"Người không liên quan?" Ánh mắt Dạ Minh Hiền đờ ra, sắc mặt dường như bị tổn thương, nhếch môi cười khổ: "Lúc chúng ta ở Nam Cương, không phải rất tốt sao?"
Nghe hắn ta nhắc lại chuyện xưa, Sở Kiều Tịnh mất kiên nhẫn khẽ xoa giữa chân mày: "Hiên Vương, ta không biết ta đã làm chuyện gì khiến ngươi sinh ra ảo giác như vậy, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, tất cả những gì Sở Kiều Tịnh ta đã làm đều là chuyện nên làm, không có bất kỳ suy nghĩ mờ ám và tâm tư riêng nào hết"
Dạ Minh Hiên siết chặt nắm đấm bên người, không cam lòng lại tới gần nói: "Kiều Tịnh, rốt cuộc ta phải làm gì mới có thể có được trái tim của nàng?"
Hắn ta rõ ràng làm nhiều chuyện vì nàng như vậy, trong lòng nàng lại chỉ có Dạ Chí Thần kia.
Sở Kiều Tịnh lặng lẽ lùi lại, lạnh lùng nhìn hắn ta: "Nếu Hiên Vương hỏi như vậy, hôm nay ta cũng chính thức nói cho ngươi biết, để tránh sau này Hiền Vương tự làm phiền mình. Bất kể ngươi làm gì, ta đều sẽ không động tâm với ngươi. Trước đây không có, bây giờ không có, sau này cũng không có."
Tự làm phiền mình?
Sao nàng có thể tuyệt tình như vậy?
Trong mắt Dạ Minh Hiên hiện lên vẻ tức giận, hắn ta cố nhịn xuống và nói giống như rất thoải mái: "Kiều Tịnh, ngươi đừng u mê không chịu tỉnh ngộ nữa. Dạ Chí Thần kia tính là gì? Thứ hắn có thể cho ngươi, ta cũng có thể cho ngươi, hắn không thể cho ngươi, ta vẫn có thể cho. Ta mới có thể cho ngươi cuộc sống tốt hơn, địa vị càng được tôn kính hơn, cho ngươi tiền đồ vô hạn.
Hắn ta nói xong lời cuối cùng, hình như hơi kích động.
Sở Kiều Tịnh khẽ nhíu mày, không muốn dây dưa với hắn ta nữa, lạnh lùng mở miệng: "Hiên Vương, người u mê không chịu tỉnh ngộ từ đầu đến cuối chỉ là bản thân người thôi. Những điều ngươi vừa tối, ta đều không có hứng thú, mong ngươi tự giải quyết cho tốt đi"
Nàng vừa dứt lời, đã cất bước muốn rời đi.
Khóe mắt Dạ Minh Hiên giật giật, bỗng nhiên giơ tay nắm lấy cánh tay của nàng, cản đường nàng: "Kiều Tịnh...
"Hiên Vương, mong ngươi hãy tự trọng, bằng không đừng trách ta không khách sáo.
Giọng điệu Sở Kiều Tịnh lạnh như băng, nhìn bàn tay kia với ý cảnh cáo, trong tay áo đã nắm chặt châm bạc trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng.
Dạ Minh Hiên còn muốn nói gì đó, ánh mắt lại thoáng nhìn ánh sáng lạnh lóe lên ở ống tay áo của nàng, theo bản năng thả tay ra.
Sở Kiều Tịnh thu châm bạc về, phủi ống tay áo, đi lướt qua bên cạnh hắn ta mà không hề liếc nhìn hắn ta.
Động tác phải ống tay áo kia giống như đang phải thứ gì bẩn thỉu, đã cực kỳ kích thích Dạ Minh Hiên.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng dáng thản nhiên kia, cảm xúc xao động dâng trào trong lồng ngực.
Thật lâu sau, hắn ta bỗng nhiên thở ra một hơi, khóe miệng cong lên: "Sớm muộn gì ta cũng sẽ cho ngươi biết, chỉ có ta mới là người có tư cách đứng ở bên cạnh ngươi nhất"
Đồng thời, trong thiên hạ này chỉ có Sở Kiều Tịnh mới có khả năng sóng vai với hắn ta.
Nữ nhân khác chẳng qua là đá kê chân trên con đường quyền lực của hắn ta mà thôi.
Chờ hắn ta nhận được tất cả những gì mình muốn, Sở Kiều Tịnh lại có thể biết được ai mới là sự lựa chọn tốt nhất.
Cuối con đường lát đá xanh, Sở Mạn Nhu cài hoa trắng trên đầu, chạy tới, nhìn thấy bóng dáng của hắn ta thì dường như vui mừng.
Nhưng nàng ta phát hiện ra bầu không khí quanh thân hắn ta có phần nặng nề thì luống cuống đứng yên tại chỗ.
Dạ Minh Hiên thản nhiên liếc nhìn nàng ta: "Chuyện gì?"
Sở Mạn Nhu phúc thân nói: "Ở tiền điện... Tưởng Các lão nói muốn mang linh bài của Tưởng Nhã Linh đi"
"Cho ông ta là được rồi" Dạ Minh Hiên nói với vẻ không quan tâm.
Sở Mạn Nhu thoáng ngây người, nhìn hắn ta với ánh mắt kinh ngạc.
Những năm gần đây, Tưởng Nhã Linh ở bên cạnh hắn ta, quả thật chưa từng có được chút tình cảm nào sao?
Vậy mình... sẽ thế nào?
Nàng ta nghĩ ngợi rồi lắc đầu, thầm nghĩ không đâu, nàng ta không phải là Tưởng Nhã Linh. Chuyện Tưởng Nhã Linh không làm được, Sở Mạn Nhu mình chưa chắc đã không làm được.
Một ngày nào đó, nàng ta sẽ khiến Dạ Minh Hiên hiểu được tấm lòng của mình.
Bị Dạ Minh Hiền làm chậm trễ một lúc, Sở Kiều Tịnh cũng chẳng còn tâm trạng nào ở lại nữa. Trước khi đi, nàng quan sát sắc mặt của Tưởng Các lão, sau đó rời khỏi Hiên Vương phủ với vẻ suy ngẫm.
Nàng vừa về tới Thần Vương phủ, đã nhìn thấy Dư Đông chờ ở trong viện.
Sở Kiều Tịnh kinh ngạc hỏi: "Sao vậy? Y các có vấn đề gì à?"
Dư Đông gật đầu trả lời: "Có một người bệnh tới Y các, muốn mời ngài ra tay cứu chữa"
"Hả?" Sở Kiều Tịnh hơi tò mò: "Người bệnh có triệu chứng gì? Ngay cả Hạ Lan thần y cũng bó tay à?"
Y các có Hạ Lan thần y trấn giữ, lại có rất nhiều y sư khác, thật ra rất ít khi cần nàng ra tay.
Dư Đông lộ vẻ khó xử: "Thuộc hạ nhất thời cũng không nói rõ được. Nói chung người bệnh này rất kỳ lạ. Chủ nhân ngài có muốn đích thân qua xem thử không?"
Người bệnh tìm tới, nàng đương nhiên không có lý nào không đi. Chẳng qua trong lòng nàng cảm thấy nghi ngờ mà thôi.
Sở Kiều Tịnh không nhận được câu trả lời, vốn cũng tò mò. Nàng nhanh chóng thay trang phục, đi cùng Dư Đông tới Y các.
Đó là một lão già tóc bạc. Nàng quan sát gương mặt ông ta chắc hẳn đã quá bảy mươi, đã già lắm rồi.
Sở Kiều Tịnh thầm kinh ngạc. Ở thời đại này, rất hiếm người có thể sống đến tuổi này.
Người đến tuổi này, có ốm đau gì cũng là chuyện rất bình thường.
Chẳng qua trong lòng người già luôn bi quan. Rất nhiều người cho dù bệnh nặng, cũng chỉ nghĩ được ngày nào hay ngày đó, tới lúc đó sẽ buông tay xuống suối vàng.
Dù sao sống tiếp cũng phải bất lực đối mặt với tuổi già sức yếu, còn có nỗi khó xử khi các công năng trên thân thể từ từ suy yếu.
Cho nên phần lớn người bệnh nặng mong được chữa trị đều là thanh niên trai tráng, bởi vì cuộc đời vẫn còn rất nhiều hy vọng.
Sở Kiều Tịnh thầm kinh ngạc nhưng không mở miệng trước, chờ xem rốt cuộc lão già này đến đây là vì chuyện gì.
Một tùy tùng áo đen đứng bên cạnh lão già, dáng vẻ cao ráo mảnh khảnh, nước da ngăm đen.
Người tùy tùng nhìn thấy Dư Đông dẫn theo Sở Kiều Tịnh bước vào, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
Lúc bọn họ đến đây xin được chữa trị, đã nói thẳng là hy vọng thánh y Hề Tam Sinh có thể ra tay.
Tuy uy danh của thánh y truyền xa, nhưng tùy tùng tận mắt nhìn thấy được thánh y còn trẻ như vậy, trong lòng vẫn kinh ngạc. Qua một lúc lâu, người tùy tùng mới lấy lại tinh thần, hành lễ nói: "Thánh y"
Sở Kiều Tịnh phất tay ra hiệu không cần nhiều lời, ngước mắt nhìn lão già, nhíu mày hỏi: "Chủ tử nhà ngươi có triệu chứng gì?"
Người tùy tùng thoáng ngây người, liếc nhìn Dư Đông phía sau nàng như có lời gì khó nói vậy.
Dư Đông hiểu ý lui ra ngoài, khép cửa phòng lại.
Sở Kiều Tịnh vẫn ung dung nhìn hắn ta.
Lộ vẻ thần bí như vậy, không biết rốt cuộc là có bí mật gì không thể nói trước mặt người khác?
Nhưng người tùy tùng nhanh chóng cung kính lùi đến bên giường, chậm rãi đỡ lão già dậy.
Cũng thật kỳ lạ, lão già này nhìn như toàn thân không có sức lực, sóng đôi mắt không hề đục ngầu, vẫn còn tỉnh táo.
Ông ta nhìn Sở Kiều Tịnh, yếu ớt mở miệng: "Nghe nói Y các thần thông quảng đại, có thể khiến người chết sống lại, xương trắng mọc thịt. Hiện nay, lão phu có một chuyện muốn nhờ, mong thánh y giúp đỡ"
Đôi mắt tỉnh táo như vậy, không giống như người mắc bệnh.
Sở Kiều Tịnh phát hiện ra điều này thì khẽ nhíu mày, nhưng trên mặt rất bình tĩnh gật đầu nói: "Mời nói"
Ánh chiều vàng vọt hắt qua song cửa vào trong gian phòng, chiếu lên trên người lão già.
Có cảm giác như người đá già nhưng hào quang còn chưa tắt.
Trong mắt lão già lóe lên ánh sáng yếu ớt, chậm rãi nói: "Ta muốn nhờ thánh y bảo vệ tính mạng của ta"
Nghe yêu cầu này cảm thấy rất kỳ lạ.
Người tới Y các xin được chữa trị, có ai không muốn giữ được tính mạng.
Ông ta muốn giữ được tính mạng, không khác nào muốn nghịch thiên sửa mệnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất