Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh ngồi cạnh nhau trước chiếc bàn đá, trên bàn là một cuốn sách y học đang mở.
Tôn Nhã Tịnh siêng năng chăm học, thỉnh thoảng sẽ đặt câu hỏi, Sở Kiều Tịnh đều sẽ kiên nhẫn giải thích thắc mắc của nàng ta.
Đúng lúc này, Mai Anh bưng hai chén trà mới còn đang bốc khói tới, đặt lên bàn.
Thấy hai người đang thảo luận sôi nổi, nàng ấy cũng không lên tiếng quấy rầy.
Sau vài câu hỏi, Tôn Nhã Tịnh cũng cảm thấy khô miệng bèn đưa tay lấy chén trà, nhưng mắt vẫn nhìn vào dòng chữ nhỏ khó hiểu trong sách y học.
Con người Mai Anh chợt co rút, nàng ấy ngạc nhiên hô lên: "Nhã Tịnh cô nương, cẩn thận bỏng!"
Chén trà chợt lật úp, Tôn Nhã Tịnh ngỡ ngàng lùi lại.
Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh lo lắng: "Nhã Tịnh, ngươi không sao chứ?"
Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến nàng không kịp "chữa cháy", chén trà đã bị đổ.
Tôn Nhã Tịnh kinh ngạc há hốc mồm sau đó lắc đầu gượng cười: "Lùi lại đúng lúc nên không làm ta bị bỏng"
Nàng ta lại cúi đầu nhìn, tiếc nuối nói: "Chỉ là tay áo và vạt váy bị ướt thôi"
"Ngươi còn chưa hết cảm, mặc quần áo ướt không được đâu, về thay đồ trước đi." Sở Kiều Tịnh quan tâm đề nghị.
Ánh mắt Tôn Nhã Tịnh nhìn vào quyển sách y đang mở trên bàn, lưu luyến nói: "Nhưng vừa nãy đang đọc tới chỗ hay, bây giờ đi đi về về, sợ rằng chút cảm ngộ vừa nãy sẽ không còn nữa"
Thấy nàng ta ham học như vậy, Sở Kiều Tịnh chỉ đành nói: "Vậy thì ở lại đây đi, nhưng mặc quần áo ướt cũng không được. Mấy ngày trước ta vừa may một bộ quần áo mới, vẫn chưa mặc đâu. Nếu Nhã Tịnh cô nương không chê thì có thể mặc quần áo của ta"
"Vậy thì cảm ơn Vương phi quá." Tôn Nhã Tịnh đứng lên hành lễ.
"Không có gì" Sở Kiều Tịnh cười nhẹ rồi dẫn Tôn Nhã Tịnh vào phòng.
Nàng lấy bộ váy mới tinh từ trong tủ quần áo ra, đưa cho Tôn Nhã Tịnh.
Thấy nàng ta ôm váy, đứng đó do dự không thay, Sở Kiều Tịnh hiểu ý cười bảo: "Vậy ta ra ngoài chờ ngươi"
"Vâng."
Tôn Nhã Tịnh gật đầu, thấy nàng đóng cửa lại, nàng ta mới cẩn thận quan sát chiếc váy trên tay.
Nàng ta nhớ hôm đó Dạ Chí Thần hiếm khi được nghỉ nhưng lại không có ở nhà, thế là bèn bảo Hỉ Thước đi nghe ngóng xem hắn đi đâu.
Hỉ Thước báo lại rằng: "Vương gia vào Kinh đến một cửa hàng quần áo, chắc là may quần áo mới"
Không lâu sau, nàng ta thấy Sở Kiều Tịnh mặc một bộ váy mà trước đó nàng ta chưa thấy bao giờ.
Bộ này cũng là bộ Dạ Chí Thần đặt may ngày hôm đó ư?
Nàng ta cầm chặt bộ váy trong tay, nhìn kỹ lớp vải bóng loáng bên trên, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng.
Nàng ta biết tính Sở Kiều Tịnh, bộ váy này coi như đã tặng cho nàng ta rồi. Nếu đây là váy Dạ Chí Thần đích thân đi đặt may thì nàng ta sẽ coi như Dạ Chí Thần tặng cho mình.
Tôn Nhã Tịnh ôm bộ váy trong tay, môi nở nụ cười, trong đôi mắt trong veo như dòng suối đầy dịu dàng và quyến luyến.
Nàng ta nhanh chóng thay váy, nhưng vẫn không muốn rời đi.
Đây cũng là phòng của Dạ Chí Thần, dường như mỗi tấc đất đều có hơi thở của hắn.
Trong phòng có một cái bàn, trên bàn chất đầy sách, Tôn Nhã Tịnh có thể tưởng tượng được Dạ Chí Thần dùng ánh sáng lờ mờ ngồi ở đó đọc sách vào buổi tối như thế nào.
Trong cảnh tưởng tượng của nàng ta, Dạ Chí Thần mặc áo choàng ngồi ở trước bàn, trong tay cầm một quyển sách, ánh mắt như sao.
Nhưng sau một khắc, Sở Kiều Tịnh xuất hiện bên cạnh hắn, hai người nhìn nhau đầy dịu dàng.
Tôn Nhã Tịnh giấu đi ý cười, hờ hững nhìn chiếc bàn đó.
Sở Kiều Tịnh, vì sao trong tưởng tượng mà ngươi cũng không thể buông tha cho ta?
Tôn Nhã Tịnh khẽ nhắm mắt lại, cố nén hơi lạnh sắp tuôn ra, khi mở mắt ra lần nữa, nàng ta đã trở lại với vẻ yếu đuối vô tội.
Nàng ta nhẹ nhàng bước đi, ngồi trước chiếc bàn, bên tay phải là nghiên mực tạc từ đá tử thúy, trên giá bút màu trắng có một cây bút lông sói, bên tay trái là một cái chặn giấy hình kỳ lân.
Ngồi ở đây dường như có thể trải nghiệm cách Dạ Chí Thần giải quyết công việc mỗi ngày.
Dưới bàn còn có một ngăn kéo đang khép hờ để lộ ra một khe hở.
Khe hở đó đã khơi dậy sự tò mò mạnh mẽ trong Tôn Nhã Tịnh, nàng ta bất giác đưa tay ra mở.
Phía trên cùng là một số bức thư trước đây, Tôn Nhã Tịnh không có hứng thú, nàng ta lơ đãng lật xem, bỗng nhiên ánh mắt rơi vào tờ giấy phía dưới cùng.
Đây không phải một tờ giấy thông thường.
Nàng ta chợt nín thở, cố nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, rút tờ giấy ra.
Bên trên viết: Thư hòa ly.
Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đã hòa ly từ lâu rồi ư?
Nàng ta còn chưa kịp tiêu hóa thông tin này thì ngoài cửa đã vang lên giọng nói lo lắng của Sở Kiều Tịnh: "Nhã Tịnh cô nương, ngươi không sao chứ? Cần ta giúp không?"
Tôn Nhã Tịnh giật bắn mình, theo bản năng cất thư hòa ly vào lòng, điều chỉnh lại quần áo và vẻ mặt, cố làm cho mình trông thật bình tĩnh.
Nàng ta tươi cười mở cửa: "Ra rồi đây, vừa nãy bỗng nhiên hơi chóng mặt nên ta ngồi một lúc cho đỡ"
Sở Kiều Tịnh nhíu mày: "Vậy bây giờ ngươi thấy thế nào? Ta ở ngay bên ngoài thôi, ngươi nên gọi ta vào chứ"
"Không có gì, trước đây cũng thường xuyên hoa mắt chóng mặt, nhưng chỉ một lúc là không sao, chút chuyện nhỏ này không cần làm phiền Vương phi.
Tôn Nhã Tịnh giữ vẻ mặt bình tĩnh, sợ để lộ ra dấu vết.
Nàng ta không ngờ bình thường Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần trông thì tình cảm thắm thiết, gắn bó keo sơn nhưng thực ra đã sớm hòa ly.
Nhưng sao họ lại phải diễn kịch trước mặt người khác?
Diễn kịch, lúc từ này lóe lên trong đầu, nàng ta cảm thấy vô cùng sung sướng.
Những gì nàng ta nhìn thấy có lẽ chỉ là diễn kịch thôi.
Chắc chắn Dạ Chí Thần có nỗi khổ bất đắc dĩ.
Tôn Nhã Tịnh nghĩ ra đủ lý do và lời giải thích trong lòng.
Mắt nàng ta nhìn vào sách y nhưng tâm trí lại đang bay xa ngàn dặm.
Nàng ta dùng đuôi mắt lén nhìn Sở Kiều Tịnh, thấy góc nghiêng khuôn mặt xinh đẹp và chiếc cổ thon dài của nàng.
Không có gì phải bàn cãi, sau khi Sở Kiều Tịnh khôi phục dung mạo thì rất đẹp, nhưng thế thì sao? Dạ Chí Thần vẫn hòa ly với nàng đấy thôi.
Không biết vì sao trong lòng Tôn Nhã Tịnh chợt dâng lên niềm vui đã mất từ lâu, đó là niềm vui chiến thắng.
Mặc dù trong lòng nàng ta cũng biết bây giờ nói chiến thắng vẫn còn quá sớm.
Nhưng Sở Kiều Tịnh sẽ rời đi sớm thôi, chỉ cần vị trí Thần Vương phi còn trống thì nàng ta vẫn còn cơ hội, hơn nữa có Thái hậu giúp đỡ, cơ hội này sẽ rất lớn.
Nàng ta lo lắng nếu tiếp tục ở lại đây sớm muộn gì cũng không giấu được sự vui sướng trong lòng, thư hòa ly trong lòng như nóng rực, thiêu đốt vị trí lồng ngực nàng ta.
Có cảm xúc gì đó sắp bộc lộ ra ngoài, khó lòng che giấu.
Tôn Nhã Tịnh đột nhiên đứng lên, cúi đầu trước Sở Kiều Tịnh: "Không biết vì sao Tịnh Nhi chợt thấy hơi buồn ngủ, muốn về ngủ một lúc"
"Chắc tại buồn ngủ mùa xuân đấy." Sở Kiều Tịnh cười khẽ: "Không sao, nếu mệt thì về nghỉ ngơi đi."
Tôn Nhã Tịnh về lại viện của mình, Hỉ Thước ra đón từ xa.
Hỉ Thước sửng sốt một chút sau đó lắc đầu: "Cũng không rõ lắm ạ, chỉ là nô tỳ đi theo tiểu thư suốt ngày, cho nên có thể cảm nhận được sự thay đổi tâm trạng của tiểu thư thôi"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất