Tôn Nhã Tịnh như có như không thở dài một tiếng, kéo Dạ Thanh Bình: "Ngũ Công chúa, Thần Vương phi đối xử với ta rất tốt, không bắt nạt ta" 

Dạ Thanh Bình bực mình nàng ta: "Tỷ cứ nói thay nàng ta đi!" 

Nói xong dường như nàng ta không muốn quan tâm chuyện này nữa, bước nhanh về chỗ các quý nữ để được vây quanh tâng bốc. 

Tôn Nhã Tịnh cười áy náy với Sở Kiều Tịnh: "Xin lỗi Thần Vương phi, ta không biết Ngũ Công chúa lại đột nhiên như vậy. 

Sở Kiều Tịnh hào phóng xua tay: "Không sao, đây cũng không phải ý của ngươi." 

Khi đang nói, Dạ Thanh Bình ở bên kia chợt cao giọng: "Đã bảo các ngươi đừng đi theo ta rồi mà" 

Sau khi nàng ta hét lên như vậy thì không còn quý nữ nào dám đi theo nữa, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng ta đi vào rừng cây một mình. 

"Nàng ta lại làm gì đấy?" Sở Kiều Tịnh nhíu mày, trong lòng cảm thấy khó chịu. 

"Hình như muốn hái quả trong rừng, nhưng lại không cho ai đi theo." Trịnh Tứ cô nương ngồi cách bọn họ khá gần, vẫn luôn quan sát động tĩnh bên đó bèn đáp. 

Sở Kiều Tịnh quay lại nhìn Dạ Chí Thần, dường như đang hỏi ý kiến của hắn. 

Dạ Chí Thần khẽ nói: "Cứ kệ muội ấy đi, rừng này không sâu, muội ấy cũng không dám đi vào quá sâu đâu" 

Sở Kiều Tịnh cũng mặc kệ nàng ta. 

Có lẽ là mất mặt, trong lòng bực bội mà không có chỗ trút nên muốn một mình vào rừng để yên tĩnh. 

Sau khi ngồi một lúc, Trịnh công tử bỗng lên tiếng: "Trong rừng này có quả dại không? Ta cũng đi hái một ít" 

Nói xong hắn đứng dậy đi vào rừng. 

Sở Kiều Tịnh hỏi Trịnh Tứ cô nương: "Sao cô nương không đi cùng Trịnh công tử?" 

Trịnh Tứ cô nương thản nhiên đáp: "Ta đâu có biết trèo cây, đi vào rừng tới lúc ra chắc lại đen thui mặt mũi, ta không muốn người đầy mạng nhện đâu" 

Nàng ấy nói thẳng thắn mà hài hước khiến Sở Kiều Tịnh bật cười. 

Hai người lại trò chuyện thêm vài câu thì chợt nghe thấy tiếng hét chói tai vang lên trong rừng. 

Sở Kiều Tịnh biến sắc, đó là giọng của Dạ Thanh Bình. 

Chẳng lẽ thật sự gặp thú dữ trong rừng ư? 

Nàng và Dạ Chí Thần nhìn nhau rồi cùng đi vào rừng. 

Đương nhiên các quý nữ cũng nhận ra giọng của Dạ Thanh Bình nhưng nhát gan không dám đi vào, sợ nhìn thấy cảnh máu me nào đó. 

Mấy người lớn mật thì đi theo phía sau Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh cùng vào rừng tìm người, Trịnh Tứ cô nương cũng đi theo. 

Ca ca của nàng ấy cũng ở trong rừng, nếu gặp phải nguy hiểm gì e rằng cũng khó tránh được. 

Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đi nhanh vào trong rừng, gạt cỏ dại và bụi rậm cao ngang người sang một bên, đi nhanh về hướng Dạ Thanh Bình vừa phát ra âm thanh. 

Nhưng khi nhìn thấy Dạ Thanh Bình, mọi người đều sửng sốt, không biết nên mừng hay nên lo. 

Mừng vì không có thú dữ nào cả, Dạ Thanh Bình vẫn lành lặn ngồi ở đó. 

Lo vì Dạ Thanh Bình quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, khuôn mặt đỏ bừng, mắt vẫn còn đọng lại hai giọt nước mắt. 

Bên cạnh nàng ta là Trịnh công tử cũng đang quần áo không chỉnh tề. 

Trước tình cảnh này, đương nhiên các quý nữ có thể đoán ra được chuyện gì vừa xảy ra, trong lòng họ kinh hãi, ai nấy đều ngạc nhiên mở to hai mắt. 

Trịnh Tứ cô nương tái mặt, hét lên với Trịnh công tử: "Ca, huynh làm gì vậy?" 

Trịnh công tử đứng thẳng dậy, môi mấp máy, đôi mắt trong veo nhìn qua vẻ mặt khinh bỉ của các quý nữ, sau đó lại hơi chán nản ngã ngồi xuống. 

Dạ Thanh Bình chỉnh lại quần áo, nức nở nói: "Tên háo sắc này muốn làm nhục ta!" 

Trịnh công tử tái mặt, cố gắng giải thích: "Không phải như vậy, không phải như mọi người thấy đâu." 

Sắc mặt hắn vừa xanh vừa trắng, trông có vẻ hoảng sợ lo lắng. 

Nhưng các quý nữ đã tận mắt nhìn thấy, làm gì có ai nghe hắn giải thích. 

"Vẫn còn muốn ngụy biện à, bây giờ bọn ta ta sẽ đi báo quan ngay, giao tên háo sắc mặt người dạ thú nhà ngươi cho quan phủ!" 

"Đúng thế, trông thì đạo mạo trang nghiêm, thế mà lại làm ra chuyện này!" 

Trịnh Tứ cô nương nhíu chặt mày, ban đầu nàng ấy cũng sửng sốt, nhưng nàng ấy biết tính huynh trưởng nhà mình, bèn muốn nói thay hắn: "Có lẽ trong chuyện này có ẩn tình gì đó, mọi người đừng báo quan vội" 

Lúc nãy ở ngoài rừng, Trịnh Tứ cô nương mới vừa châm chọc bọn họ, bây giờ làm sao bọn họ có thể nghe lọt lời nàng ấy nói. 

Tất cả đều làm như không thấy, phớt lờ nàng ấy. 

Hai quý nữ đỡ Dạ Thanh Bình đang ngồi bệt dưới đất lên, an ủi: "May mà bọn ta tới kịp, chắc chắn hôm nay sẽ đòi lại công bằng cho Công chúa." 

Dạ Thanh Bình cười lạnh lùng, nhìn Trịnh công tử mặt tái như tờ giấy: "Ngươi dám làm chuyện vô lễ thế này với bổn công chúa, ta nhất định sẽ bẩm báo chuyện này với phụ hoàng" 

Trong tiếng ồn ào, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy nghi vấn trong mắt nhau. 

Làm sao sự việc lại phát triển tới bước này? 

Chẳng mấy chốc, các quý nữ đã đưa quan binh tới, áp giải Trịnh công tử tới Hoàng cung. 

Những người khác đương nhiên cũng vào cung để làm nhân chứng. 

Ngoài cửa cung, Trịnh Quốc công và Trịnh phu nhân cũng nghe tin rồi chạy tới. 

Hai người vội vàng hỏi Trịnh Tứ cô nương: "Rốt cuộc chuyện là thế nào?" 

Trịnh Tứ cô nương cũng không biết nên trả lời thế nào, cắn răng mãi chẳng nói nên lời. 

Trịnh Quốc công và Trịnh phu nhân thở dài một hơi, chỉ đành vào cung trước rồi hỏi. 

Trong đại điện, Trịnh công tử bị trói gô quỳ ở bên trong. 

Hoàng thượng ngồi trên đài với vẻ mặt hơi âm trầm, bên cạnh là Dạ Thanh Bình được Thái hậu ôm trong lòng, không nhìn rõ vẻ mặt, mà Thái hậu thì đầy tức giận. 

Thấy phu thê Trịnh Quốc công đi vào, Thái hậu lập tức nổi đóa: "Nhìn xem nhi tử ngoan của các ngươi đi! Còn chưa thành hôn mà đã làm ra chuyện này, các ngươi không coi Hoàng gia ra gì à!?" 

Phu thê Trịnh Quốc công nào gánh nổi tội danh này, lập tức quỳ xuống đất: "Hoàng thượng bớt giận, Thái hậu bớt giận, chuyện này... chuyện này có lẽ còn có ẩn tình, tính tình nhi tử của thần hiền lành trung thực, sẽ không bao giờ làm ra chuyện này đâu" 

Lúc trước Hoàng thượng để mắt tới Trịnh công tử cũng chính vì phẩm hạnh đoan chính của hắn. 

Hoàng thượng tức giận chỉ vào Trịnh Quốc công: "Ngươi có ý gì? Ý ngươi là Bình Nhi dùng sự trong trắng của mình để vu khống cho nhi tử ngươi chắc?" 

Trên đời này hiếm có nữ tử nào làm được chuyện này, đương nhiên Hoàng thượng sẽ không tin Trịnh Quốc công. 

Trịnh Quốc công bỗng nghẹn họng: "Thần không có ý này! Chỉ là... Chỉ là.... 

Dù sao ông cũng không có ở hiện trường, chẳng thể giải thích được tại sao, bèn quát Trịnh công tử: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con mau nói thật cho Hoàng thượng đi!" 

Trịnh công tử mấp máy môi rồi lẩm bẩm: "Con vừa vào trong rừng đã thấy Ngũ Công chúa ăn mặc không chỉnh tề ngồi ở đó, sau đó là chuyện mọi người đều biết" "Nực cười!" Thái hậu giận dữ: "Làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy mà ngươi còn dám giảo biện, ý ngươi là Bình Nhi quyến rũ ngươi chắc?" 

eyJpdiI6Ik5qUWxLNzFXVHdDeGNwdDdZbjJuSVE9PSIsInZhbHVlIjoieE1WRnI3KzQ5eFwvY0JnRDFORTFWWklqRXhlSnArY0VXMXhubFRFR3lvQk1lMlwvRitxcmF1VXlkTmxwR2NvYkdSVmx3RDBGaTlYZWRGNFdaTVJLZkd6S2NQKzEwNlloUW05dnhpbnhoY3hKV3JWMmNnOFc3aFdCMVNGTHBuck9cL0t6MDNNM3hTZVB0dDZsbHZQaHU5ZUUrR1FxeHAydU1rVFwvM2tkdXh1Qnl2cHJZMDNHVkQ3RStmMVZFV3dEWkNsQXpYdldSOG9DeU9LbkprWXN1RnBnSzBaeGVqN2JGdnZhNWgyRlcyREp2ZFRIanVZenpWc0tLY25rSkRQMW94QWhoSFVqVGk0bEJlenNxeWdnRjYrOVoxRVwvWEttMjhybGF6NWpqNjZkRDR0cFdwRGtVVnc2RXN5dzUzN0JpZGsyYTVUTGtTeXNHWjFJUmozcGM5Ymx6VjJqcjRISUNwdzl2bEZ4b25wXC9SR25ZRFBoYnQweGZ1djU3SXhcL0ZOVjl5Y1JTTFl3OXJDZDQrT2ZXVFBNWGNhRlVNOWZLVGFXXC9OMUpReG56bWRVT3c5TmRWYlZNQXVCNm5sR0ZBNjVaUmRweWV4Nld6dkgwaE1TOEhIUmgzWFlZQT09IiwibWFjIjoiMWRmNzdkNGEwN2ZjY2RjZmU2MWM4ZjlkNDE5NzE1NjI1YTcxYjE5YjRiYWNjNGQxOTE0YzUzZDMwNjc2ZDJiNSJ9
eyJpdiI6Ik9OMWVcL1g4d3NaT0U5ejcxQkJuQml3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImUyWGNadWFDdStTZFRCRmxNcyt0SEVZN3pneUEyMSsyZWxtZURHZWE0YlV3OHJETzR4bmloU2JPSnJITjc2YThSZHpCVU1zNFIzTlJjdkFjT0tLaFVubXpxd3JndFN0RERJVEhDSmhOUkhDWmZlaXAyYXdDclFlUm1ldm1xalBJZUVuazV2ZW9CM2xPN2NPSUFEWFpEREpFclhlMk9TblQ3TktaQlJTN3M0RjhSb3pnSFMyV0I4S1dYVlNEdFVaaGFqV0huZkpFZ0ZxNGdkZVN5QU5mU0xCcU9ZZ2pMK2haMjNQNTVwejhDS1U9IiwibWFjIjoiZGMwZmEzZmM1YzQ1M2IwODY0NTY3YzM4YWRmOTcyOWNjNTEzZmU1YjIzNGE4MTBiMGQ2OWYyMzEyNmI1NjlkMyJ9

Đường nhiên Thái hậu và Hoàng thượng nhìn thấy rõ ràng, hai người lập tức càng thêm tức giận.

Advertisement
x