Dạ Minh Hiên cười nhạo một tiếng, ánh mắt nhìn nàng ta càng thêm lạnh lùng: "Sao hả, bây giờ ngay cả nàng cũng dám uy hiếp bổn vương?"
Nhìn thấy sát ý của hắn càng thêm sâu, Sở Mạn Nhu vội vàng nói: "Mạn Nhu không phải đang uy hiếp Vương gia, là vì suy nghĩ cho Vương gia, không muốn để cho Vương gia phải đeo trên lưng chỉ điểm của thế nhân"
"Lần đầu tiên Mạn Nhu nhìn thấy Vương gia, cũng đã nhận định Vương gia là người mà Mạn Nhu phải phó thác cả một đời, trong lòng của Mạn Nhu, Vương gia chính là nam tử tốt nhất trên đời, Mạn Nhu yêu quý vương gia đã lâu, đối với Vương gia là một tấm chân tình, tuyệt đối sẽ không làm ra việc tổn hại đến thanh danh của Vương gia, Mạn Nhu nguyện ý vì Vương gia vĩnh viễn giữ bí mật này"
Đôi mắt trong suốt ánh nước nhìn chăm chú vào hắn, Sở Mạn Nhu than thở khóc lóc, vẻ mặt thành khẩn.
Dạ Minh Hiên im lặng một lát, dường như có hơi cảm động.
Mạn Nhu nói mấy lời này cũng có đạo lý, nếu hai vị Vương phi đều chết bất đắc kỳ tử trong cùng một ngày, nếu như truyền ra ngoài, chỉ sợ lời đồn thổi sẽ nổi lên bốn phía.
Dạ Minh Hiên vươn tay kéo thân thể đang mềm nhũn của nàng ta từ dưới mặt đất lên: "Nàng tốt nhất nên nhớ kỹ những câu ngày hôm nay, nếu có lời đồn đãi gì không nên, ta sẽ cho nàng chết còn thảm hại hơn Tưởng Nhã Linh"
Sở Mạn Nhu cắn môi, tựa hồ như muốn khóc: "Mạn Nhu nhất định sẽ kín miệng như bưng, không để cho Vương gia lâm vào nguy hiểm"
Dạ Minh Hiên không biết có nên tin hay không, trầm mặc nhìn chằm chằm nàng ta thật lâu, sau đó mới chậm rãi mở miệng: "Hôm nay nàng chưa từng tới nơi này, sau chỉ cần an phận thủ thường, bổn vương cũng sẽ không bạc đãi nàng"
"Mạn Nhu hiểu rồi"
Không qua bao lâu, Hiên vương phủ truyền ra tin tức Vương phi bạo bệnh bỏ mình.
"Bạo bệnh bỏ mình?" Sở Kiều Tịnh cười nhạo: "Lý do vụng về như vậy, Tưởng các lão thật sự sẽ tin?"
Dạ Chí Thần cầm lên ngọn đèn, nhẹ nhàng thổi một hơi bồng bềnh: "Tin và không tin, ông ta có thể làm được gì?"
"Tưởng Nhã Linh này, cũng thật sự là một người đáng thương." Sở Kiều Tịnh có hơi đăm chiêu nói.
Một mối si tình gửi nhầm chỗ, chung quy vẫn không tránh khỏi kiếp nạn này.
Một chữ tình này, cũng gây ra không ít hồng trần thị phi.
Dạ Chí Thần không vui nhíu mày: "Ả ta làm chuyện ác đến cùng, cũng không thể coi là người đáng thương được.
Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ cười: "Ta chỉ hơi thổn thức mà thôi, yêu sai người, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy"
Dạ Chí Thần thấy dáng vẻ như đã giác ngộ của nàng, đột nhiên căng thẳng trong lòng: "Ta và nàng sẽ không giống như ả ta đâu"
Ngụ ý là, hai người bọn họ đều không có yêu sai người.
Cho dù hắn ở bên Sở Kiều Tịnh lâu như vậy, nhưng nàng hờ hững như mây ở chân trời, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi, khiến hắn run sợ.
Khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh có hơi ngơ ra, sau một lúc lâu mới nói: "Vương gia đang miên man suy nghĩ gì vậy, chẳng qua ta chỉ cảm khái một chút thôi.
Lại nói tiếp, nàng và Dạ Chí Thần từ ghét bỏ lẫn nhau đến trải qua sinh tử, hai bên đã có thể giao phó cho nhau, loại trải nghiệm như vậy, cũng khiến cho người bên cạnh không thể nào tưởng tượng được.
Nhưng nàng từ đầu đến cuối vẫn không có cách nào trao đi trái tim của mình, cũng chỉ bởi vì bọn họ không phải người cùng một thế giới.
Lễ tang của Tưởng Nhã Linh được tiến hành vào ban ngày sau.
Nàng ta dù sao cũng là cũng chính phi của Liên Vương, sau khi chết vẫn phải được chôn cất long trọng.
Dựa theo quy củ, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh cũng nên có mặt.
Cả hai đều mặc trang phục tối màu, toàn thân không đeo trang sức để bày tỏ lòng thành kính với người đã khuất.
Ngoài hai người bọn họ ra, còn có một người khác ở phía trước cỗ xe ngựa của Thần vương phủ, đó chính là Tôn Nhã Tịnh.
Nàng mặc trên người bộ y phục trắng thuần, gương mặt thanh lệ bình tĩnh không màng danh lợi, hành lễ với hai người họ.
"Đi thôi." Dạ Chí Thần cười nhạt, hắt cằm ra hiệu.
Hai cỗ xe dừng ở cửa.
Dạ Chí Thần đỡ tay Sở Kiều Tịnh, dẫn nàng vào trong xe ngựa, rồi hắn lập tức nhảy lên.
Tôn Nhã Tịnh dừng chân đứng ở trước cửa nhìn một hồi lâu, mới mím môi thu lại biểu tình, đi về phía xe ngựa phía sau.
Trong xe ngựa.
Sở Kiều Tịnh trêu chọc cười nói: "Nhã Tịnh cô nương trông có vẻ như rất cô đơn thì phải"
"Tịnh nhi" Dạ Chí Thần bất đắc dĩ nhìn nàng: "Nàng nên biết, trong lòng ta chỉ có mình nàng"
Sở Kiều Tịnh đột nhiên nghe lời bày tỏ của Dạ Chí Thần, sửng sốt một lúc, sau đó lập tức không tự nhiên mà quay mặt sang chỗ khác, không nói thêm lời nào nữa.
Trong xe ngựa một mảnh yên tĩnh.
Tôn Nhã Tịnh vén rèm xe, trầm ngâm nhìn chiếc xe phía trước, ánh mắt cụp xuống, cười một tiếng.
Hiên Vương phủ treo đầy lụa trắng, trong không khí tràn ngập mùi hương nến cay mũi.
Bọn hạ nhân đều mặc trên người đồ màu trắng, đến ban đêm thì lại mặc y phục màu đen, bên cạnh hắn là Sở Mạn Nhu trên đầu đang đội một bông hoa trắng.
Xe ngựa của Thần vương tới Hiên Vương phủ, thời gian vẫn còn sớm, vẫn chưa đến giờ làm lễ.
Giao tình giữa bọn họ và Hiên Vương phủ, đương nhiên không có, nhưng xuất phát từ cấp bậc lễ nghĩa, nếu không phải tham dự tang lễ, chỉ sợ bọn họ sẽ không thể nào tới được.
Tôn Nhã Tịnh yên lặng bước từng bước theo sau, từ đầu đến cuối chưa vượt qua giới hạn.
Phía trước, Dạ Chí Thần nắm tay Sở Kiều Tịnh một đường đi vào bên trong.
Lúc đi ngang qua bên cạnh Dạ Minh Hiên, Sắc mặt Sở Kiều Tịnh thản nhiên, nói một câu: "Hiên Vương xin hãy nén bi thương"
Dạ Chí Thần cũng nói theo: "Nhị ca, nén bị thương"
Mi tâm Dạ Minh Hiên nhảy dựng, không có đáp lời.
Hắn ta trầm mặc cũng đúng, đương nhiên Sở Kiều Tịnh cũng sẽ không tìm cớ để nói chuyện, cùng với Dạ Chí Thần tiến vào trong cửa lớn của Vương phủ.
Phía sau, Dạ Minh Hiên nhìn chằm chằm vào bóng lưng hài hòa kia, ánh mắt u ám.
Sở Mạn Nhu thấy vẻ mặt của hắn ta như thế, lại nhớ tới nội dung cãi nhau giữa hắn ta và Tưởng Nhã Linh sau hòn non bộ ngày ấy, trong lòng vừa kinh hãi vừa chua sót.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nàng ta vẫn không thể hiểu tại sao Dạ Minh Hiên lại trầm mê Sở Kiều Tịnh đến vậy.
Rõ ràng Sở Kiều Tịnh vẫn luôn đứng cùng một chiến tuyến với Dạ Chí Thần, rất nhiều lần ngáng chân hắn ta.
Sở Mạn Nhu khó mà tin được, người giống như Dạ Minh Hiên như vậy, lại để ý tới một nữ nhân nhiều như thế.
Trong lòng nàng ta ngày càng thêm thống hận Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh dựa vào cái gì, vẫn luôn nhận được nhiều sự chú ý như vậy.
Mà bản thân nàng từ ngày đầu chỉ tâm niệm muốn được làm nữ nhân của hắn, còn phải dựa vào một bí mật để duy trì địa vị của chính mình.
Lụa trắng trong tay bị siết chặt, các đốt ngón tay chuyển sang màu trắng xanh.
Dạ Minh Hiên có chút quan sát, quay đầu lại lạnh lùng nhìn nàng ta: "Đừng nên quên lời hứa của nàng.
Sở Mạn Nhu cả kinh, vội vàng cúi người nói: "Thiếp thân hiểu rồi"
Chỉ là khi nàng ta cúi đầu, không ai nhìn ra trong mắt của nàng ta chứa sự không cam lòng.
Quan tài của Tưởng Nhã Linh vẫn còn đặt ở trong linh đường.
Tưởng các lão ngồi trước linh tiền, khuôn mặt không biểu cảm.
Trên gương mặt ông không còn nhìn thấy phong thái của các lão từng một thời phong quang.
Kẻ tóc bạc tiễn người tóc đen, bất kỳ ai cũng khó có thể chấp nhận được.
Sở Kiều Tịnh có hơi đăm chiêu nhìn ông ta một hồi, ánh mắt rơi vào bên trong quan tài.
Nàng không cảm thấy Tưởng Nhã Linh đáng thương.
Hay là nói, lấy tính tình kiêu căng ương ngạnh của Tưởng Nhã Linh, sẽ có kết cục như vậy, Sở Kiều Tịnh nàng đã sớm đoán được.
Khi nàng ta ỷ vào bối cảnh gia thế gây thù chuốc oán, nên lường trước có kết quả như ngày hôm nay.
Nhưng mà có một điều, Sở Kiều Tịnh vẫn không thể lý giải được.
Một ngày trước Tưởng Nhã Linh còn tại trong cung yến tranh đấu đối lập với nàng, vì sao chỉ qua ngày thứ hai đã chết bất đắc kỳ tử ở trong phủ.
Một đường này đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, khiến cho Tưởng Nhã Linh gặp phải họa sát thân như vậy?
Sở Kiều Tịnh chỉ mơ hồ nghi ngờ cái chết của Tưởng Nhã Linh không có đơn giản như vậy, nhưng không có bằng chứng, nàng cũng chỉ có thể âm thầm suy đoán. Huống hồ, người có thể ở trong Hiên Vương phủ, ngoại trừ Dạ Minh Hiên, thì bên cạnh không còn ai cả.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất