Sở Kiều Tịnh xuyên qua từng bức tường che, nhìn về phía Dạ Minh Hiên ở cửa, trong lòng vẽ một dấu hỏi.
"Nàng đang nghĩ gì vậy?" Dạ Chí Thần ghé sát tai nàng, khẽ hỏi.
Sở Kiều Tịnh dùng mắt ra hiệu về phía quan tài.
Ánh mắt Dạ Chí Thần thản nhiên liếc qua, khóe miệng cong lên lộ vẻ giễu cợt: "Chỉ sợ Hiên Vương phi này chết không nhắm mắt rồi"
Nhưng không chờ hai người nói rõ ràng, Dạ Tinh Húc mặc áo trắng đã bước tới.
Đề tài này cũng dừng lại theo.
Dù sao nơi này là Hiên Vương phủ, trong bóng tối không biết có bao nhiêu tai mắt của Dạ Minh Hiên.
"Tam ca, Tam tẩu"
Trong trường hợp nghiêm túc, Dạ Tinh Húc cũng không cười đùa như mọi khi.
Hắn ta nhìn về phía Tôn Nhã Tịnh đang đi đến đây, dường như hơi kinh ngạc, cũng chào hỏi nàng ta.
Tôn Nhã Tịnh mỉm cười đáp lễ.
Sau khi chào hỏi xong, Dạ Tinh Húc nhìn về phía quan tài than: "Mấy ngày hôm trước vẫn còn sống, sao lại thành như vậy.
Hắn ta nói xong, hình như cảm thấy câu này không thỏa đáng nên nhanh chóng ngậm miệng lại.
Tôn Nhã Tịnh nghe được lời này cũng nhìn về phía quan tài, khẽ nhíu mày không dễ nhận ra.
Sở Kiều Tịnh cười như không cười, ánh mắt lướt qua bóng dáng trước cửa, khẽ nói: "Đúng vậy."
Người đang sống, sao có thể đột nhiên chết được.
Nàng tin chắc, Tưởng Nhã Linh không mắc bệnh gì có thể dẫn tới chết đột ngột được.
Cái gọi là bệnh nặng mà chết chắc chắn phải có ẩn tình gì khác.
Chỉ là phía sau ẩn tình này có bao nhiêu mờ ám thì không biết được.
Đến buổi trưa, khách tới đưa tang ùn ùn kéo tới.
Dạ Minh Hiên và Sở Mạn Nhu cũng một trước một sau tiến vào linh đường.
Hắn ta giơ tay về phía Tưởng Các lão đang ngồi dưới đất với gương mặt đờ đẫn. Nào ngờ Tưởng Các lão hờ hững quay mặt đi, chống tay xuống mặt đất run rẩy đứng dậy.
Hình như trong một đêm, tóc của Tưởng Các lão đã hoàn toàn lấm tấm bạc, nước mắt tuôn rơi trên gương mặt tiều tụy.
Người nằm trong quan tài là nữ nhi mà ông ta yêu thương nhất.
Trước đây, ông ta chẳng qua thấy nàng ta bị tát một cái đã đau lòng không chịu nổi. Bây giờ, nàng ta nằm lặng lẽ ở trong quan tài, Tưởng Các lão cũng chẳng còn thiết sống
nữa.
Nếu có thể quay trở lại, ông ta nhất định sẽ không để Tưởng Nhã Linh gả cho Dạ Minh Hiên. Không... ngay từ đầu khi ông ta dạy Dạ Minh Hiên, tất cả những điều này hình như đã thành kết cục định trước.
Ông ta đương nhiên có thể phát hiện ra tham vọng của Dạ Minh Hiên, nhưng ông ta nửa đời khôn khéo lại nhất thời hồ đồ, thật sự cho rằng gả Vân Nhi cho hắn ta, sẽ là con đường trở thành phượng hoàng lộng lẫy.
Bây giờ người đã mất như vậy, Tưởng Các lão bỗng nhiên hiểu ra, danh tiếng gì đó chỉ là vật ngoài thân, làm sao có thể bằng được nữ nhi cười đùa trước mặt.
Dạ Minh Hiên bị ông ta làm cho mất mặt nhưng sắc mặt không có gì thay đổi.
Hắn ta chỉ liếc nhìn Tưởng Các lão, sau đó quay sang khách tới tham dự khác và chắp tay thi lễ, thật ra dáng vẻ rất lễ độ.
Đã tới giờ làm lễ, sau khi lễ quan hoàn thành nghi thức, Tưởng Nhã Linh được đưa ma trong tiền giấy bay đầy trời, linh bài được đưa vào từ đường.
Sau khi buổi lễ kết thúc, Dạ Chí Thần lại báo có công vụ phải rời đi trước.
Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh ở lại thêm một lúc, định chờ Dạ Minh Hiên làm lễ cám ơn khách xong mới cùng trở về phủ.
Hai người còn chưa đi tới bục cửa, đã bị một giọng nói gọi lại.
"Thần Vương phi xin dừng bước"
Sở Kiều Tịnh quay người lại, thấy người tới là một tiểu nha hoàn thì kín đáo nhíu mày.
Tiểu nha hoàn dường như vội vàng chạy tới, thở phì phò, nói với tốc độ rất nhanh: "Chủ tử nhà ta mời ngài vào hậu viện một chuyến, có chuyện quan trọng muốn báo."
Nơi này là Hiền Vương phủ, chủ nhân của nàng ta là người thế nào thì không cần nói cũng biết.
Vừa rồi lúc rời đi, nàng vẫn thấy Dạ Minh Hiền đang nói chuyện với khách, chắc hắn ta vẫn âm thầm quan sát hướng đi của nàng và Dạ Chí Thần.
Sở Kiều Tịnh nhếch môi: "Ta nghĩ, ta và chủ tử nhà ngươi chắc hẳn không có gì đáng để nói cả"
Nàng vừa dứt lời lại muốn xoay người.
Tiểu nha hoàn bất chợt quỳ xuống, sắc mặt cầu xin: "Vương phi tha mạng, nếu nô tỳ không mời được người, chắc chắn sẽ phải chết!"
Cơ thể nàng ta run rẩy, thoạt nhìn đúng là đáng thương.
Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta một lát, thản nhiên nói: "Ngươi đứng lên đi, ta đi theo ngươi một chuyến là được rồi"
Nàng thầm nghĩ, Dạ Minh Hiên còn chưa phách lối tới mức dám ra tay với nàng ở Hiền Vương phủ. Nàng đi chuyến này cũng không sao, đúng lúc xem thử hắn ta định giở trò gì.
Trong mắt Tôn Nhã Tịnh lộ vẻ lo lắng: "Ta đi cùng với người"
Nha hoàn kia lại ấp úng nói: "Vương gia chỉ mời một mình Thần Vương phi"
Tôn Nhã Tịnh nhất thời ngây người, nhìn về phía Sở Kiều Tịnh: "Vậy người phải cẩn thận đấy"
"Ngươi yên tâm đi" Sở Kiều Tịnh hơi cong môi mỉm cười, sau đó được nha hoàn dẫn đường, đi về phía nội viện.
Tôn Nhã Tịnh dường như nghĩ tới điều gì đó, nhìn chăm chú vào bóng lưng kia, ánh mắt tối tăm khó hiểu.
Đợi bóng dáng nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nàng ta mới di chuyển mũi chân, chậm rãi đi ra khỏi phủ.
Sở Kiều Tịnh đi theo nha hoàn tới một đình nhỏ. Dạ Minh Hiền chắp tay sau lưng, thấy nàng đi qua thì khẽ nhếch môi nói: "Kiều Tịnh.
"Hiên Vương" Sắc mặt Sở Kiều Tịnh lãnh đạm, châm chọc nói: "Lúc này, Hiên Vương đáng lẽ phải ở tiền viện mới đúng chứ? Không biết ngươi tốn công tốn sức giữ ta lại, là có gì cần làm vậy?"
Dạ Minh Hiên dường như không nghe ra được sự châm chọc khiêu khích của nàng, cong môi cười nói: "Ánh mắt của ta vẫn luôn dõi theo ngươi, Kiều Tịnh.
Giọng điệu của hắn ta nhẹ nhàng trầm tĩnh, kèm theo chút cám dỗ.
Đôi mắt xếch kia nhìn chăm chú vào nàng hoàn toàn không che giấu.
Ở bữa tiệc trong cung ngày ấy, hắn ta đã cảm thấy hào quang trên người Sở Kiều Tịnh còn tỏa sáng hơn trước.
Chỉ là... hào quang kia không hề chiếu sáng đến mình.
Sở Kiều Tịnh nghe vậy, sắc mặt chợt thay đổi, toàn thân ớn lạnh, giọng điệu không khỏi trở nên lạnh lùng: "Hiên Vương vẫn nên gọi ta một tiếng Thần Vương phi đi"
Nếu ở đây không phải là Hiền Vương phủ, là địa bàn của hắn ta, bây giờ nàng đã sử dụng châm bạc khiến hắn ta phải ngậm miệng rồi.
Trong mắt Dạ Minh Hiên đầy vẻ lưu luyến, thâm tình: "Kiều Tịnh, ta thật lòng thích ngươi, lẽ nào ngươi không hề phát hiện ra sao?"
Mà sắc mặt này của hắn ta lọt vào trong mắt của Sở Kiều Tịnh, khiến nàng chỉ cảm thấy toàn thân không thoải mái.
Sở Kiều Tịnh quay mặt đi, không muốn nhìn thấy đôi mắt kia, thản nhiên nói: "Hiên Vương ăn nói cẩn thận, nếu câu này để cho người có tâm truyền đi, để cho người ta biết được đường đường là Hiền Vương lại mơ ước thê tử của huynh đệ, chỉ sợ là không ổn đâu"
Nàng có ý cảnh cáo Dạ Minh Hiên, hy vọng hắn ta biết khó mà lui.
Dù sao bây giờ Dạ Minh Hiền đã mất binh quyền, nếu vào lúc này lại mất đi lòng dân, chỉ sợ tất cả âm mưu của hắn ta sẽ thành công dã tràng.
Hắn ta si mê quyền thế như vậy, tất nhiên sẽ không vì một nữ nhân mà từ bỏ kế hoạch của mình.
Dạ Minh Hiên lại làm như không nghe thấy, bước nhanh tới trước mặt nàng: "Ta biết lời nói của người ngoài không thể ảnh hưởng tới ngươi, đồng thời cũng không thể ảnh hưởng được ta. Ngươi và ta mới là người giống nhau, chỉ có ta mới có khả năng xứng đôi với ngươi. Lẽ nào ngươi còn chưa rõ sao?"
Người trong thiên hạ này nghĩ thế nào thì liên quan gì tới hắn ta chứ?
Hắn ta chỉ biết, Sở Kiều Tịnh là nữ nhân hắn ta nhất định phải lấy được.
Không chỉ bởi vì y thuật, bản lĩnh phi thường của nàng, còn bởi vì nàng là nữ nhân duy nhất mình thích cho tới bây giờ.
Hơn nữa, nàng là nữ nhân của Dạ Chí Thần. Nếu mình có thể làm trái tim nàng rung động, cướp nàng từ bên cạnh Dạ Chí Thần đi, hắn ta cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt Dạ Chí Thần sẽ khó coi tới mức nào.
Chắc hẳn Dạ Chí Thần giành chiến thắng trong trận chiến này, đã làm hắn ta có phần nóng nảy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất