứ giả Tây Quận và quan viên chùa Hồng Lư cùng đi tới trạm dịch. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần cùng nhau ra khỏi cung, rời đi trong bóng chiều tà. 

Hai người đi được một đoạn thì bỗng dưng phía trước lại gặp một bóng người. 

Bắc Thanh cười như có như không, thản nhiên nói: "Thần Vương phi, đã lâu không gặp" 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày. 

Để nói là quen thuộc thì nàng và Bắc Thanh cũng mới chỉ có duyên gặp mặt vài lần. Ngoại trừ giao dịch Hồi Hồn phường và cứu chữa Thần Ca ra, có thể nói là hai người chưa hề gặp nhau. 

Từ đó về sau, Sở Kiều Tịnh cũng không gặp lại Bắc Thanh nữa, nàng chỉ cho là hắn ta và Thần Ca đã cùng nhau rời khỏi Bất Dạ Quốc. 

Tới tận bây giờ trong lòng nàng vẫn chỉ coi Bắc Thanh là đối tác, vẫn chưa tới mức thân quen như thế. 

Mà bây giờ hồi tưởng lại, nàng càng cảm thấy người trước mắt là địch không phải bạn, nên không có ý định dây dưa với hắn ta quá nhiều. 

Dạ Chí Thần cũng uyển chuyển đứng chắn trước mặt nàng: "Đại Hoàng tử đi đường mệt nhọc, chắc bây giờ phải nghỉ ngơi dưỡng sức cùng các sứ giả khác ở dịch quán mới đúng chứ. 

Bấy giờ Bắc Thanh mới nhìn về phía Dạ Chí Thần, nhướng mày nói: "Tại ta được gặp người quen cũ nên cảm thấy vui mừng, muốn ôn chuyện với Thần Vương phi thôi mà. Ta muốn nói chuyện riêng với Thần Vương phi, Thần Vương sẽ không để tâm chứ?" 

Sở Kiều Tịnh thì lại không cảm thấy hắn ta đến để ôn chuyện, e rằng hắn ta có mục đích khác. 

Thế nhưng nàng cũng muốn xem thử xem rốt cuộc Bắc Thanh định làm gì. 

Nhưng rồi lại nghe thấy Dạ Chí Thần lạnh lùng nói: "Có chứ. 

Bắc Thanh hơi lộ vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt bí hiểm: "Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, cho dù Thần Vương để ý thì hôm nay ta cũng phải tâm sự một hồi với Thần Vương phi, ý Thần Vương phi như thế nào?" 

Dạ Chí Thần cau mày nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, đương nhiên hắn để ý Sở Kiều Tịnh ở riêng với nam nhân cả người quỷ dị này, nhưng nếu Sở Kiều Tịnh đồng ý, hắn cũng không còn lời nào để nói. 

Hắn chỉ hy vọng có thể nhìn thấy Sở Kiều Tịnh lắc đầu từ chối, như vậy hắn mới có thể danh chính ngôn thuận dẫn nàng rời đi. Nhưng Sở Kiều Tịnh chỉ cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta cũng có một số câu hỏi muốn hỏi Đại Hoàng tử, ngươi chờ ta một lát" 

Dạ Chí Thần hơi giật mình, hắn hít sâu một hơi nói: "Được, ta ra ngoài chờ nàng." 

Dứt lời, hắn lạnh lùng liếc Bắc Thanh một cái rồi xoay người sải bước rời đi. 

"Thần Vương phi, đã lâu ngày không gặp, sự thay đổi của cô thật khiến người ta khó tin đấy" Bắc Thanh ám chỉ, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng không chút che giấu. 

Từ lúc trước hắn ta đã nghe đồn Thần Vương phi trong Kinh Thành tướng mạo xấu xí, lại không có đầu óc lắc mình một cái đã trở thành mỹ nhân rực rỡ bức người, đoan chính thanh nhã có một không hai, nàng có tay nghề y thuật xuất thần nhập hóa, còn nắm giữ trong tay rất nhiều Y các. 

Thật đúng là khiến cho người ta tò mò. 

Ngay cả Tiết Nhất Khang ngây thơ đơn thuần cũng bị nàng thu hút. 

Nghĩ đến đây, đôi mắt sâu thẳm của Bắc Thanh càng trở nên thâm trầm. 

"Đại Hoàng tử quá khen. Đã lâu không gặp, thân phận Đại Hoàng tử cũng làm cho người ta khiếp sợ lắm." Sở Kiều Tịnh thản nhiên nhếch môi, giọng nói dường như có vài phần 

bất thiện. 

Chủ nhân cũ của Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường lại là Đại Hoàng tử của Tây Quận, bảo sao lúc trước lại không ngừng có người vạch tội Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường có quan hệ mật thám với Tây Quốc, không ngờ lại không phải tin đồn vô căn cứ. 

Nàng nhớ mang máng lúc ấy mình còn hỏi hắn ta, ngoại trừ sòng bạc thì Hồi Hồn phường còn làm ăn gì khác không. 

Lúc đó câu trả lời của hắn ta lập lờ nước đôi, chỉ nói sẽ rút những việc làm ăn khác không phải sòng bạc khỏi Hồi Hồn phường. 

Bây giờ nàng nghĩ lại, những việc làm ăn kia chính là tin tức tình báo hắn ta giấu ở Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường. 

Bắc Thanh ra vẻ tổn thương nói: "Thần Vương phi nói bằng giọng như thế đúng là làm người ta đau lòng đấy, nói thế nào nhỉ, chúng ta cũng coi như có không ít giao tình mà không phải sao?" 

"Giao tình thì thôi khỏi, Đại Hoàng tử còn suýt chút nữa lấy mạng ta cơ mà." Sở Kiều Tịnh nhếch môi trào phúng, trong mắt chợt hiện vẻ sắc lạnh. 

Lúc trước nàng bị nghi ngờ là mật thám của Tây Quận, tám người kia đột nhiên xuất hiện ở Hồi Hồn phường, sau này nàng có tìm thế nào cũng không tìm được rốt cuộc bọn họ đến từ đâu. 

Cũng bởi vì tám người Tây Quận kia mà nàng suýt nữa phải gánh cái tội này, còn liên lụy Thừa tướng phủ, hại Sở Thừa tướng phải cùng chịu tội với mình. 

Những chuyện này, nàng đều nhớ rõ ràng từng cái một. 

Bắc Thanh nói với vẻ mặt vô tội: "Thần Vương phi đang nói gì thế? Sao ta nghe không hiểu gì cả? Chúng ta không phải bạn bè sao? Sao ta lại muốn mạng của cô được chứ" 

Sở Kiều Tịnh cũng chẳng nghĩ hắn sẽ thẳng thắn thừa nhận, nàng khịt mũi một tiếng: "Đại Hoàng tử đúng là quý nhân hay quên thật, vậy để ta đây nhắc cho ngươi nhớ, tám người Tây Quận ở Hồi Hồn phường kia là do Đại Hoàng tử làm đúng không?" 

Bắc Thanh nhíu mày: "Ta chỉ dặn dò bọn họ không được vô lễ với Thần Vương phi, không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn như vậy." 

Hắn ta biết Sở Kiều Tịnh thông minh, nhưng không ngờ nàng lại liên hệ được hai chuyện với nhau nhanh như vậy, đúng là hơi có vẻ mưu trí hơn người. 

"Ồ? Thế có phải ta nên cảm tạ Đại Hoàng tử không?" Sở Kiều Tịnh cười khẩy, trong mắt hiện lên vẻ sắc lạnh sâu xa, giọng nói âm u lạnh lẽo: "Có phải Đại Hoàng tử còn muốn nói, ngươi phái Thượng Quan Ý chu toàn bên cạnh Hiên Vương và Thần Vương cũng chỉ là do ngươi tốt bụng, muốn họ hàn gắn lại, khôi phục tình huynh đệ thắm thiết không?" 

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của nàng lạnh lẽo sắc bén, ánh mắt cũng trầm xuống. 

Sau khi Thượng Quan Ý bị người ta bắt đi đã mất tung tích, hoàn toàn biến mất khỏi Bất Dạ Quốc. 

Theo như Thượng Quan gia chủ thừa nhận, hoặc là trên đời chưa từng có Thượng Quan Ý, không thì Thượng Quan Ý này bị người khác giả mạo. 

Nếu không có Tây Quận chống đỡ ở phía sau, ai lại có tính toán tinh diệu như thế, suýt nữa đã một mẻ bắt gọn tất cả mọi người rồi. 

Vẻ mặt Bắc Thanh hơi ngẩn ra, hắn ta khẽ cười nói: "Cô quả nhiên là người thông minh" 

Cuộc gặp giữa hắn ta và Thượng Quan Ý là bí mật, không ai phát hiện Thượng Quan Ý có liên quan gì tới hắn ta, không ngờ Sở Kiều Tịnh lại nghĩ đến cả điểm này. 

"Làm sao so được với Đại Hoàng tử bày kế tỉ mỉ, hao tổn tâm huyết được." Sở Kiều Tịnh lạnh lùng trào phúng. 

eyJpdiI6IlJLZHhuMjlPS2xFWG1sSW15dE1NRnc9PSIsInZhbHVlIjoidmtUZm8zamY0Zllid2dxakpGMnNzcUt3WW1pNDhRUTUzcUhPU2d4bTJvQkJXU2J0SE1BVHhmTDJWRU9ZbndJeitkVE5LZGRpeEV0bTM0dWZGbmlxeENcL1VHcUIrc29pQTNGYmVsQWxsbjNzOEp0eVZBVVFjRGZLamF4ODF4cWltNkdZNU5WWW1qZ3VvMlRLZ2x4YXF1cmNZTVpvc1RrT2Qzck1NSUhXdXNmVDZLV2FkejBweFU0MU54cENPT2ZYWCt6YVZcL25MdGo0QjhpQjRxdXYycHBTR3lDQW91dTFDSklNbklaM0VIZlBcL21EXC91dHdVTWtKQlwvS01ZajFLZ0tGSU5DZ3ErMUx4QW1TNDhLYUowbUxCSWlHQlhJNXZzTkdmUmdWdVprNUFxeWVVUkFFSUhQdld0MVBNUjZwTVR4d2doVDVIaDR3ZDBvUXpSbDZwV0NHK29xRFVwdkE4VGZiQWtid1RqXC94TFZhNEoyZlRQdFh6dTBOOEZuOGk0VTVhd3FCQjZmQzRQK2lkWTV1a0NuZ2FoQ0FZVit3c05obVNZcTZDaDNsa09SZ0JsTEo3NEw3UzF0dERLaVFacHlUK0JtUGpBd1pkZXNXSzNKVklhZElzeER4N3p4emZPM3dodGhmenRwT3dqdDVITU9MT0lHYmxwOXl0WlYyOThIWTgiLCJtYWMiOiIwOTMyMDNiY2MwOTY2YzQ0MWZkODMwMjQ1MjkyNzYxMDA3MTBkZmI0ZWQyNmZkYTNiOTNlZWJiMWFlZjNhZDQ2In0=
eyJpdiI6ImZJY1Byem1peXY0cnk2XC9UeFR4dGxRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkJNN2VlUmFOQklVMDFWVDZ6RnhkbE9yYUw3MDNXUTFLK25EVWJPcnlTT3RxbkdoMUlcL0FDaG51dFhHNjVVMVhcL1YycjRnU2M0TlJIbGtyK0pCVis2NHp4UEVRQkEwVXNDWFNFa1k0UkpYNktCaUdkK3Y2ckhkZnpyUldmS0tlNkdYbE41K1FLQ0dabFQ1eGg0MGtyXC9lK3NtWkpVdEJFTGtucWs1XC8xbnRxcTJCd0tSNGhrdkZQSUJRUzNFSU5rdG4xOHR4TWZpdmQ0U1BCcjNPQkQ1VlJaYXVIYU1XZWJLcnFQVnVJRTNKajM2aWVhUGY3NU02RmFYcUtpUHVuYXozU003aVk1ZCtXNjlLZW1HZ0lTY2FHQVFXWVJ5NkU4M0tYZDBIelNBREt3Nkk2ek8yVDRCejBydjRQR0Z6VVwvaWxpWUR3bHdPZnN4ZnpcL0RMaDMwZWtlUT09IiwibWFjIjoiOTAwNTMxMTg0YzQyNDk4OWFhMTFjZTEwM2IwNTY1YzFhYTI5NjkwZmRkNzY2NjE0MzljZmI4ODI5ZjNhOGIyMSJ9

Hắn ta tò mò về những bí mật của nàng, càng tò mò tại sao nàng lại có thể khiến cho Dạ Chí Thần lạnh tâm lạnh tình có tình cảm sâu sắc, còn tác động đến cả trái tim Tiết Nhất Khang.

Advertisement
x