Nắng trưa mùa xuân tuy không gay gắt nhưng cũng không thể chờ trong thời gian dài thế được.
Sở Kiều Tịnh cong môi cười mỉa mai, nói bằng giọng chỉ Dạ Chí Thần có thể nghe thấy: "Sứ đoàn Tây Quận đúng là làm kiêu thật" Dạ Chí Thần cũng không vui "hừ" một tiếng: "Cố ý ra oai phủ đầu Bất Dạ Quốc, chắc đã quên mình đã hạ mình cầu hòa như thế nào rồi"
Lời vừa dứt đã thấy một đoàn xe ngựa chậm rãi đi tới trên quan lộ ngoài thành.
Treo cờ Tây Quận, quần áo trên người cũng là phong cách của Tây Quận.
Sứ đoàn Tây Quận tới rồi.
Sứ đoàn không đông người lắm, nhưng khí thế lại rất hùng hổ, bánh xe ngựa chậm rãi chuyển động, thật lâu sau mới tới dưới chân thành lâu.
Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần rời mắt, đưa các quan viên quay người đi xuống lâu.
"Bảo sao lại tới chậm như vậy, là do chưa ăn cơm à?" Lễ quan chùa Hồng Lư đi theo phía sau, khịt mũi một tiếng.
Đến khi sứ đoàn tới gần, hai nam nhân cao lớn bước xuống khỏi xe ngựa.
Vì ngược sáng nên Sở Kiều Tịnh không nhìn thấy rõ mặt bọn họ.
Một người trong số đó tiến lên nói: "Tại hạ là sứ giả Trầm Dương của Tây Quận, bái kiến Thần Vương, Thần Vương phi, bái kiến các vị đại nhân"
Khuôn mặt hắn ta cương nghị, giữa hai lông mày có vẻ sắc bén.
Trầm Dương? Giọng nói này không giống người ở đại doanh Tây Quận.
Đôi mắt sắc bén của Sở Kiều Tịnh lướt qua người hắn ta, khí thế và khí chất của người này không giống với sứ giả Trầm Dương mà nàng gặp ở quân doanh.
Ngược lại, nam nhân cùng xuống ngựa với hắn ta, khi xuống xe, cử chỉ, điệu bộ đều cho nàng cảm giác quen thuộc.
Nghĩ đến đây, Sở Kiều Tịnh quay đầu lại nhìn, người đó cũng chậm rãi đi tới trong ánh sáng rực rỡ, tuy người này đeo mặt nạ bạc cổ, nhưng đôi mắt lộ ra từ chiếc mặt nạ ấy lại
khiến nàng sững sờ!
Người này...
"Thần Vương, Sở cô nương, đã lâu không gặp!"
Sở Kiều Tịnh nghe thấy giọng nói quen thuộc thì lập tức xác nhận suy nghĩ của mình. Ngày đó ở quân doanh Tây Quận hắn ta cố ý hạ thấp giọng, nhưng bây giờ không cố ý nữa, hoàn toàn để lộ ra!
Không ngờ Đại Hoàng tử Tây Quận lại chính là Bắc Thanh
Chủ nhân trước đây của Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường.
Rất nhiều suy nghĩ thoáng vụt qua trong đầu nàng.
Nàng còn chưa nghĩ ra những chi tiết đó thì bầu không khí giương cung bạt kiếm đã bắt đầu.
Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn hắn ta: "Vị này là thê tử của bổn vương, Đại Hoàng tử nên gọi là Thần Vương phi. Nhưng Đại Hoàng tử đi chậm thật đấy, ngựa xe chẳng có sức gì cả nhỉ!"
Đương nhiên Bắc Thanh nghe rõ sự trào phúng của Dạ Chí Thần nhưng không để tâm, ngược lại còn bình tĩnh, trên môi mang theo nụ cười nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt: "Phong cảnh của Bất Dạ Quốc rất đẹp, thật sự không nỡ đi nhanh, thế là bèn cưỡi ngựa xem hoa, nếu không chẳng phải uổng phí non xanh nước biếc, sải cánh chim bay của Bất Dạ Quốc hay sao?"
Những lời hắn ta đang nói như đang khen ngợi núi sông của Bất Dạ Quốc, dường như làm vậy có thể bào chữa cho việc mình đến muộn.
Tuy trong lòng các lễ quan rất bực nhưng cũng không tiện nói gì thêm.
Huống hồ giơ tay không đánh người đang cười, Bắc Thanh đã nói như vậy rồi, nếu còn so đo thì có vẻ Bất Dạ Quốc hẹp hòi quá.
Bỗng chốc, các lễ quan đều im lặng, dường như không còn truy cứu vấn đề này nữa.
Nhưng Sở Kiều Tịnh lại không có ý định cho qua, nàng cười mỉa, nhìn thẳng vào Bắc Thanh: "Ta không biết là sứ đoàn Tây Quận tới đây để du sơn ngoạn thủy đấy?"
Bảo sao khi ở đại doanh Tây Quận nàng đã cảm thấy "Trầm Dương" này hơi quen thuộc, tất cả những chuyện kỳ lạ xảy ra ở Hồi Hồn phường lúc trước, tới bây giờ dường như
đều có lời giải thích hợp lý.
Nếu không phải Cốc chủ Ninh Trinh tới kịp thời thì có lẽ lúc này nàng đã mang trên lưng tội danh thông đồng với địch phản quốc, sẽ bị hàng ngàn người chỉ trích.
