Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của nàng ta, Thái hậu nào còn nghe lọt tai lời giải thích nữa, bà ta oán hận nói: "Ngay từ đầu ai gia đã đoán được Sở Kiều Tịnh là một nữ nhân ghen tuông không chứa chấp nổi người khác mà. Cứ tưởng có lời nhắc nhở của ai gia thì nó sẽ biết điều một chút, không ngờ lại dám trắng trợn hành hạ con thế này" "Thái hậu bớt giận" Tôn Nhã Tịnh như bị sợ hãi, hai mắt đẫm lệ nhào về phía Thái hậu: "Ngày nào Thần Vương phi cũng vất vả vì bệnh tình của Tịnh Nhi, mong Thái hậu đừng trách nàng ấy.
Thái hậu nghe những lời này lại càng cảm thấy Sở Kiều Tịnh lúc nào cũng uy hiếp đe dọa Tôn Nhã Tịnh.
Thái hậu nén giận, thầm ghi nhớ món nợ này, suy nghĩ sau này nên trả lại như thế nào.
Bà ta nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tôn Nhã Tịnh mà thở dài: "Vất vả cho con rồi"
Tôn Nhã Tịnh chỉ cười khẽ lắc đầu, trong mắt là tình cảm đong đầy, nàng ta từ từ vùi đầu vào lòng Thái hậu, để bà ta giơ tay vuốt ve an ủi.
Nhưng khoảnh khắc cúi đầu, nụ cười trên mặt nàng ta dần tắt, trong đôi mắt trong veo như suối nước hiện lên ánh sáng thấp thoáng.
Khi Sở Kiều Tịnh chờ ngoài điện đã bắt đầu mất kiên nhẫn thì cửa cung mở ra, nàng nhìn theo nơi phát ra âm thanh thì thấy bóng dáng gầy gò nhỏ bé của Tôn Nhã Tịnh.
Tôn Nhã Tịnh ra vẻ áy náy: "Tịnh Nhi và Thái hậu lâu ngày không gặp, nói chuyện quên thời gian khiến Thần Vương phi phải chờ lâu rồi.
"Không sao."
"Chắc Vương gia và Hoàng thượng vẫn còn chuyện quan trọng cần thương lượng, hay là Tịnh Nhi đi dạo cùng Vương phi nhé?" Tôn Nhã Tịnh thấy vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn của nàng thì tốt bụng đề nghị.
Sở Kiều Tịnh suy nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu: "Cũng được"
Đỡ phải ở đây như hòn đá vọng phu, xấu hổ muốn chết, nếu không phải đã đồng ý với Dạ Chí Thần thì dù thế nào nàng cũng sẽ không ở lại đây ngờ nghệch chờ đợi.
Hai người đi qua rất nhiều cổng cung, trên đường đi không ai nói một lời.
Sở Kiều Tịnh thật sự không biết nên nói gì với Tôn Nhã Tịnh, nếu hỏi về bệnh tình của nàng ta thì cũng chỉ có thế, mãi không thấy tốt lên.
Đáng lý ra, với phương thuốc của nàng thì không nên có tình trạng lặp lại thế này.
Nhưng nàng cũng không muốn nghi ngờ người như Tôn Nhã Tịnh, đôi mắt trong veo sáng ngời ấy dường như có thể nhìn thẳng vào trái tim nàng.
Lại thêm nàng ta thực sự cứu bằng cả tính mạng, mỗi khi hạt giống nghi ngờ gieo vào lòng, còn chưa mọc thành cây con đã bị bóp chết.
Nếu nói về chuyện của Dạ Chí Thần thì nàng lại không muốn nói, mà cũng chẳng có gì để nói, nếu nàng chủ động nhắc đến lại giống như cố ý khiêu khích.
Khi nàng đang suy nghĩ thì Tôn Nhã Tịnh đã lên tiếng trước.
"Không ngờ tình cảm sâu đậm giữa Vương gia và Vương phi đã tới mức như hình với bóng thế này"
Sở Kiều Tịnh hơi bất ngờ, ngước mắt nhìn nàng ta.
Vẻ mặt nàng ta như bình thường, tựa như đang nói chuyện phiếm.
Chẳng lẽ đúng như Dạ Chí Thần nói, nàng ta đã bắt đầu từ bỏ rồi sao?
Sở Kiều Tịnh điều chỉnh lại sắc mặt, không lộ ra chút cảm xúc nào: "Ngươi đừng đùa ta nữa"
Chủ đề liên quan đến Dạ Chí Thần không chỉ nàng không nhắc đến mà nếu có thể tránh được thì cũng cố gắng hết mức tránh đi.
Nàng không muốn làm tổn thương Tôn Nhã Tịnh, dù là trực tiếp hay gián tiếp.
Tôn Nhã Tịnh giật giật khóe miệng, dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng, chỉ cười mà không nói gì.
Trong ngự hoa viên, hầu hết hoa đều đã nở, vừa tới gần đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh lướt qua những bông hoa rực rỡ sắc màu, cuối cùng dừng lại trên chiếc xích đu giữa rừng hoa.
Không, nói chính xác hơn là Dạ Thanh Bình trên xích đu.
Dạ Thanh Bình vừa mới xảy ra phong ba hủy hôn, đáng lẽ ra đã được đưa về tẩm cung.
Thế nhưng nàng ta lại đang ngồi trên xích đu, chẳng thấy chút buồn bã nào.
Nhìn thấy hai người họ, trong mắt nàng ta thoáng lên vẻ hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng bình thường, thậm chí còn hơi đắc ý.
Dù sao mọi chuyện đã định, vì sao nàng ta phải sợ?
"Thần Vương phi, Nhã Tịnh cô nương"
Hiếm khi tâm trạng nàng ta tốt thế này, đối mặt với Sở Kiều Tịnh cũng không cất lời trào phúng.
Sở Kiều Tịnh nhướng mày: "Từ xa ta đã thấy Ngũ Công chúa cười vui vẻ, còn tưởng nhìn nhầm chứ.
Dạ Thanh Bình bây giờ với người khóc lóc trong đại điện vừa nãy thực sự như hai người khác nhau.
Thấy hai người lại sắp sửa cãi nhau, ánh mắt Tôn Nhã Tịnh khẽ lóe lên, nàng ta nhìn Dạ Thanh Bình bằng ánh mắt phức tạp.
Đúng là diễn xuất vụng về, chẳng qua ỷ vào sự cưng chiều của Thái hậu và Hoàng thượng nên mới hung hăng càn rỡ như vậy.
Nàng ta lại nghĩ đến bản thân mình, không như Dạ Thanh Bình, nàng ta không có chỗ dựa để có thể hoàn toàn tin tưởng, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Khi Dạ Thanh Bình dựa vào nước mắt là có thể được như ý muốn thì nàng ta lại phải dùng những vết thương chồng chất để đổi lấy một ánh mắt chỉ trong chốc lát.
Cùng là con người mà khác biệt vô cùng.
Dạ Thanh Bình cố ý làm ra vẻ hoảng sợ: "Sao Thần Vương phi có thể nói như vậy, vừa nãy ta vô cùng sợ hãi, vẫn đang đau lòng lắm đây, nếu ngươi không cẩn thận kích tới ta thì e khó mà ăn nói đấy"
Xung quanh không có ai, nàng ta cũng lười giả vờ, sự đắc ý trong giọng nói đã sắp lộ ra đến nơi.
Sở Kiều Tịnh thảng thốt nhìn về phía sau nàng ta: "Hoàng thượng?"
Vẻ mặt nàng thật sự quá chân thật, khiến Dạ Thanh Bình gần như lập tức tái mặt, quay người lại nói: "Phụ hoàng bớt.." giận.
Nàng ta vẫn chưa nói xong thì thấy đằng sau không một bóng người.
Chỉ có những chiếc lá khẽ đung đưa trong gió.
Ngón tay nàng ta hơi siết lại, sự nhục nhã vì bị trêu đùa khiến nàng ta quên mất phải ngụy trang, phẫn hận lườm kẻ đầu têu: "Sở Kiều Tịnh! Ngươi chán sống rồi phải không?"
Sở Kiều Tịnh cong môi, ánh mắt hờ hững: "So với chán sống, ta càng tò mò nếu Ngũ Công chúa phạm tội khi quân thì sẽ bị trừng phạt thế nào hơn, cũng rất tò mò Trịnh Quốc công phủ có nuốt trôi được cục tức này không.
Dạ Thanh Bình chỉ tái mặt một lúc rồi sau đó tự tin nói: "Ngươi nghĩ phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu sẽ tin lời ngươi nói à?"
Bởi vì không có bằng chứng.
Lời giải thích của Trịnh công tử sẽ chỉ bị coi là ngụy biện.
Mà nàng ta có bao nhiêu cặp mắt nhìn thấy, có thể làm chứng.
Ngoại trừ Trịnh công tử và nàng ta, sẽ không còn ai biết sự thật.
Có lẽ có người đoán ra được, nhưng ai dám nói? Thái hậu đã hạ lệnh không được phép nhắc lại chuyện này nữa rồi.
Chẳng bao lâu nữa phong ba này sẽ bị lãng quên, còn nàng ta lại là Ngũ Công chúa không bị hôn ước ràng buộc, cao quý vô song.
Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta một lúc rồi bỗng bật cười: "Ngũ Công chúa lo lắng quá rồi, tuy ta tò mò nhưng cũng chẳng thèm khua môi múa mép với ngươi, dù sao trong mắt người khác, Ngũ Công chúa chỉ là một nữ tử đáng thương vì bị cợt nhả mà hủy hôn thôi, người trong toàn thiên hạ đều không dám nói Ngũ Công chúa bị cợt nhả, nhưng lại đều dám... thương hại ngươi."
Muốn làm tổn thương trái tim ai đó thì phải bắt đầu từ điểm yếu của nàng ta.
Dạ Thanh Bình tự cho là đúng, mắt cao hơn đầu, nếu vậy thì từ mây cao ngã xuống vũng bùn sẽ là nỗi nhục nàng ta không bao giờ chịu được.
Gân xanh trên trán Dạ Thanh Bình lộ ra, từng chữ như được rít ra từ kẽ răng, cố gắng giữ lại sự kiêu ngạo cao quý của mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất