Dạ Thanh Bình nhìn huynh muội Trịnh gia và Sở Kiều Tịnh với ánh mắt sắc như dao. 

"Xem ra ngươi cũng chỉ là một kẻ mua danh trục lợi, lừa thiên hạ để lấy tiếng thôi. 

"Đúng thế, lúc trước nghe nói y thuật của Thần Vương phi lợi hại lắm, chắc cũng chỉ là may mắn" 

Các quý nữ nhìn sắc mặt Dạ Thanh Bình rồi tiếp tục cắn răng chế giễu. 

Một cây châm bạc bay ra từ trong tay áo, quý nữ đứng gần nhất chợt đỏ bừng mặt, chỉ vào cổ họng mình trợn to hai mắt không nói nên lời. 

Sở Kiều Tịnh bước từng bước tới gần, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo: "Lùi lại làm gì đấy? Chẳng phải ta đang tới chữa cho ngươi đây sao?" 

Quý nữ đó không còn đường lui, chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Kiều Tịnh bóp cắm, ép mình mở miệng, dường như thật sự nghiêm túc quan sát miệng nàng ta. 

Một lúc sau, Sở Kiều Tịnh cười như không cười bảo: "Không sao, chỉ là miệng bốc mùi quá, dùng nước rửa sạch là được." 

Nói xong, một vốc nước sông tạt vào mặt quý nữ đó. 

Quý nữ bị tạt nước giật mình, khuôn mặt đỏ bừng: "Ngươi!" 

Sau đó nàng ta lại kinh ngạc sờ cổ họng mình. 

Nàng ta có thể nói được rồi? 

Quý nữ nhìn Sở Kiều Tịnh như nhìn thấy ma, lời tiếp theo không dám nói tiếp nữa, nàng ta chật vật trở về chỗ cũ. 

Sở Kiều Tịnh cười dịu dàng: "Nhìn xem, nếu các vị có bệnh về miệng hay não thì ta sẽ chữa được tốt nhất đấy" 

Tôn Nhã Tịnh thở dài, giọng nói nhẹ nhàng cất lên: "Chuyện này đúng là do các ngươi vô lễ quá rồi, ta ở Thần Vương phủ làm phiền nhiều ngày, may nhờ có Thần Vương phi 

nên sức khỏe mới tốt lên được đấy" 

Có Tôn Nhã Tịnh đứng ra giảng hòa, các quý nữ cũng có đường xuống nước. 

Chuyện này cũng coi như cho qua. 

Dạ Thanh Bình lạnh lùng nhìn Sở Kiều Tịnh, cuối cùng cũng chẳng thể nói được gì, quay người đi về phía trước. 

Các quý nữ sợ tụt lại phía sau sẽ bị Sở Kiều Tịnh bắt nên rảo bước đi nhanh theo sau Dạ Thanh Bình. 

Mấy người Sở Kiều Tịnh thong thả đi ở phía sau, nàng chợt mỉm cười với Trịnh Tứ cô nương: "Đa tạ Tứ tiểu thư lại một lần nữa lên tiếng giúp đỡ" 

Trịnh Tứ cô nương hào phóng phất tay, cười sảng khoái nói: "Không sao, ta ghét nhất là kiểu nâng cao bản thân rồi hạ thấp người khác, tỏ ra ân cần như thế, tưởng rằng đi theo Ngũ Công chúa là có thể được lợi lộc gì đó đấy à" 

Trong mắt Dạ Thanh Bình đã khi nào có người khác, nàng ta chỉ coi bọn họ như vũ khí thôi. 

Sở Kiều Tịnh thấy nàng ấy thấu hiểu, trong lòng càng thêm đánh giá cao nàng ấy. 

Trịnh công tử suốt chặng đường không nói mấy câu, là kiểu người trầm mặc ít nói. 

"Cảnh sắc mùa xuân ở ngoại thành đúng là đẹp thật." Sở Kiều Tịnh nhìn cảnh xuân bên bờ sông, ý lạnh trên mặt cũng bị ý xuân làm dịu đi. 

Nước suối đầu nguồn, cây xuân lộc nhú. 

Trên mặt sông có vịt đang bơi, mọi người luôn nói nước sông mùa xuân ấm hay lạnh thì vịt sẽ biết trước, quả đúng là như vậy. 

Trên mặt nước phẳng lặng thi thoảng có vài con cá nhỏ nhảy lên cao phát ra tiếng kêu lõm tõm. 

Hai bên bờ nở rộ những bông hoa dại đủ màu sắc, xinh đẹp tuyệt vời. 