Nếu hắn ta đã ra tay mà không để lại đường lui cho nàng như thế, vì sao nàng phải giữ thể diện cho hắn ta.
Cảm giác bị chơi đùa trong lòng bàn tay khiến Sở Kiều Tịnh thấy hơi khó chịu.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi là nàng sẽ trở thành con cờ trong ván cờ của người khác, bị khống chế không có sức đánh trả.
Nếu đã như vậy, bây giờ nàng sẽ làm kẻ phá đám, phá tan ván cờ hay này của Tây Quận.
Bắc Thanh cũng không giận mà cười bảo: "Là bọn ta nhất thời quên mất, mong chư vị thứ lỗi"
"Không sao, có lẽ Tây Quận không có lễ nghi này, đã không có rồi thì đương nhiên bọn ta cũng không ép buộc." Dạ Chí Thần bật cười một tiếng, trong lời nói mang theo ý châm chọc.
Bầu không khí lập tức đông cứng lại, bên cạnh Bắc Thanh, sứ giả sắc bén tên Trầm Dương kia lúc này đã nhìn về phía này với ánh mắt không vui.
Lễ quan chùa Hồng Lư thấy thế vội tiến lên giảng hòa: "Hoàng thượng đã tổ chức tiệc ở Thái Cực điện rồi, chư vị nên xuất phát thôi ạ."
Nghe thế, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần cũng giấu đi vẻ lạnh lùng.
Dạ Chí Thần cười nửa miệng: "Đã như vậy thì mời chư vị sứ giả tới Thái Cực điện"
Thời gian còn dài, Sở Kiều Tịnh muốn tính sổ với Bắc Thanh cũng không cần phải vội, thế là nàng cũng không nói gì nữa.
Yến tiệc chiêu đãi các sứ giả được tổ chức ở Thái Cực điện, đủ nể mặt Tây Quận Quốc.
Trong yến tiệc, ca múa thái bình, cụng ly đổi chén, tương đối hài hòa.
Nhưng ngặt nỗi, có người lại không thích sự hài hòa này, cứ phải phá vỡ bầu không khí tốt đẹp hiếm có.
Trầm Dương đột nhiên đứng dậy chắp tay nói: "Lần này Tây Quận bọn ta có mang quà đến, chỉ là không biết Hoàng thượng và mấy vị Vương gia của Bất Dạ Quốc có ai có thể nhận được món quà lớn này không.
Hoàng thượng nhíu mày: "Tại sao sứ giả lại nói như vậy?"
Sao lại là ai có thể nhận được món quà lớn này không? Chẳng lẽ món quà này còn kén người nữa à?
Khi ông đang khó hiểu thì Trầm Dương đã nở một nụ cười quái dị.
"Người đâu, mang quà đã chuẩn bị lên đi" Trầm Dương vỗ tay, sai người mang một chiếc lồng phủ vải đen lên.
Trầm Dương vén tấm vải đen lên, bên trong lồng là một con tuấn mã cao lớn cường tráng, bốn móng chắc khỏe, lông đỏ toàn thân bóng loáng mượt mà.
Chỉ là hơi thở thô lỗ và trầm thấp phát ra từ mũi nó khiến người ta cảm nhận được sự thù địch.
Là một con ngựa tốt, cũng là một con ngựa dữ.
"Đây là ngựa ô Thất Tinh mà bọn ta mất rất nhiều nhân lực mới có thể chế ngự được, giống ngựa này trời sinh kiên cường khí khái, bọn ta tới vội, vẫn chưa kịp thuần phục, nếu chư vị không thể thuần phục được con ngựa này thì bọn ta chỉ đành lấy làm tiếc mang nó về Tây Quận, kẻo nó làm hại tới các vị quý nhân"
Lời hắn ta nói không chê vào đâu được, ngoài mặt thì lo con ngựa dữ hại người, nhưng trong lòng lại đang nói Bất Dạ Quốc không có ai thuần phục được con ngựa ô Thất Tinh này.
Thấy ánh mắt Hoàng thượng bỗng tối sầm lại, Dạ Minh Hiên đứng lên nói: "Nhi thần muốn thử một lần"
Chỉ là một con ngựa dữ thôi, hắn ta cũng đã từng thuần phục ngựa dữ, vì vậy không coi trọng sự khiêu khích trẻ con này.
Nếu lần này hắn ta có thể biểu hiện tốt trước mặt Hoàng thượng, có lẽ rất nhanh thôi sẽ có cơ hội đổi đời.
Dạ Minh Hiên thầm tính toán trong lòng, khóe miệng đã cong lên nở nụ cười đắc thắng.
Sở Kiều Tịnh liếc nhìn, cười khẩy: "Hắn ta đúng là không bỏ qua bất kỳ cơ hội thể hiện nào"
Hoàng thượng còn chưa lên tiếng, hắn ta đã nóng lòng thể hiện tranh công.
Thuộc kiểu chỉ vì cái lợi trước mắt.
Tây Quận đã dám dùng con ngựa này để khiêu chiến thì chắc chắn không đơn giản. Nếu Dạ Minh Hiên thành công thì còn đỡ, còn nếu không thể thuần phục được con ngựa dữ này, chẳng những tự rước nhục vào thân mà còn làm mất thể diện của Bất Dạ Quốc.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất