Sở Kiều Tịnh đột nhiên nhướng mắt hỏi: "Nhã Tịnh cô nương, gần đây người có uống thuốc đúng giờ không?" 

Tôn Nhã Tịnh hoàn hồn, cười tươi đáp: "Có, vẫn luôn uống theo lời Vương phi dặn, hai lần sáng tối." 

Hai lần sáng tối tưới thuốc cho cây thường xanh trong phòng. 

"Vậy à?" Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên: "Ta thấy sắc mặt ngươi không tốt lắm, chắc do thời tiết này hơi khó chịu, nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch quá lớn, không phải mùa thích hợp để dưỡng bệnh" 

Lúc này nàng mới phát hiện Tôn Nhã Tịnh vẫn chưa hết cảm, sắc mặt hơi vàng, thi thoảng còn ho khan một tiếng. 

Theo phương thuốc của nàng đưa thì nên khỏi từ lâu rồi mới phải. 

Sở Kiều Tịnh suy nghĩ hồi lâu, chỉ biết đổ lỗi cho thời tiết khiến nàng ta bị ốm mãi không khỏi. 

Tôn Nhã Tịnh hơi đỏ mặt nói: "Cũng do Tịnh Nhi muốn được mát, không chịu được trong phòng ngột ngạt." 

Thực ra không phải muốn được mát mà là muốn thứ khác, muốn người xa tận chân trời gần ngay trước mắt. 

Sở Kiều Tịnh lắc đầu bất đắc dĩ: "Ngươi đó, sức khỏe mới là quan trọng, nếu sức khỏe đã không tốt rồi thì nên nghỉ ngơi đàng hoàng mới phải, vì bị ốm mà lỡ hẹn, Ngũ Công chúa sẽ không nói gì đâu" 

Nàng lo với sức khỏe này của Tôn Nhã Tịnh mà đi dạo, không chỉ không thư thái được mà ngược lại bệnh sẽ càng thêm nặng. 

Dạ Chí Thần vẫn luôn im lặng nãy giờ cũng lên tiếng: "Tịnh Nhi nói đúng đấy, sức khỏe vẫn quan trọng hơn" 

Hắn chủ động nói lời này khiến lòng Tôn Nhã Tịnh vừa buồn vừa vui. 

Nếu đã quan tâm đến sức khỏe của nàng ta thì sao phải mượn lời của Sở Kiều Tịnh? 

Cho dù không có tình cảm thì cũng không thể đường hoàng mà nói được à? Đến một câu quan tâm cũng phải dựa vào lời của Sở Kiều Tịnh ư? 

Tôn Nhã Tịnh cười nhạt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ cố chấp: "Đa tạ Vương gia Vương phi quan tâm, nếu Ngũ Công chúa đã nhiệt tình mời Tịnh Nhi thì Tịnh Nhi làm gì có lý nào mà từ chối. Tịnh Nhi biết sức khỏe của mình thế nào, không cần hai vị lo lắng đâu" 

Dạ Chí Thần khẽ cau mày, cuối cùng vẫn không nói gì nữa. 

Trong xe ngựa lại rơi vào yên tĩnh, Sở Kiều Tịnh nhắm mắt nghỉ ngơi, còn ánh mắt Dạ Chí Thần thì lại nhìn theo nàng như có như không. 

Cơ thể Tôn Nhã Tịnh lắc lư theo xe ngựa xóc nảy, hàng mi dài khẽ rung, đôi mắt ngấn nước cũng hơi run. 

Không lâu sau, xe ngựa dừng lại ở ngoại thành. 

Chuyến đi dã ngoại sẽ bắt đầu xuất phát từ đây, đi bộ dọc theo con suối nhỏ. 

Chỉ là, Dạ Thanh Bình – người hẹn mọi người đi chơi vẫn chưa tới, nhưng họ cũng không phải những người tới sớm nhất, ở bãi đất trống đã có mấy chiếc xe ngựa. 

Sở Kiều Tịnh xuống xe ngựa sau Dạ Chí Thần, hai người cùng nhìn sang, dưới gốc cây cổ thụ có một công tử tuấn tú và một thiếu nữ xinh đẹp. 

Thiếu nữ có khuôn mặt phúc hậu, nàng ấy cúi đầu hành lễ với họ. 

Sở Kiều Tịnh ngẫm lại, nhớ ra đây là Trịnh Tứ cô nương đã từng có duyên gặp mặt một lần. 

Như vậy nghĩa là người bên cạnh chính là đích tử của Trịnh gia – người có hôn ước với Dạ Thanh Bình? 

Trịnh công tử nhìn thấy hai người từ xa, vội vàng tiến lên hành lễ: "Thần Vương, Thần Vương phi. 

Trông cũng cao quý lịch sự, không khiêm tốn không hống hách, trên mặt cũng không có vẻ nịnh nọt lấy lòng. 

Sở Kiều Tịnh nghĩ tới dáng vẻ buồn bã của Dạ Thanh Bình hôm đó mà thấy hơi buồn cười, Trịnh công tử này có thể bình thường, nhưng cũng là một người có phẩm cách cao 

quý. 

Trịnh công tử và Trịnh Tứ cô nương hành lễ xong thì lùi sang một bên. 

Sở Kiều Tịnh hơi khó hiểu bèn hỏi: "Nếu Ngũ Công chúa đã ghét cuộc hôn nhân này thì sao lại mời huynh muội Trịnh gia tới cùng thế?" 

Nếu muốn ra ngoài đi dạo cho thư giãn thì sao phải đối mặt với người mà mình không thích, Dạ Thanh Bình đâu giống kiểu người thích gây khó dễ cho bản thân. 

Tôn Nhã Tịnh ở bên cạnh nhẹ giọng nói: "Có lẽ là vì lễ nghi, dù sao cũng đã có hôn ước, nếu mời mọi người đi chơi mà không mời Trịnh công tử thì e là Trịnh Quốc công phủ sẽ lấn cấn. Nếu Hoàng thượng và Thái hậu biết thì cũng sẽ thấy không thích hợp" 

Sở Kiều Tịnh thấy hơi gượng ép, bởi dù sao Dạ Thanh Bình cũng không phải Tôn Nhã Tịnh, lúc nào cũng giữ lễ nghi. 

Ngũ Công chúa được Bất Dạ Quốc kính trọng, là nữ nhi của Hoàng hậu, cần gì phải nhìn sắc mặt người khác. 

Mặc dù nàng cảm thấy gượng ép nhưng cũng không tìm được lý do nào khác. 

Hơn nữa, cho dù trong lòng nàng ta có ý gì thì cũng chẳng liên quan gì đến nàng. 

Sở Kiều Tịnh biết rõ nhân vật chính của buổi đi chơi dã ngoại này không phải mình. 

Không lâu sau, Dạ Thanh Bình cao ngạo thong dong đi đến, nàng ta mặc chiếc váy lụa màu vàng da cá vô cùng cao quý. 

Người được mời tham gia chuyến đi chơi này không nhiều, ngoài mấy người họ ra còn có ba bốn quý nữ lạ mặt khác, họ đang vây quanh Dạ Thanh Bình nịnh nọt nghe lời nàng ta răm rắp. 

Ánh mắt Dạ Thanh Bình dừng lại trên người Sở Kiều Tịnh một thoáng sau đó nhíu chặt mày, rất nhanh đã nhìn đi chỗ khác, nhìn sang Trịnh công tử đang đứng ở một chỗ không nói lời nào. 

Nụ cười trên mặt nàng ta hơi gượng gạo: "Nếu mọi người đều đã đến thì xuất phát thôi, đi dọc theo con sông này sẽ thấy phong cảnh rất đẹp" 

Sở Kiều Tịnh nhìn thấy hết vẻ mặt của nàng ta, trong lòng càng cảm thấy buồn cười. 

Nàng còn chưa ngừng cười, Dạ Thanh Bình đã nhìn nàng với ánh mắt không mấy thiện cảm: "Mùa xuân khó tránh khỏi sẽ có rắn rết, côn trùng, chuột kiến, vậy nên ta đặc biệt mời Thần Vương phi tới, nếu có ai bị thương, tin chắc Thần Vương phi sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu đúng không?" 

Ý nghĩa trong lời nói này là trong mắt Dạ Thanh Bình, Sở Kiều Tịnh chỉ là một đại phu gọi thì đến, đuổi là đi. 

Ở trước mặt Dạ Chí Thần mà Dạ Thanh Bình dám chế giễu nàng như vậy, đúng là khá đấy. 

Dạ Chí Thần lập tức chau mày, phản đối: "Muội coi bổn vương là gì?" 

Dạ Thanh Bình giả bộ tủi thân: "Tam ca, chẳng lẽ ta nói sai điều gì ư?" 

Nói sai thì cũng không phải, sự thật đúng là nàng biết y thuật, nhưng ác ý trong lời Dạ Thanh Bình nói lại chẳng thể che giấu. 

Những quý nữ tâng bốc Dạ Thanh Bình cũng hùa theo. 

"Thần Vương phi sẽ không thật sự thấy bọn ta bị thương mà mặc kệ không quan tâm đấy chứ?" 

"Đúng vậy, nghe nói ngay cả ôn dịch của Tây Quận mà Thần Vương phi cũng giúp được, sao lại bỏ mặc bọn ta?" 