Đi sâu hơn nữa là một khu rừng rậm, từ đây đã có thể nhìn thấy màu xanh tươi tốt. 

Giọng Dạ Chí Thần bỗng vang lên bên tai: "Nếu Tịnh Nhi thích thì ta sẽ thường xuyên tới đây cùng nàng" 

Giọng nói không lớn cũng không nhỏ, đủ cho mấy người có mặt xung quanh nghe thấy. 

Hai má Sở Kiều Tịnh hơi nóng lên, nàng đang không biết nên nói gì. 

Lúc này Trịnh Tứ cô nương lại cười bảo: "Tình cảm của Thần Vương và Thần Vương phi đúng là sâu đậm, thật khiến người khác hâm mộ" 

Sở Kiều Tịnh bỗng chốc không biết nói thế nào, chỉ có thể cười đáp lại. 

Nụ cười này trong mắt người khác lại là ngầm thừa nhận. 

Dạ Chí Thần vui mừng, nụ cười trên môi dù thế nào cũng không biến mất. 

Mà Tôn Nhã Tịnh nghe thấy câu này thì cụp mắt, khóe miệng run rẩy. 

Trịnh Tứ cô nương nhìn đàn chim oanh trước mắt, lắng nghe tiếng chim truyền đến theo làn gió xuân. 

Đột nhiên nàng ấy nói với vẻ hơi buồn bã: "Nếu như mọi cuộc hôn nhân của Hoàng gia đều có thể hạnh phúc thế này thì tốt quá. 

Nói rồi, nàng ấy ám chỉ nhìn Trịnh công tử trầm lặng ít nói. 

Nét mặt Trịnh công tử cứng đờ, hắn cười khổ bảo: "Ngũ Công chúa vốn đã không thích hôn ước này, về sau tôn trọng lẫn nhau là được" 

Trịnh Tứ cô nương mấp máy môi, cuối cùng chỉ có thể thở dài. 

Tuy nói như vậy nhưng mấy người có ai không biết tính kiêu ngạo của Dạ Thanh Bình, chỉ e ngay cả tôn trọng lẫn nhau cũng khó. 

Cảnh xuân tươi xanh, rực rỡ sắc màu. 

Tiếng suối róc rách, chim hót hoa thơm. 

May mà cảnh đẹp mùa xuân này có thể tạm thời xoa dịu nỗi sầu muộn trong lòng. 

Đi tiếp về phía trước một lúc nữa thì thấy mấy người đằng trước đột nhiên dừng lại ở lối vào khu rừng rậm. 

"Đang chờ chúng ta à?" Trịnh Tứ cô nương nghi hoặc. 

Mấy người nhìn nhau, bước chân cũng nhanh hơn. 

"Mấy người đi chậm quá." Dạ Thanh Bình cao ngạo ngẩng đầu, cười châm chọc: "Chúng ta nghỉ ở đây một lúc rồi đi tiếp." 

Nàng ta không hỏi mà là ra lệnh. 

Chỉ là chuyện nhỏ, không cần phải cãi nhau với nàng ta. 

Dạ Thanh Bình chọn nghỉ ngơi ở đây là vì nơi đây có mấy tảng đá lớn được hình thành tự nhiên. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần ăn ý đồng thời khom lưng, ngồi trên một tảng đá lớn đủ cho hai người ngồi. 

Cảnh này trong mắt Trịnh Tứ cô nương càng thêm đáng ngưỡng mộ, nàng ấy cười trộm rồi ngồi cùng Trịnh công tử ở một chỗ khác. 

Tôn Nhã Tịnh đứng tại chỗ nhìn một lúc. 

Nàng ta thấy Dạ Chí Thần cởi túi nước bên hông ra, uống một ngụm rồi đưa cho Sở Kiều Tịnh một cách rất tự nhiên. 

Mà Sở Kiều Tịnh cũng không nghĩ ngợi gì mà cứ thế uống luôn, sau đó đưa lại cho Dạ Chí Thần. 

Nàng ta cảm thấy khung cảnh này hài hòa đến lạ, hài hòa tới mức gai mắt người nhìn. 

Tôn Nhã Tịnh hít sâu một hơi, ngồi xuống một tảng đá gần họ. 

Dạ Thanh Bình nhìn từ xa, bước đến hỏi nàng ta: "Nhã Tịnh, tỷ không mang theo túi nước à?" 

Tôn Nhã Tịnh cười yếu ớt đáp: "Đi vội quá nên ta quên mất" 

Dạ Thanh Bình đưa túi nước của mình cho nàng ta, thấy nàng ta do dự thì bảo: "Ta mang thừa, chưa dùng đâu" 

Tôn Nhã Tịnh nhận lấy túi nước, vội giải thích: "Ta không có ý đó.." 

