"Bao nhiêu người đã tận mắt nhìn thấy rồi mà ngươi vẫn định chối cãi à? Đồ khốn kiếp, Hoàng thượng, con không thể bỏ qua cho hắn được" Thái hậu tức phát run, chỉ vào Trịnh công tử rồi nói. 

Nói xong bà ta đau lòng nhìn Dạ Thanh Bình, dịu dàng nói: "Bình Nhi yên tâm, hôm nay chắc chắn Hoàng tổ mẫu sẽ đòi lại công bằng cho con." 

Mặt Dạ Thanh Bình đầy nước mắt, nàng ta buồn bã gật đầu. 

Bà ta vừa nói vậy, sắc mặt phu thê Trịnh Quốc công tái mét, họ quỳ rạp xuống đất: "Xin Hoàng thượng khai ân, tha cho nhi tử của thần" 

Hoàng thượng thất vọng lắc đầu thở dài: "Trẫm tin tưởng các ngươi, thấy nhi tử các ngươi tính tình tốt nên mới gả Bình Nhi cho Trịnh Quốc công phủ. Nào ngờ nhi tử ngươi lại có ý đồ xấu dám làm chuyện to gan thế này, thật sự khiến trẫm lạnh lòng" 

Ông chỉ coi như biết người biết mặt không biết lòng, giao nhầm Dạ Thanh Bình cho một người như vậy, trong lòng càng cảm thấy áy náy với Dạ Thanh Bình. 

Trịnh Quốc công rớt nước mắt, run rẩy cúi đầu quỳ lạy: "Xin Hoàng thượng khai ân, thương xót lão thần mà tha mạng cho nhi tử của thần" 

Giờ phút này ông cũng không dám nói thêm là có ẩn tình gì nữa, tuy trong lòng ông chắc chắn nhi tử mình sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nhưng bây giờ đã không thể dựa vào lý lẽ để tranh luận được nữa. 

Ông đã được thấy Hoàng thượng và Thái hậu chở che Ngũ Công chúa như thế nào, mà khi ấy còn có bao nhiêu cặp mắt nhìn thấy cảnh đó, bây giờ có trăm cái miệng cũng chẳng biện hộ được, chỉ có thể hy vọng Hoàng thượng nương tay với Trịnh công tử. 

"Nương tay? Hắn làm chuyện đó với Ngũ Công chúa của trẫm, lẽ nào vẫn muốn không bị phạt gì?" Hoàng thượng lạnh mặt, tức giận nói. 

Trịnh Quốc công dập đầu thật mạnh, cầu xin: "Xin Hoàng thượng nể tình mọi chuyện còn chưa xảy ra, cũng nể tình lão thần trung thành với người, tận tâm với nước nhiều năm mà tha mạng cho nhi tử của thần. Từ nay về sau lão thần nhất định sẽ dạy dỗ nhi tử nghiêm khắc hơn, không để chuyện thế này xảy ra nữa." 

Hoàng thượng nhìn chằm chằm khuôn mặt thăng trầm, tấm lưng gù của Trịnh Quốc công, trong lòng cũng không khỏi thấy rung động. 

Những năm nay ông cũng thấy được sự tận tâm và trung thành của Trịnh Quốc công. 

Nếu bây giờ để Trịnh Quốc công người đầu bạc tiễn người tóc xanh, chỉ e sẽ thực sự khiến mọi người lạnh lòng. 

Hoàng thượng trầm ngâm một lúc rồi lạnh lùng nói: "Nể mặt Trịnh Quốc công, trẫm sẽ tha mạng cho hắn. 

Trịnh Quốc công vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe thấy Hoàng thượng lạnh lùng trầm giọng nói tiếp. 

"Nhưng tội chết miễn được, tội sống khó tránh, hắn đã làm chuyện có lỗi với Ngũ Công chúa, lôi ra ngoài phạt năm mươi trượng để làm gương cho người khác" Hoàng thượng thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lùng: "Còn hôn ước của Ngũ Công chúa và Trịnh Quốc công phủ cũng sẽ hủy bỏ. 

Ông không thể gả Dạ Thanh Bình cho một kẻ nhân phẩm bất chính thế này được. 

Mặc dù Trịnh Quốc công đau lòng nhưng cũng biết tránh được tội chết đã là kết quả tốt nhất rồi. 

Chỉ là từ nay về sau, e rằng trong Kinh Thành sẽ chẳng còn quý nữ nhà nào chịu gả nữ nhi vào Trịnh Quốc công phủ nữa. 

Đích công tử của Trịnh Quốc công phủ cũng sẽ mang trên lưng tội danh này, chịu sự chỉ trỏ đàm tiếu của mọi người, cả đời không có cơ hội làm quan, không ngóc đầu lên được. 

