Tôn Nhã Tịnh cười khẽ, ngước mắt nhìn lên trời với vẻ mặt khó đoán: "Vậy thì tốt" 

Mấy ngày tới vẫn nên bớt tới chính viện thì hơn, nàng ta thật sự sợ mình không giấu được sẽ cười ra tiếng trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Mặc dù Hỉ Thước nghi ngờ nhưng cũng không hỏi gì thêm. 

"Tiểu thư vui thì Hỉ Thước cũng vui" 

Tôn Nhã Tịnh cười nhạt nhìn nàng ta: "Bây giờ đừng vội vui mừng, kịch hay hấp dẫn vẫn còn ở phía sau." 

Hỉ Thước chẳng hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu. 

Ban đêm trời se lạnh, Sở Kiều Tịnh cầm trong tay một quyển sách nhưng ánh mắt lại không nhìn vào sách mà ngẩn ngơ nhìn về phía xa. 

Dạ Chí Thần nhẹ nhàng đi tới sau lưng nàng, cởi áo choàng ra, khoác nhẹ lên vai nàng, nhẹ giọng hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?" 

Sở Kiều Tịnh hoàn hồn, hơi mất tự nhiên ngồi thẳng dậy. 

Hắn ở quá gần, gần tới mức nàng hơi nghiêng đầu là có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn. 

Nàng bình tĩnh lại và đáp: "Đang nghĩ có phải sứ giả Tây Quận sắp tới rồi không" 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh luôn tò mò và thấy khó hiểu về sự tồn tại của Trầm Dương. 

Nàng muốn biết khuôn mặt dưới lớp mặt nạ đó, muốn nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn ta để nàng biết cảm giác quen thuộc khó hiểu ấy từ đâu mà có. 

Hắn ta thật sự chỉ đơn giản là sứ giả bên cạnh Đại Hoàng tử thôi sao? Khí chất cao quý ấy, lại còn được Thế tử Tây Quận nhún nhường nữa. 

Hơn nữa người này hành sự cổ quái, ngang bướng, thường xuyên hành động ngược đời. 

Dạ Chí Thần đáp lại nàng bằng câu trả lời khẳng định: "Đúng vậy, ba ngày nữa sứ đoàn Tây Quận sẽ tới Bất Dạ Kinh. 

Sở Kiều Tịnh hơi giật mình: "Nhanh vậy à, có biết những ai tới không?" 

Ánh mắt thâm thúy của Dạ Chí Thần trầm xuống: "Đại Hoàng tử của Tây Quận." 

"Lại là Đại Hoàng tử, sứ giả kỳ lạ ta gặp ở đại doanh Tây Quận cũng là người của Đại Hoàng tử" 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh cũng trầm xuống: "Người này luôn tỏ ra kỳ lạ, khiến người ta khó lường" 

Trầm Dương trông thì như đang giúp nàng, thậm chí còn hứa để nàng về đại doanh Bất Dạ Quốc vào thời khắc mấu chốt cuối cùng. 

Sau đó nàng bị chất vấn ở đại doanh Bất Dạ Quốc, nếu không phải Dạ Chí Thần bảo vệ che chở thì e nàng lại một lần nữa mang danh thông đồng với địch. 

Có lẽ là do nàng đa nghi, nhưng nàng luôn cảm thấy Trầm Dương để nàng đi là có mục đích khác. 

"Đại Hoàng tử của Tây Quận đúng là một người không thể coi thường, người bên cạnh đương nhiên cũng không phải hạng tầm thường." 

Nhắc tới người này, vẻ mặt Dạ Chí Thần lạnh đi, dường như không mấy vui vẻ. 

Hắn bỗng nhiên nở nụ cười: "Tóm lại bọn họ tới là để ký hòa ước, không có gì phải lo" 

Tây Quận Quốc là bên chủ động đầu hàng. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh lại nhíu mày: "Nhưng ta lại luôn cảm thấy không đơn giản như vậy." 

Kể từ khi Hồi Hồn phường xuất hiện người Tây Quận, nàng đã cảm thấy có một tấm lưới vô hình bắt tất cả mọi người vào trong, đẩy về phía trước. 

Những người Tây Quận đó là thế nào, nàng cũng chưa tìm ra chân tướng. 

Dạ Chí Thần thương yêu nhìn nàng, đưa tay vuốt hàng lông mày nàng đang chau lại: "Tịnh Nhi không cần lo lắng như thế, mọi chuyện đã có ta ở đây rồi." 

Tim Sở Kiều Tịnh run lên, nàng chớp mắt thật nhanh, nhưng không nói gì. 

Chồi non của giàn tử đằng trong viện đã mọc thành những chiếc lá xanh ngọc bích, chẳng mấy chốc chúng sẽ thành một khoảng xanh trải dài mênh mông. 

Hôm nay trong điện, Hoàng thượng gọi Dạ Chí Thần tới thảo luận chuyện sứ giả Tây Quận sắp vào Kinh Thanh. 

Dạ Chí Thần đăm chiêu nói: "Nếu không có gì sai sót, ba ngày nữa sứ giả Tây Quận sẽ tới Kinh Thành, vì người tới là Đại Hoàng tử của Tây Quận, để không mất lễ nghi, phụ hoàng hy vọng lúc đó ta có thể đại diện cho Hoàng thất Bất Dạ Quốc cùng với lễ quan của chùa Hồng Lư đón sứ giả vào Kinh Thành. 

Ánh mắt hắn nặng trĩu, nhìn xuống chiếc bàn trước mặt, không biết đang suy nghĩ gì. 

"Đúng là nên như vậy, Tây Quận phái Hoàng tử tới, không thể để đại thần đi đón được, nói ra ngoài lại bảo Bất Dạ Quốc không biết lễ nghi" 

Sở Kiều Tịnh không cảm thấy việc này có vấn đề gì, nếu Tây Quận đã phái Đại Hoàng tử tới thì Bất Dạ Quốc để Vương gia đi cùng sứ giả cũng là điều nên làm. 

Mà cuối cùng Hoàng thượng chọn Dạ Chí Thần đi nhất định cũng có lý của ông. 

Nhưng theo quy tắc, nàng là Vương phi, đến lúc đó cũng nên đi cùng mới phải. 

Sở Kiều Tịnh thấy Dạ Chí Thần không nói gì nữa thì quay lại nhìn hắn, thấy hắn cụp mắt trầm tư tựa như đang lo lắng. 

Nàng vô thức hỏi: "Sao vậy? Quyết định này có gì không ổn à?" 

Dạ Chí Thần hoàn hồn, nhướng mày bảo: "Tây Quận bất đắc dĩ mới phải đầu hàng, chỉ sợ có người trong lòng không phục, tới lúc đó kiếm cớ gây khó dễ." 

Tây Quận rất tham vọng, hắn và Hoàng thượng đều cho rằng đằng sau lá thư đầu hàng còn ẩn giấu một trái tim không an phận. 

Nếu thật sự như vậy thì mục đích sứ đoàn Tây Quận tới đây ngoài ký hòa ước ra có lẽ vẫn còn hành động khác chưa biết. 

Sở Kiều Tịnh nghe xong thì cười khinh thường bảo: "Bọn chúng dám chắc? Không sợ móng sắt của Bất Dạ Quốc một lần nữa đặt lên biên cương à?" 

Dù sao bên đầu hàng cũng là Tây Quận chứ không phải Bất Dạ Quốc, giữa hai nước ai cao ai thấp, chắc hẳn trong lòng bọn họ cũng tự biết. 

"Dù sao lúc trước cũng là nàng đốt lương thực của chúng nên mới khiến chúng bị tổn hại nghiêm trọng, ta lo ngoài mặt chúng không dám nói gì nhưng sau lưng lại âm thầm hại nàng" Giọng Dạ Chí Thần rất trầm. 

Con ngươi đen như mực, tĩnh lặng như mặt nước giếng không chút sóng gợn, Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên nhìn hắn. 

Hóa ra vừa rồi hắn lo lắng là vì lo lắng cho nàng à? 

Trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác kỳ lạ khó kiểm soát ấy. 

Sở Kiều Tịnh đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng, bình tĩnh nói: "Cứ tới thôi, trong từ điển của Sở Kiều Tịnh này không có chữ 'sợ" 

Dạ Chí Thần bật cười, trong đôi mắt thâm thúy u tối hiện lên vẻ dịu dàng: "Nói cũng đúng, trên đời này đúng là chẳng ai có thể làm khó được Tịnh Nhi" 

Dường như nàng là ngoại lệ duy nhất trên đời này, không gì có thể phá vỡ sự ung dung của nàng, cho dù trước mắt là trời long đất lở, nàng cũng sẽ không thay đổi sắc mặt. 

Chính Sở Kiều Tịnh đặc biệt này đã xông vào tim hắn, trở thành một người mà hắn không bao giờ có thể rời mắt. 

Không lâu sau, quả nhiên nhận được tin từ trạm dịch gửi tới, sứ giả Tây Quận sẽ tới Kinh Thành đúng hạn. 

Ngày hôm nay, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần phụng mệnh Hoàng thượng cùng chờ trên thành lâu, phía sau là các lễ quan của chùa Hồng Lư. 

Đã tới thời gian hẹn mà chẳng thấy bóng dáng sứ đoàn Tây Quận đâu, các quan viên cũng hơi mất kiên nhẫn. 

"Đã hẹn giờ Tỵ cơ mà, bây giờ sắp tới giờ Ngọ rồi, sứ giả Tây Quận thật vô lễ." 

"Hừ, đám người man rợ thô lỗ vô lễ, lẽ ra lúc trước không nên chấp nhận cho chúng đầu hàng" 

eyJpdiI6ImdMYmxWckRJUUlsZmcyNTRnTXVFdHc9PSIsInZhbHVlIjoiS1NyOHJVc21cL2JCUkhSMSszRWZOZ0pGcFJqWkU2QThtWUpyeW1lUmtDZmg2enNyNTNmSEdnMk1pK1NxUXNDREpxaDVlRkVyUFNPaHpDUnFXSENcL0lOXC8xb2dFQjdUV29GRTNENlM3WUgwYVp3YTV1bWFkNm81V1pnNUc0TWNURHJJS0JuWkdnMmhaMnZKN2VYOEk0aG0wN1N0VElSRnRneE9INkZlUVFFOEF2S0F2OUZIQUN3QVZwR25ZcmQzbjNBSm95UDlEODV5cG8xZXMxaFdtcGdcL29KTmNudjAwTkQ2RXExc0ZlMWZXSE09IiwibWFjIjoiMDQ1ZmIxYTE0YWU5M2MyMDhmNmVmM2Y2NGMxOTcxMzc3ZTFlZDk2NzJjZGMxM2M3MjYxMjJkMjQwZDkwYTE5NCJ9
eyJpdiI6ImZsS09wRWNiTTJiS3BDUU04bDQzcEE9PSIsInZhbHVlIjoiajJabHpuQWd1NTFzRVFyVTc3XC9YOEJJN0pGWkRwbERweWdzeGZweUxqN0F3NTNpV2g1UVo3M0JqMTVVUkx1dGFoblhLU1ZqdFFUa2VnMWUrSjZNNm41OXB0MDVENUJ1RXhodGdob1B5WVFDUVM3TkMrTkQ1YTVPeGY1ZXBBUWRiYWRjdXlZZlR0UDlReGhvcDdrVGRwXC9cL0FjMnVUUXZWQmtZdGx0ZW1BZFBXS21Lb0pZc2xKY3J0VHM4VllJWDVqczlJWW02UEJhcmNFZVAxV3FlVXRDNjJUWHBmQjhsTisrR2pOVUNjNTZOV0dDMXZ1dHAwXC9YNnBXY1ZVY1lyaVhYTlkwUWJJUlRPRHJqRXI2aXZJNTExZjBYalp4NmF6d05PSnNhWHlocngxUVdBbmRMb21YS1lrMTBtS3VZcGFFeHU5VEtvQlwvcDlRZFwva1htakoyempxN1h3dTVweUdVTjVwaDFNbVBsXC8zazBTTGkxRVpsN2NpemlzTGl2ZU5YRGp2QytnUVRwQlpmVUtjeWdTN3ZnWm1KOEF4Uko2RmVTT0ZncFd3ck0zN25JODc2V09jVUFPd2swNE1QRWNTcVEwd203dzlYZE1oT1ZPVmJ5TUxwU013PT0iLCJtYWMiOiI4MWFlMTZiMzUzNzIwNzc4NDdlYjg5YjVjY2YxMzFkYmY3OGU5ZWRkNTNlMDgzMjVhMThmMWRiODdjZTY1NWU5In0=

Trên mặt hai người không có vẻ gì là lo lắng, nhưng trong mắt cả hai lại đều lộ ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.

Advertisement
x