"Ta thấy Tam ca đúng là bị mỡ heo che mất trái tim rồi, bỏ người thanh mai trúc mã dịu dàng dễ thương như tỷ để lấy một nữ nhân chẳng ra gì" Dạ Thanh Bình ngắt lời nàng ta, nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, ác ý nói lớn. 

Tôn Nhã Tịnh khó xử đứng lên, cụp mặt nói: "Ngũ Công chúa đừng nói như vậy" 

"Tỷ đó, hiền quá nên bị bắt nạt, đừng sợ người nào đó" Dạ Thanh Bình nói với Tôn Nhã Tịnh nhưng ánh mắt lại nhìn Sở Kiều Tịnh đầy khiêu khích. 

Lại muốn chia rẽ nàng và Dạ Chí Thần đây mà. 

Sở Kiều Tịnh còn chẳng thèm nâng mí mắt lên, dù sao thủ đoạn của Dạ Thanh Bình cũng chẳng hề cao minh. 

eyJpdiI6IkpYelNrZm9lazZmWk5BMHAxT1A4Vnc9PSIsInZhbHVlIjoicFpseFRENkdkVU9YN2x1ZzZOR0x3TElcL3dXcGNOd0VsYUNobllLcUt6TjNoNlJNUURWQ1VxXC95SXd5UjdwUUtmSHByMHRjTXZINXBidDBGd2djMEJkNXZaOXV5Sk1hM2dwazlzNVIzWGlDbkhjR0xadzhmRlpSQ1pwSjIzeDVRM05RN0NWM0NMa2I4OGx4RHdCYmJMMTVyRjgwbW1aNGtIXC9jWlJYN0g1alRud1FUcDNsNzlrcGY2OHc5K09YNzg4U1FDRGFHWlhDYUViT0lJemtFR1dDTnplVmtwNTRkWE41VDVJN1JWWDY2Zz0iLCJtYWMiOiI4ZGI3OTFiOTE5NzYwZDA0YzkwODcxZWE3OTI1N2UyMDljYWM0ZmMzZjQwM2E0NTQ4Y2I4Y2MyOGU2M2FjMzEwIn0=
eyJpdiI6ImxvQTBoRDlSaW9rM3EzMHVkbGRQNXc9PSIsInZhbHVlIjoiSDJxVXpNaWFrNGtqVVlneGZ6SWZya3Z6bW9uOXdyRnVlN3hNRGpvVWpHa0MrcE9cL1EyMmtNbFBValpEOFRLUmxsdVdaWklyaXpETFkwMTJheGRtNGVIeTBjTXpTNzJRWmNva1hYY25nNTlcL1dCUldFdHV2QzNHeGhyMWZQdERUV2dQVUdaVHVOVGtmeU1JQWErdEtkdE11VUR5VENkZjY3dlJHUjZTTnZmeXhhQnZTdSs5eHN6RVRWeEErSU5USUhMdkRSZ0dPcXE4K0RUM3VoQmVzcHdhdER3c0FwRWJcL3VIOXVGWW0rbEhrQ0dxM293MkFTMzFaeGYyYWFJWnczNElMU1k3WURDRVZPRE9NVEdieHRudWhVR0FPamVmVEh6MjlYV3VpS2l4VHlzTTRLajlTeE1NY1gyZzVLS0g0elJOVnpiT2EzSlpMdzR0VjNjTlFmNDNOMGNQRlY1RlwvWlArYkdOY2JDRmVkdFN4bE1cL0daSVZkZytveXY5QnhweVVwVWdHbXp6NU5lNWhOTnJOSzNuUThkakhQbFFsU2o5K2FJOFRhVnk1dEoyUVdDZmt2dlVjTkVxRWI5Tk8yUFZ3NXdYNnVGSVFUOWxtak4rTlhINGpFUT09IiwibWFjIjoiODI4MjMxOTk5Mzg2NmRhNzU0MzQwMjAwM2ZhYzYxNGI0Y2IwMGQ1NjU2NDJlYTQ2YTdiMGM4Mzc2NDJkOGRhMyJ9

bất bình nói, sau đó lại lườm Sở Kiều Tịnh: "Sở Kiều Tịnh, rốt cuộc ngươi có chăm sóc tốt cho Nhã Tịnh không đấy? Nếu để Hoàng tổ mẫu biết, chắc chắn ngươi sẽ không được sống thoải mái đâu!"

Advertisement
x