Ban đầu Hoàng thượng cũng định để võ tướng như Bạch Khanh đi thăm dò xem rốt cuộc con ngựa dữ này có tính tình như thế nào, không ngờ Dạ Minh Hiền lại chủ động yêu cầu nhận lời thách đấu. 

Mặc dù trong lòng ông hơi lo lắng, nhưng Dạ Minh Hiên đã nói trước mặt mọi người, ông cũng không có lý do nào để từ chối. 

"Nếu đã như thế thì Hiên Nhi thử đi 

Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh nhìn nhau, bí mật nói chuyện với nhau bằng giọng mà chỉ có hai người nghe thấy. 

Sở Kiều Tịnh lặng lẽ quan sát Bắc Thanh, hắn ta đang ăn nho một cách rất điềm tĩnh và thong thả. 

"Trông hắn ta tự tại nhỉ, xem ra con ngựa ô Thất Tinh này chính là mưu đồ của hắn ta" 

Ánh mắt Dạ Chí Thần tối sầm, hắn nói: "E là mưu đồ của hắn ta đã sai thời điểm rồi, muốn thể hiện sức mạnh của Tây Quận nhưng lại quá nóng vội" 

"Muốn trình diễn cảnh ấy trong bữa tiệc, hắn ta không sợ chữa lợn lành thành lợn què sao?" 

Sở Kiều Tịnh cũng thu hồi ánh mắt, nàng lại chú ý đến động tĩnh trong đại điện. 

Dạ Chí Thần nhấp một ngụm rượu, ánh mắt khẽ chớp động: "Cứ đợi tiếp đi, màn kịch này nhất định sẽ thất bại" 

Trong lúc hai người nói chuyện, con ngựa dữ đã bị sứ giả Tây Quận cùng nhau thả ra khỏi lồng, kéo tới bên ngoài Thái Cực điện. 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày: "Không ngờ con ngựa này lại cần đến năm sáu người hợp sức mới kéo ra ngoài được, xem ra sẽ rất khó đối phó" 

Ngựa ô đứng trên bãi đất trống, mất kiên nhẫn ngửa mặt lên trời hí một tiếng. 

Nhưng Dạ Minh Hiên đã tràn đầy tự tin đi tới đằng trước bãi đất trống, nhảy tót lên lưng ngựa rồi ghì vào cổ nó. 

Ngựa ô Thất Tinh đột nhiên trở nên kích động, điên cuồng lắc mình để hất Dạ Minh Hiền xuống. 

Dạ Minh Hiên ghì chặt cổ ngựa, ngồi yên bất động, hắn ta vừa giữ thăng bằng, vừa tìm cách khống chế con ngựa dữ dưới thân. 

Nhưng con ngựa dữ đó cũng không dễ khống chế, nó lập tức lao đi, chạy nhanh như chớp trên bãi đất trống. 

Lưng ngựa xóc nảy dữ dội, Dạ Minh Hiền đã dần dần bắt đầu bó tay hết cách. 

Sở Kiều Tịnh liếc qua, bởi vì nhờ có không gian nên thị lực của nàng vượt xa người thường. 

Hình như nàng vừa mới nhìn thấy quanh miệng ngựa có loại thuốc bột gì đó. 

Sau khi nhìn kĩ hơn, nàng thấy mắt của con ngựa này đỏ ngầu, miệng còn chảy nước dãi. 

"Con ngựa này bị bỏ thuốc" Sở Kiều Tịnh nhíu mày thật chặt. 

Nàng chỉ cho rằng đây là một câu hỏi khó bình thường thôi, không ngờ lại là một cái bẫy muốn hại người khác. 

Con ngựa này vốn dĩ đã là ngựa dữ, giờ còn bị cho uống thuốc gây kích thích sẵn, trong tình huống này có thể giẫm chết người ngay tại chỗ luôn. 

Nàng không quan tâm đến sự sống chết của Dạ Minh Hiên, nhưng sự sống chết của hắn ta lại dính dáng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước, đây không phải là lúc để ý tới thù oán cá nhân. 

Nàng tạm thời không rõ rốt cuộc Tây Quận muốn làm gì. 

Sở Kiều Tịnh lạnh mặt, nghiêng người sang nói vào tai Dạ Chí Thần vài câu, sau đó đưa một viên thuốc an thần cho hắn. 

Vừa dứt lời, nàng đã nghe thấy mọi người kinh hoảng thốt lên, con ngựa dữ vừa chạy như điên vừa hất Dạ Minh Hiền xuống. 

Nó thở dồn dập, định nhào về phía Dạ Minh Hiền đã ngã xuống đất. 

Sở Mạn Nhu tập trung dõi theo từ nãy giờ, nàng ta tái mặt đứng bật dậy, che miệng run rẩy gọi: "Vương gia!" 

Tất cả mọi người trong đại điện cũng đều căng thẳng. 

Trong nháy mắt, Dạ Chí Thần đã phi thân bay ra, hắn ghì chặt cổ con ngựa dữ, nhân lúc nó tức giận há miệng thở dốc, hắn búng tay bắn viên thuốc màu trắng mà Sở Kiều Tịnh đưa cho vào trong miệng con ngựa ô Thất Tinh. 

Ngựa ô Thất Tinh nhanh chóng bình tĩnh lại, khôi phục trạng thái bình thường. 

Nhưng trạng thái bình thường cũng là một con ngựa dữ, Dạ Chí Thần vẫn phải tốn rất nhiều công sức mới triệt để thuần phục được nó. 

Từ góc nhìn trong đại điện, những người khác chỉ có thể nhìn thấy con ngựa dữ vẫn đang định đá người khi nãy đã ngoan ngoãn thuần phục dưới thân Dạ Chí Thần. 

Hắn cưỡi ngựa ô Thất Tinh chậm rãi đi từ bãi đất trống vào đến cửa đại điện, linh hoạt nhảy xuống khỏi lưng ngựa, nhìn thoáng qua mấy tên sứ giả Tây Quận đang ngồi đực mặt ra đó. 

Tiếng khen ngợi vang lên không dứt. 

"Không hổ danh là Thần Vương điện hạ, dũng cảm oai phong quá đi mất" 

"Đúng đó, lúc nãy Hiên Vương suýt bị vó ngựa làm bị thương, không ngờ Thần Vương vừa ra tay, ngựa ô Thất Tinh đã trở nên ngoan ngoãn" 

"Hiên Vương và Thần Vương bất hoà với nhau từ xưa giờ, không ngờ Thần Vương vẫn không màng hiềm khích trước kia mà ra tay giúp đỡ, đúng là khoan dung độ lượng." "Phải đó phải đó" 

Tiếng bàn tán ồn ào vang vọng khắp trong điện, Dạ Minh Hiên ngã dưới đất chật vật đứng dậy, vẻ không cam lòng và đố kỵ cuồn cuộn trong mắt hắn ta. 

Lại là Dạ Chí Thần cướp sự nổi bật của hắn ta, khiến hắn ta mất mặt trước nhiều người như vậy! 

Dạ Chí Thần buộc ngựa vào thân cây ngoài sân, phủi bụi dính trên áo bào, quay người đi vào trong điện, cũng không thèm nhìn Dạ Minh Hiền lấy một cái. 

Hành động này càng khiến Dạ Minh Hiên tức giận hơn, ánh mắt lạnh như băng xen lẫn sự phẫn nộ nhìn chòng chọc theo bóng lưng của Dạ Chí Thần, hắn ta phải hít sâu vài hơi 

mới lấy lại bình tĩnh rồi đi vào trong Thái Cực điện. 

Nhìn thấy ngựa dữ bị thuần phục, Hoàng thượng cũng hết sức vui mừng: "Tốt lắm, nếu Thần Nhi đã thuần phục được con ngựa dữ này, có phải món quà này nên tặng cho Thần Nhi không?" 

Nói xong, ông lại nhìn Trầm Dương bằng ánh mắt cười như không cười, trong giọng nói ẩn chứa sự hãnh diện. 

Sao ông có thể không nhìn ra con ngựa dữ này chính là câu hỏi khó mà Tây Quận Quốc cố tình đưa ra chứ? 

Rõ ràng là đến để ký hiệp ước hoà bình, vậy mà vẫn muốn giở trò kiểu này. 

Vẻ mặt của Hoàng thượng cũng hơi khó coi, trong lòng ông càng thêm nghi ngờ về mục đích của Tây Quận. 

Trầm Dương hơi xấu hổ, lặng lẽ nhìn về phía Bắc Thanh. 

Mà Bắc Thanh thì chỉ hờ hững, đáp trả bằng ánh mắt lạnh như băng. 

Trầm Dương bỗng thấy lạnh sống lưng, bất đắc dĩ cười đáp: "Nếu Thần Vương đã thuần phục được ngựa ô Thất Tinh, thế thì đương nhiên con ngựa tốt này sẽ thuộc về tay Thần Vương rồi." 

Ai ngờ hắn ta vừa dứt lời, Dạ Chí Thần đã lạnh lùng lên tiếng từ chối: "Khoan đã, nhi thần không cần con ngựa này đâu ạ. 

Mấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hắn. 

Con ngựa tốt này đã bị hắn thuần phục, thế mà hắn lại không cần nó ư? 

Dạ Chí Thần phớt lờ những ánh mắt này, chắp tay nói: "Con ngựa này hung dữ như thế, ai biết nó chịu thần phục thật hay là đang giả vờ ngoan ngoãn, định nhân lúc khác để đá người ta chứ. Bất Dạ Quốc ta cần giống ngựa tốt nào mà chẳng có, nên trả con ngựa ô Thất Tinh này lại cho sứ giả Tây Quận thì hơn" 

Lời này có hai nghĩa, khiến mặt Trầm Dương biến sắc liên hồi. 

Thế chẳng phải đang ám chỉ Tây Quận họ nói một đằng làm một nẻo, giả vờ thần phục, nhưng trên thực tế vẫn còn giữ bản tính hung ác đâu chứ? 

Cho dù thật sự như thế, nhưng bị nói ra ngay trước mặt mọi người thì lại là chuyện khác. 

Mặt Bắc Thanh vẫn không chút đổi sắc, bình tĩnh đứng dậy, chắp tay nói: "Đã nói trước là con súc sinh này ngu xuẩn mất khôn, nhưng không ngờ nó lại cả gan đá người, suýt chút nữa làm Hiền Vương bị thương, bổn hoàng tử cũng rất áy náy. Xin các vị yên tâm, bổn hoàng tử nhất định sẽ trừng phạt con nghiệt súc không nghe lời này thật thoả đáng. 

Hàm ý của câu này chính là nói ngựa ô Thất Tinh chỉ là một con súc sinh, không đáng phải so đo với súc sinh. 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh khẽ chớp động, mặc dù nàng biết con ngựa này bị hạ độc, nhưng trước mắt chỉ sợ không có cách nào để chứng minh. 

Nàng hơi nheo mắt, lặng lẽ nhìn qua Bắc Thanh. 

eyJpdiI6IlJSZFg5a3A1R3U3S3RNUDRYWlRkRWc9PSIsInZhbHVlIjoiaDJ5TVlvalFVZzZlc2lhb1B4V1ptNTFpU213SEh5dERJc1RlNHI4R0ozUnZ4cHdJdzF6c2crVHd3M0hIMnJpeUllSGxQVFhPVzVENmVoOUpqUHNneUNYWGlWVmRvVjdkejBKT2JyM21tRmxlZTNvTDh5bEVXRnFJa3ZHS2ZPVHNcL1NwanphR3VMTG50WGNFWTBsd0daZz09IiwibWFjIjoiODBiNTdhMGMwNWFlYjgwYTQwOTZmYTk5YTk0MTRhNjAwYTI3NTY1NTc5OTg5NjljYzE4OGU1YjU1OWYwMTg5MyJ9
eyJpdiI6Ikh1QzdhY2dINmprTkxNY3d6YTVyb0E9PSIsInZhbHVlIjoiRVFsaWRUdW1WdlwvQXdKVEVNOHpsT0ErQUcrOFhUeUI2clFvM2IzeFlnSWtPWlpBdFpnRHNncjhYbDJPT1psRU9pcDg5Qm5tNjVkXC9KVVZ3Z1l1VjBhRzdRcFNIYmJTSG1VUDRHN0p2dmZmbEowR0dBdnErSHVsTUVkTlwvb0ZZcDNWSlZkUkNVd2dEQk9WK2tLSGhwVUxaeHkrQml1NExvc0lSYnlaNGVMV1Qzc2M1dlN0MWZNbllSd0lNK0dOWkpvdlNMc3RQY2pDVGswODFqSXRIUUJEajl5N05HOXNuVU8xUU9qMzBzT0R0eG9HZ3psZHVLV2xYVkxDK1duTkpUQVZtWGZMSEVHRWdIc0VEY0NjTUxqUU1OOWZmQnIydkZxVFwvaVd5bG1SMTl4d1k5NXI2RVdOcWZpNlwvZzJUOVZJaGxcL2FxdDVQUHNHWklBT0M3SlJvcjhYeTl5c09pQlhrRFhKTmxnUnJDWTdzPSIsIm1hYyI6ImExZmMyYzIxNTEyMTI3NGY0YzNmMTBiMTMxYzQwZjlkOTQ2MDI3NTE0MzA2MjFlMDFjOGUxODQwY2NmNGMyMTgifQ==

Ngược lại lời nói của Bắc Thanh đã giúp ông nhớ lại Dạ Minh Hiên vừa bị ngã xuống từ trên lưng ngựa, ông lo lắng hỏi: "Hiên Nhi, con có sao không?"

Advertisement
x