Nụ cười ác ý hiện lên trên môi Dạ Thanh Bình, nàng ta nhìn Sở Kiều Tịnh một cách khiêu khích. 

Có cao ngạo hơn nữa thì thế nào, chẳng phải bây giờ vẫn bị nàng ta xử đấy sao? 

Lúc này Trịnh Tứ cô nương nhàn nhạt nói: "Còn chưa gặp rắn rết chuột bọ gì, sao ai cũng như tình thế nguy kịch hết thuốc cứu chữa thế, phải mong mình không bị sao chứ" 

Trịnh công tử ở bên cạnh kéo ống tay áo nàng ấy, vẻ mặt có hơi khó xử. 

Ngũ Công chúa vốn đã không thích hắn, bây giờ còn làm nàng ta mất mặt, chỉ sợ nàng ta sẽ thầm oán hận. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Trịnh Tứ cô nương bằng ánh mắt thiện cảm, lần trước nàng đấu võ mồm với Tưởng Nhã Linh cũng là nàng ấy lên tiếng nói giúp, đúng là một cô nương thành 

eyJpdiI6IlF3SG9DSHowSFhLZndsS2ZpNlVhelE9PSIsInZhbHVlIjoickNMRUFMZVJDak41QnYyMGRhaGMxSllQSHBxVFBEd0kwRkhKTFJ0NlE3WVEzNWZ1Yk1tczVVS1RuU2hGSys5aXNaVHNBQUNFblQyNU5pQVhuOFMxeXZcL2VGXC9mdUpMVHBcLzR5VTlEclNIXC9ZSHlWeXZJVkdUNitybFFWcFFVczg2IiwibWFjIjoiYmU5MjU1MGM4MTAxYjdjYWU4ZjJiNDBmZWQwOWVmMzIyNTA5NjUxN2Q1ZTMwYTJiOWUzYmJmZjJhOGNmMTQwOSJ9
eyJpdiI6IkRseEJhSlFSUmcxbURcL2w0UkZ4emFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImthNThybEF0YldMTTgrMXFuXC8xVXFwU25sbWgrZVNnMExwWVJBZ0xSbzN0NExmSnUyM09rS3phOE1yZThHQStPUE5Zbis5SjFsRG4rYlpTejM0WlVaUmVhcysyWVpFUHdOUjd5NlJTYzRkNUl0QzgyWk4rRnNNQXZ2Tk9nK1JnNGZ3dEZTek8yZEZRVzhKRnhJQUxOOE5zaU1mWFFraDFTM1NHc1FDZ1JSZnJOSGUrZm9GXC9NYmdhOGhUbmhTOTFQTVB4T090UWZKMGZEWDZBMit3Rm9nV0dFZVJ5UXNZejVwQkZkR3hhbWZzWG9xbjRZSXc0cmpwU2w0c055RkQrYlpMQlwvVmNcL082OXBibVwvUURuVWdiMGFBbTJPbXA4YysxelwvNXVzaDNvYTdJSjE0RU40a1NObjVDKzdQcGJJdVBMd212b21QN3h5aG1TeEFScE1DUjNKUGFqQVRVWlZ0ZmczXC9tR2dWd050R051ME1YZU85U2pNRUozaWxTNEEzblBvdFRcLzhpcWdXaURKQ0N0ckVSODZPbGMwaHlXck9kUmVQMEZrSm1rTitYRjYrYTlHdVM4OFFvbFk5U05mM1IrMjJXRXB5U1dzVGJsaHgwbk1RdkNCVG53Mm9tQXllVzFDVXd1ZXhiQXArUXlLUnNqRWM3TTFCTGdrOFZYUEdpQ0toT2k2QzhUQ2xkbEN1NWk4R05NMEkyWDBCU3cycEJqcWlcL0hPWHA3NVhWcDIrczFyNE9BMDhPbFBiRWg3cVkrb2xIS1RQUmI4cXc4QitCdTladFFqZzl2NVI2NEtRdVwvZ1RCbVZnUHN3Z29NVEFBRkNjeFwvT1E0eW00Rk12NGRKOW1sTTYxUGg3Mk1PZ2ZYXC9tSHBJbVJ6RHpHOXdUVHJOVDhtSlpzdkNzN2xNUWQydjBJVlJnNkN5c0xBNlM1UzFzRlRIem9aQ0Z4TFwvVGxaOThZQUx4M1E9PSIsIm1hYyI6ImI1ODZkZDIyOGQ0MzI4ZGE5OGY0OGE0Y2Y2NmZlNDJkNTljODY4YTU4YjVkMmQxNjI0NTMwYjgzZTRkNmJhMzEifQ==

Các quý nữ mất mặt, đồng loạt nhìn về phía Dạ Thanh Bình.

Advertisement
x