Ở nơi như Kinh Thành, con người ta rất dễ bị hủy hoại bằng lời nói. 

Ông nén bị thương trong lòng, vái tạ nói: "Đa tạ Hoàng thượng khai ân" 

Khuôn mặt Trịnh Quốc công thoáng chốc già đi rất nhiều. 

Ai có thể ngờ được lần đi dạo ngoại ô tổ chức với lý do hôn lễ tới gần cuối cùng lại đi tới bước đường này, khiến cho hôn ước bị hủy bỏ. 

Hôn lễ bị hủy bỏ, đích tử Trịnh Quốc công bị phạt, lần làm loạn này kết thúc trong sự nhục nhã của người nhà Trịnh Quốc công phủ. 

Chỉ là, đằng sau chuyện này thật sự đơn giản vậy ư? 

Sở Kiều Tịnh không nghĩ như vậy. 

Hôm nay khi đi dạo, tuy Trịnh công tử trầm mặc ít nói nhưng hắn là người lịch sự lễ phép, không giống như người dễ làm những điều vượt quá khuôn phép. 

Hơn nữa nhìn tính cách của Trịnh Tử cô nương cũng có thể thấy gia phong của Trịnh Quốc công phủ rất tốt. 

Hạt giống nghi ngờ đã gieo trong lòng, Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Thanh Bình đang khóc như mưa trong lòng Thái hậu mà chỉ thấy đó là nước mắt cá sấu. 

Chỉ là nàng hơi khó hiểu, vì sao Dạ Thanh Bình lại phải hủy bỏ hôn sự này, còn phải dùng cách tự tổn hại mình như này nữa? 

Ở thời đại này, thanh danh của nữ nhi quan trọng cỡ nào, cho dù nàng ta là Công chúa nhưng chẳng lẽ không cần để ý những điều này sao? 

Chẳng lẽ vì lời giễu cợt ngày hôm đó của nàng mà nàng ta làm ra chuyện quyết đoán thế này ư? 

Nhưng cũng rất giống với tính tự cho là mình thông minh của Dạ Thanh Bình. 

Thái hậu nhìn Dạ Thanh Bình vẫn đang rơi nước mắt mà xót xa, sầm mặt nói: "Được rồi, chuyện này dừng lại ở đây thôi, sau này không ai được phép nhắc lại nữa." 

Sở Kiều Tịnh nhìn quanh từ đuôi mắt, mọi người đều ủ rũ, dù có tin hay không nhưng có lời này của Thái hậu, sau này ai cũng phải nói năng thật trọng. 

Nếu một ngày nào đó trong cung hay ngoài cung lại có tin đồn Dạ Thanh Bình bị làm nhục, chỉ e những người có mặt đều sẽ gặp xui xẻo. 

Cứ tưởng chỉ là một chuyến dạo chơi ngoại ô bình thường, nhưng lại cất giấu một bí mật. 

Sở Kiều Tịnh đăm chiêu ngước mắt nhìn Dạ Thanh Bình, dường như nàng ta cũng đang nhìn về phía này, sau đó ánh mắt vội vàng lướt qua. 

Các quý nữ được gọi đến làm chứng lần lượt được thả khỏi cung, bỗng chốc, đại điện ồn ào lại trở nên vắng vẻ. 

"Trần Đức Dung, đưa Ngũ Công chúa về tẩm điện" Ánh mắt Hoàng thượng thâm thúy, khuôn mặt không nhìn ra vui buồn hay tức giận. 

Thấy Trần công công đưa Dạ Thanh Bình rời đi, Hoàng thượng lại vẫy tay với Dạ Chí Thần: "Thần Nhi, con đi theo trẫm" 

Dạ Chí Thần dừng một chút rồi quay lại khẽ nói: "Chờ ta cùng về" 

Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, lời từ chối còn chưa nói ra đã thấy tay áo rộng của hắn tung bay, người hắn đã theo Hoàng thượng vào thiên điện. 

Thái hậu và Tôn Nhã Tịnh đều không có ý định rời đi, có lẽ là có điều muốn nói với nhau, nàng ở lại đây cũng không hợp lý. 

Sở Kiều Tịnh thở dài một hơi rồi đi ra khỏi chính điện. 

Tiếc là không thể đưa Mai Anh đi cùng, đi dạo Hoàng cung cùng nàng để nàng không phải chờ ở đây như một khúc gỗ. 

Nàng cũng có thể ra khỏi cung rồi đi luôn, nhưng lại nhớ đến mấy lần trước Dạ Chí Thần chờ nàng trong cung... Thôi vậy, coi như trả nợ đi. 

Trong điện, thấy Sở Kiều Tịnh đã đi, vẻ mặt lạnh lùng của Thái hậu lập tức dịu đi, bà ta đứng dậy đích thân kéo Tôn Nhã Tịnh lại, để nàng ta ngồi ở bên cạnh. 

"Nhã Tịnh, con sống ở Thần Vương phủ thế nào? Thần Nhi và Thần Vương phi có khinh thường con không?" Thái hậu quan tâm hỏi, giống như một trưởng bối hiền từ bình thường. 

Tôn Nhã Tịnh nở nụ cười đúng mực: "Đương nhiên Vương gia và Vương phi đối xử với con rất tốt ạ." 

Còn chưa nói xong nàng ta đã dùng khăn che miệng, ho nhẹ hai tiếng. 

eyJpdiI6InF0VVVKRFBtTkZQU2Y2dzJEZU1tbnc9PSIsInZhbHVlIjoiRVJKWUw1eEhvcCtlVU5GOTRKaDlcL3IzdXprbGxxbWdUMDEwS0NKUkpVSDJKMjhrWHg0TjlZZ0NTVkk5dXlyUWZDQWk5R3pJUUQyNmp0SHRXaEFVdkVKZVdSWVI5ck5lOGVCTVlpNUMzbWYyVmpEMExwVlg1SUc2emVzUDEzUmZCUm9taUZLOHB6VUl3cERaNmxhbklkY2RKdDVFRkJHYVwvSFczN2h4N0xHNU0zb3d3ZlFhTk9LWmJ0VHlkXC9ra0ZSSE9MTnp5dmR0TnFIV1ErZEI0Z0gwSUp5UHJBQ2cwdTFwRnZjVTUxQWJZd3AzN1pPMVwvVFpFRnlydWJhUE51Sjl2eWdGUHhmYmJKRGJcL1AzRm9VbktVRis2Undwc0F5TEF0U3Awa3ZGeVk0RlFYODgwWlViTytvQVk1aFhrUTFTQkVreGtWUkhBSlwvQm9iQXRUdGRzN1l1VlJaR1dERnRaUVRCdXFzZlczRjdIQWN3Skh2dDBHQnE3WE1MRlFzRG9PSDR0dmh3K0xCUkczcUE5M1I4TzkzMm1FR0g3Tm1aQUdubWtLK3JPclE3M01kVnVCMjE5ODJ2N1VXYllGaDhDVjFZMEpHRHl1YVQ2MXZJeGxtWXVcL0FqRzZTa0RYNmZHR2l5WmU5dlFqcWozUXFkeWVmcTlIbTJva1kxS29cL0J4T1lPZUFmd21sRERPZ0E3eEpkcmJ1bVE9PSIsIm1hYyI6IjFkMzAzZWMxYTZkY2Q3ODBkMGMzMTE2OWIzZjU0M2QwMmIyZjQ5ODI4Y2I5MTk0OGIzNTExZDkwOGJhMGY1MTkifQ==
eyJpdiI6IjBOSnduaE40V2VXQzZiWEdzOVhWdlE9PSIsInZhbHVlIjoiMmUwXC9OTzZxdnRnVHoyNHdkXC9WU0Z6SmNOMVptSlVzMGZLaGxSWStQTTd1aW5paVwvNU1OR0JIUFNhZWlGZFlcL29DQURZcEhDc3RVSTNFbTRsMWFqUWhTNHNiM3ZQSWlYVUxidE0yRzR0V2NoTFJPeUJcL1VCZ0RJR1BQVE9PMjNheFc3VjlSMzI2YTM0NWhjbU40ZHhDeXM5MnJOanMrN1JFU0czVWVPaHg1U0tKQ2lTRHBycFVGaXpPWVFVbGM1RjFtcWZFWXVlVFBpNCtQWkdVN3JhNTNHXC8zMm9NdmwyZDlDbit0Q0ZEU2Y3UkNxYlpUT0dvM093MHFHV0p4NG1XNUJzc085MXp2OEswK0o4MjhwY09mRURxT2tLVENKdk9wMTZSTEJZNGxCMGY3WG1qWE0xZ2lKNGw2QWU4R3pwMFZpKzJtYUNcL0lOMUdONStyY2grRXFlMmNCcGpIS3M2czZPMUV2UlV4UDNTS2xHNmNpK3VDVGh0T0lyQ1QyRnlKcCIsIm1hYyI6ImQ0YzU1ZjE1YmY2ZTBlNWM4YTQ5MjU3MGI0ZDYyOTQ5ODZjZjZmZDE1OTdhMTVmYTc5MmZhMDM1MGI5YWEzNWUifQ==

Giọng nàng ta nhẹ nhàng yếu ớt, nói rồi còn họ thêm tiếng nữa, cơ thể mềm mại khẽ run giống như đóa hoa mỏng manh lung lay trong gió lạnh.

Advertisement
x