"Ngũ Công chúa rất tự tin vào bản thân nhỉ. Tự tin là chuyện tốt, nhưng không nên tự tin quá đà, Ngũ Công chúa thân phận cao quý... Ồ, nhưng hình như cũng chỉ có mỗi một ưu điểm này thôi. Mà cũng phải, chỉ ưu điểm này đã đủ khiến người khác chen nhau muốn có rồi."
Sở Kiều Tịnh nói những lời cay nghiệt với vẻ mặt bình thản, ý là ngoài thân phận cao quý ra, Dạ Thanh Bình chẳng còn gì để người khác thật lòng ngưỡng mộ.
Dạ Thanh Bình cắn răng thật chặt, nắm tay siết đến mức kêu răng rắc.
Nàng ta lạnh lùng nhếch môi, ngẩng cao đầu: "Cứ chờ xem, hôn sự của ta chắc chắn sẽ khiến người trong cả thiên hạ đều phải ngưỡng mộ."
"Thật ra hôn ước giữa Ngũ Công chúa và Trịnh Quốc công phủ vẫn được xem là một lựa chọn tốt"
Người nói là Tôn Nhã Tịnh, người vẫn luôn nhíu mày im lặng.
Nàng ta dịu dàng nói: "Tịnh Nhi thấy tuy Trịnh công tử hơi ít nói, nhưng lại lịch sự nhã nhặn, đối nhân xử thế tốt. Nếu Ngũ Công chúa có thể kết thành lương duyên với Trịnh công tử chắc hẳn cũng sẽ hạnh phúc mỹ mãn.
Sở Kiều Tịnh tin chắc rằng người như Trịnh công tử không phải kẻ không đạt được thành tựu trong sự nghiệp, chỉ là hắn ta khiêm tốn, đi lên từng bước thôi.
Nàng cũng nghe nói Trịnh công tử khá có tài, lại còn trẻ, sau này chắc chắn có triển vọng.
Dạ Thanh Bình tự cho rằng hủy bỏ hôn ước mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng không biết rằng có thể cũng tự hủy hạnh phúc của mình.
Hơn nữa có rất nhiều cách để hủy hôn nhân, thế nhưng nàng ta lại chọn cách vu oan cho người khác làm mất sự trong sạch của mình.
Trịnh công tử kia bây giờ đừng nói là có triển vọng, chỉ e từ nay về sau ngọc sáng phủ bụi, chỉ có thể là viên ngọc lưu lạc trong nhân gian thôi.
Trong mắt Sở Kiều Tịnh lóe lên vẻ sắc lạnh, lấy tương lai của người khác làm bàn đạp, cảm giác trịch thượng này thật sự khiến người khác buồn nôn.
Dạ Thanh Bình không ngờ Tôn Nhã Tịnh lại hùa theo Sở Kiều Tịnh, nàng ta dựng thẳng mày liễu, phẫn nộ nói: "Ta đã nói tỷ thiên vị Sở Kiều Tịnh từ lâu rồi mà tỷ còn không chịu
thừa nhận, hôm nay tỷ còn giúp nàng ta sỉ vả ta, tỷ tưởng vào Thần Vương phủ ở thì là người của Thần Vương phủ đấy à? Tỷ nói giúp nàng ta, nàng ta có nghĩ tới lòng tốt của tỷ không?"
Hôm đi dạo ngoại ô nàng ta còn muốn giúp Tôn Nhã Tịnh trút giận, bây giờ xem ra đúng là ném chân tình cho chó ăn!
Tôn Nhã Tịnh không xấu hổ cũng không khó chịu, chỉ hơi nhíu mày, vẻ mặt vô tội: "Ngũ Công chúa bớt giận, Tịnh Nhi không thiên vị giúp Thần Vương phi, chỉ là nghe kế hoạch của Ngũ Công chúa xong cảm thấy không đáng cho Ngũ Công chúa thôi. Hy sinh danh tiết của mình vì chuyện này, cái giá thật sự quá lớn"
Nghe thấy nàng ta như đang có ý tốt cho mình, tuy lòng Dạ Thanh Bình vẫn rất giận nhưng giọng điệu cũng dịu đi.
"Dù sao mối hôn sự ta không thích cũng đã bị hủy bỏ rồi, ta vui. Chỉ cần là chuyện khiến ta vui, dù phải trả cái giá nào thì cũng đều đáng"
Nàng ta nhướng mày lên một cách hống hách.
Tôn Nhã Tịnh khẽ lắc đầu, trong giọng nói dường như mang theo tiếng thở dài: "Ngũ Công chúa nói vậy là sai rồi, hôn sự hủy bỏ chỉ e họa phúc khó lường"
Dạ Thanh Bình hơi sửng sốt, không tự tin lắm: "Chỉ là một mối hôn sự thôi, hủy thì hủy, có thể gây ra họa gì được?"
"Thứ nhất, Trịnh Quốc công phủ bỗng dưng bị sỉ nhục vô cớ, chỉ e trong lòng họ oán hận, một ngày nào đó sẽ gây bất lợi cho Công chúa" Tôn Nhã Tịnh trầm giọng nói tiếp: "Thứ hai, mấy ngày nữa sứ đoàn của Tây Quận sẽ vào Kinh, ký hòa ước với Bất Dạ Quốc.
Sở Kiều Tịnh hơi bất ngờ, sứ giả của Tây Quận vào thành nhanh vậy ư?
Dạ Thanh Bình ngẩn ra chốc lát rồi sau đó chẳng hề để tâm bảo: "Người của Tây Quận tới thì liên quan gì đến ta?"
Tôn Nhã Tịnh khẽ thở dài: "Ngũ Công chúa vẫn chưa hiểu à? Tây Quận và Bất Dạ Quốc sẽ ký hòa ước, không thể chỉ dựa vào một tờ giấy trắng mực đen là có thể duy trì mối hòa bình giữa hai nước được. Nếu muốn trăm năm hòa hợp thì vẫn phải dựa vào những cách khác.
Trong mắt nàng ta hiện lên ánh nước, vẻ mặt phức tạp: "Từ xưa đến nay, cách để duy trì quan hệ ngoại giao hai nước là làm ăn qua lại và hòa thân"
Sắc mặt Dạ Thanh Bình tái nhợt, dường như chưa suy nghĩ tới điều này.
Bây giờ nàng ta đã đến tuổi lập gia đình, nếu Tây Quận cầu thân thì chẳng phải nàng ta sẽ phải gả tới Tây Quận xa xôi ngàn dặm ư?
Ở Tây Quận không có Ngũ Công chúa cao quý nữa, chỉ có Công chúa hòa thân mất đi sự chở che thôi.
Khi đó đường sá xa xôi, nếu nàng ta gặp chuyện gì khó giải quyết, chưa biết chừng đến thư nhà cũng chẳng gửi về được.
Nếu hòa thân đến Tây Quận, sao nàng ta và mẫu hậu còn có thể đổi đời được nữa?
Dạ Thanh Bình mấp máy môi, dường như bị lời của nàng ta làm cho giật mình.
Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh nhìn nhau, sau đó quay người rời khỏi ngự hoa viên.
Vừa rồi nhắc đến sứ giả Tây Quận, Sở Kiều Tịnh không khỏi nhớ đến sứ giả Trầm Dương của Đại Hoàng tử, người có cảm giác rất quen thuộc mà nàng gặp trong đại doanh Tây Quận kia.
Nàng chắc chắn mình đã gặp hắn ta ở đâu đó, nhưng mỗi khi nhớ đến một số chi tiết là lại chẳng thể xâu chuỗi được rõ ràng nữa.
Chuyện hòa thân mà Tôn Nhã Tịnh nói đúng là có thể thành sự thật.
Nếu Tây Quận muốn giao hảo với Bất Dạ Quốc, hòa thân là cách đơn giản và hiệu quả nhất.
Nhưng nàng cứ nghĩ tới Trầm Dương là lại thấy hơi bất an.
Người tên Trầm Dương kia khiến Thế tử Tây Quận cũng phải nhún nhường ba phần, đằng sau chiếc mặt nạ ấy là khuôn mặt như thế nào?
Nếu sứ đoàn Tây Quận vào Kinh Thành, biết đâu còn có cơ hội gặp lại.
Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh đi dọc theo con đường trở lại Dưỡng Tâm điện, vừa khéo thấy Dạ Chí Thần đang vén áo choàng lên, đi xuống cầu thang.
Hắn cũng đã thấy hai người đang chầm chậm bước tới, vì thế hắn rảo bước đi về phía họ.
Người đầu tiên hắn nhìn là Sở Kiều Tịnh: "Tịnh Nhi
Sau đó hắn mới nhìn lướt qua Tôn Nhã Tịnh, áy náy nói: "Nhã Tịnh, sức khỏe ngươi không tốt có thể về phủ trước, không cần chờ ta"
Nhưng ánh mắt hắn cũng chỉ dừng lại một thoáng rồi lại quay về khuôn mặt Sở Kiều Tịnh.
Rõ ràng hắn nói với Tôn Nhã Tịnh nhiều hơn nhưng mỗi câu mỗi chữ đều không bằng một tiếng "Tịnh Nhi" dịu dàng trìu mến kia.
Trong đôi mắt đen láy hiện lên vẻ đau lòng, Tôn Nhã Tịnh mặt không đổi sắc, nhẹ giọng nói: "Tịnh Nhi cũng muốn đi cùng Vương phi.
Nghe vậy, sắc mặt Dạ Chí Thần dịu đi: "Ngươi thật có lòng"
Chỉ cần có liên quan đến Sở Kiều Tịnh, hắn sẽ có vẻ mặt dịu dàng như vậy, nét mặt lạnh lùng cũng chỉ dịu đi vì một mình Sở Kiều Tịnh.
Tôn Nhã Tịnh đi sau mấy bước, nhìn hai người trước mặt vừa cười vừa nói đi ra khỏi cung, hô hấp nàng ta trở nên hỗn loạn, sau đó nàng ta hít sâu một hơi, lại vững vàng bước
đi.
Trở lại Thần Vương phủ.
Dạ Chí Thần vào thư phòng xử lý công việc.
Nắng xuân ấm áp thổi qua cành cây tươi xanh, trong viện tràn ngập hương hoa, hương thơm như từ vô hình thành hữu hình, bay lượn trong không khí.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất