Phía trên đại điện, vẻ mặt Hoàng Thượng nghiêm túc, nhìn về phía Tưởng Nhã Linh, trong ánh mắt cũng có một tia bất mãn. 

Những dịp như này, họ đã làm nhục thể diện của hoàng thất chỉ vì sự ích kỉ của bản thân. 

Dạ Chí Thần khẽ nhíu mày, vừa định mở miệng biện hộ cho Sở Kiều Tịnh, một bàn tay nhỏ nhắn liền đặt lên tay hắn, ý bảo việc này nàng có thể tự giải quyết. 

Sở Kiều Tịnh thản nhiên nhìn lại Tưởng Nhã Linh : "Lúc ấy, Tây Quận đang giao chiến cùng chúng ta, ngươi có thể tưởng tượng xem, nếu không ra tay trị liệu cho họ, liệu bọn họ có đem bệnh dịch lây lan cho tướng sĩ Bất Dạ Quốc không? Lúc đó ta nên làm gì cho phải? Cho nên, ta không nghĩ mình có gì sai khi đã chữa bệnh cho bọn họ" 

"Hơn nữa, hiện tại Tây Quận đã đầu hàng, sắp tới sẽ cùng chúng ta ký kết hòa ước, trong tương lai hai nước sẽ cùng tồn tại hòa bình. Hiền Vương phi vẫn luôn miệng nói Tây Quận có điều bất tuân, là muốn lần nữa khơi mào chiến tranh, cho dân chúng lầm than chăng?" 

Nàng nói có lý, có cơ sở, quần thần suy nghĩ, cho là đúng. 

Bây giờ tất cả đều nhìn Tưởng Nhã Linh với ánh mắt bất mãn. 

Hai nước xảy ra chiến tranh, dù nắm chắc phần thắng, cũng sẽ tiêu hao rất nhiều nhân lực, vật lực, chắc chắn sẽ càng làm cho quốc lực suy giảm, về lâu dài chắc chắn mang đến tai họa. 

Nếu họ có thể lựa chọn hòa bình, đương nhiên là không muốn khai chiến. 

Hoàng Thượng nhíu mày, nhìn về phía Dạ Minh Hiên, ngữ khí không vui nói: "Hiên Nhi, quản Vương Phi của ngươi cho thật tốt, đây là tình huống gì, có phải thời điểm thích hợp nói những lời này không?" 

Tưởng Nhã Linh không cam lòng nghiến răng, nhưng Hoàng Thượng đã lên tiếng, nàng không dám tiếp tục châm ngòi khiêu khích. 

Dạ Minh Hiên bên cạnh đứng dậy nói: "Là nhi thần quản giáo không tốt." 

Sau đó hờ hững liếc nhìn Tưởng Nhã Linh : "Mau xin lỗi Thần Vương phi. 

Tưởng Nhã Linh không thể tin được nhìn hắn, trong mắt hắn ta không có chút cảm tình nào, như đang nhìn một vật đã chết. 

Trái tim chìm xuống đáy vực, Tưởng Nhã Linh siết chặt chiếc khăn thêu, đứng dậy nhìn về hướng Sở Kiều Tịnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là bổn Vương Phi lắm miệng, mong rằng Thần Vương phi chớ trách. 

Sở Kiều Tịnh trào phúng nhìn nàng ta: "Không sao, nhưng Hiền Vương Phi lần sau nhớ cẩn trọng từ lời nói đến hành động, cẩn thận họa từ miệng mà ra" 

Tưởng Nhã Linh giật giật khóe miệng, ánh mắt tràn đầy hàn ý. 

Nàng ta không thể tưởng tượng nổi, Dạ Minh Hiên lại vì Sở Kiều Tịnh làm cho mình bị nhục nhã đến vậy. 

Với tình tiết khó chịu này, bữa tiệc ăn mừng kết thúc sớm. 

Dạ Minh Hiên cùng Tưởng Nhã Linh ngồi trên xe ngựa, suốt đường đi hắn đều nắm chặt hai mắt, tựa như không muốn nhìn nàng ta đến một cái. 

Kể từ sau cuộc tranh chấp ngày đó, thái độ của Dạ Minh Hiền đối với nàng ta cực kỳ lãnh đạm, thậm chí còn không giả bộ trước mặt người ngoài. 

Tất cả đều do con tiện nhân Sở Kiều Tịnh đó! 

Xe ngựa dừng lại ở phủ Liên Vương, nhưng Dạ Minh Hiên không hề để ý đến Nhã Linh, đi thẳng đến phòng ngủ. 

Trong lòng nảy lên ngập trời hận ý, Tưởng Nhã Linh bước nhanh đi theo. 

"Dạ Minh Hiên, hôm nay tại bữa tiệc rốt cuộc là ngươi có ý gì?" 

Nàng ta ngăn cản bước đi của Dạ Minh Hiên, ra vẻ không hỏi ra kết quả sẽ không cho đi. 

Đáy mắt Dạ Minh Hiên hiện lên một tia lạnh lùng: "Ngươi còn có gan hỏi tôi? Ngươi ở trước mặt triều thần mà đi đắc tội nàng ta, ngươi cho rằng nàng ta sẽ bị người khiêu khích sao?" 

"Cho nên ngươi vẫn là vì Sở Kiều Tịnh ?" Hi vọng cuối cùng trong lòng Tưởng Nhã Linh cũng tiêu tan. 

Nhìn thấy cảnh này, người ở trong viện đều sợ gặp rắc rối nên lần lượt bỏ chạy. 

Dạ Minh Hiền trầm mặc hồi lâu, cười nửa miệng nhìn nàng ta: "Nếu đúng như vậy thì sao? Mà nếu không đúng thì sao? Không phải ngươi đã biết, ta cưới ngươi chỉ vì ngươi họ Tưởng thôi sao?" 

Tưởng Nhã Linh trong lòng đã rõ, nhưng lời này nói ra, vẫn khiến nàng ta đau nhói. 

Nàng ta liền túm lấy ống tay áo Dạ Minh Hiền : "Dạ Minh Hiên, ngươi sao có thể nói như vậy? Làm sao ngươi dám?" 

Nàng ta toàn tâm toàn ý với người đàn ông trước mắt này, đã vì hắn ta mà làm rất nhiều chuyện, vậy mà bây giờ hắn ta lại lạnh lùng đâm thủng tất cả mộng tưởng của nàng. 

Nàng chỉ cảm thấy Dạ Minh Hiên đã trở nên xa lạ đến cực điểm. 

Dạ Minh Hiên không kiên nhẫn bỏ nàng ta ra, hất tung cổ tay áo nàng, hờ hững nói: "Ta đã sớm cảnh cáo ngươi, đừng kiếm chuyện nàng ta nữa, ngươi cho rằng Tưởng gia còn thịnh vượng như trước sao? Ngươi lấy cái gì chất vấn ta?" 

Giọng điệu cực kì khinh thường của hắn ta khiến Tưởng Nhã Linh mất trí. 

"Dạ Minh Hiên, ngươi không sợ ta vạch trần hết thảy sự tình sao?" 

Nghe vậy, đôi mắt Dạ Minh Hiền co giật, sát khí trong mắt dâng lên, gắn từng chữ nói: "Ta nói lại lần nữa, nếu ngươi có thể im lặng, ngươi còn có thể là Hiên Vương Phi này, nếu không, đừng trách ta không nhớ đến tình cũ" 

"Tình cũ?" Tưởng Nhã Linh tựa hồ nghe được mấy câu chuyện cười, cười như điên, nước mắt từ khóe mi chảy xuống: "Giữa ngươi và ta mà từng có tình cũ? Không phải hết thảy đều là lợi dụng sao?" 

"Ngươi vừa rồi, là muốn giết ta sao?" Tưởng Nhã Linh cười quái dị: "Ngươi dám giết ta sao? Đúng vậy, cha ta tuy không còn như trước, nhưng trong triều tích lũy danh vọng, muốn trở mặt với ngươi, có khó khăn gì?" 

Ánh mắt Dạ Minh Hiên trở nên lạnh lùng: "Ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp!" 

Tưởng Nhã Linh cười lạnh: "Ngươi hiện tại không dám đụng đến ta, cha ta thất thế, ngươi cho là mình có chỗ tốt hơn sao? Lấy cái gì đi so với Thần Vương gia? Ngươi..." 

Càng nói càng hăng, nhưng ngay sau đó, người đàn ông trước mặt nàng ta nhảy lên, dùng một tay nắm lấy cổ họng nàng ta. 

Giọng nói của Dạ Minh Hiên lạnh lùng tàn nhẫn: "So với việc uy hiếp ta, ta càng ghét khi có người dùng giọng điệu như vậy nói rằng ta không bằng Dạ Chí Thần" 

Tưởng Nhã Linh mở to mắt, muốn đưa tay gỡ những ngón tay đang siết chặt cổ mình ra, nhưng năm ngón tay co rút càng lúc càng chặt, càng lúc càng cảm thấy bị nghẹt thở. 

Dần dần, nàng cảm thấy mình không thở nổi nữa, trong đầu nhớ lại sự phi lý của cuộc sống này, khóe miệng hiện lên một nụ cười gượng gạo. 

Nàng khó khăn mở miệng: "Dạ Minh Hiên, ta... hận...ngươi..." 

Nói xong, yếu ớt nắm tay Dạ Minh Hiền lôi xuống. 

Dạ Minh Hiên buông tay ra, hờ hững nhìn Tưởng Nhã Linh đang thở hồng hộc, trầm giọng nói: "Vậy ngươi đến âm phủ mà oán trách đi!" 

Đột nhiên, có một âm thành kì lạ từ phía sau. 

"Ai?" Đôi mắt sắc bén của hắn ta nhìn về phía bóng của hòn non bộ. 

Sở Mạn Nhu cả người run rẩy, từ sau hòn non bộ đi ra. 

Hai chân nàng ta như nhũn ra, cơ hồ có chút trụ không được. 

Mới vừa rồi nàng ta nghe Dạ Minh Hiên về phủ, liền cố ý trang điểm một chút chạy đến đây. 

Ngay khi đang tự hỏi vì sao không thấy hạ nhân nào trên đường, lại nghe thấy Dạ Minh Hiên cùng Tưởng Nhã Linh đang đấu khẩu. 

Ma xui quỷ khiến, nàng ta trốn sau hòn non bộ, muốn biết vì sao họ cãi nhau gay gắt như vậy. 

Thật không ngờ, lại tận mắt chừng kiến cảnh Dạ Minh Hiên giết Tưởng Nhã Linh. 

Mi tâm Dạ Minh Hiên liền nhảy dựng, không nghĩ tới lại là nàng ta. 

Nhưng nàng ta đã tận mắt chứng kiến hắn ta giết Tưởng Nhã Linh, vậy nàng ta không thể giữ lại. 

"Nếu ngươi đã thấy được, vậy cùng nhau đi xuống bồi nàng ta đi" Hắn ta từng bước từng bước về phía nàng ta, sắc mặt trầm xuống. 

eyJpdiI6IlN3TXhGckg0VUowamlCRlwvdmhyOW1RPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjliVkZTZTVTN3dDOWFRcXVtNEpRNXp3WmRFekVJZHcxck1CcTBISWxUT3pIWHB6SkZzVG95cVNYeGd5NUhyMGs3eWtlN0FubzVkK0hvTHltdWsrVEdYWVViY3NCekx5N2VcL0NPVnlqdVRISWNWcnJoNDFqb09qUFFjZGZvS3lWd2FMdHZiMURQbDlheWI3OVN6RWZRWk5JUWNiYVJaT1N5NUMrcjYwemZwZnNZaWJJOVdOZ3FNa3BPUHEwZ3ZPRlIrN0loMTdvSGtlTnZCcWozM3lMd1lmdTZMelB3NDcyQVRoZ3gyRDlBazhXM3FwV2JoXC84czhWbTBvU2JsTlRid1ZTOGRLQmJYR3JUYXM4NzNEekVNZHc9PSIsIm1hYyI6IjJlYzdhYzgzMzc3NjFkOTdlMzk1NmJhMTM0NzdmZmYyYzVkZjYzMjU5NTVmZTI2Mzc5MzUwOWMxZjA4M2YxOTgifQ==
eyJpdiI6IlRZNlBNVW5rbWFyRkc4N0FlRnhvb2c9PSIsInZhbHVlIjoiNG9CMVdqRTV2U1lSXC9EaGJUV0YxYmpIUWZCUGVQQzZZQ2hzRHcrbjJEdFZkajdcL09vZnRKY3F0R29yUE9kdjFHN3VrbjV4cFl6ZUxZWWcwTW1ieUFhVHRzdWdUZkhyOVwvVk5Ic1dZQUhYUEM2MnptT1pCdGZyanVmQlp0YTAzcjB1WFJOckw4MmdmRjh6MGRMWmNOUGZCb00rNkt3QU1UYWFrcElLMThUaXUrS3FZS1lReHllWDFnNzZuODhDOGdLU0NhdWx6RUZlU3ZCKzhGSVwvWCtxRU52dDI4MXVHRDQ1VVZ2a1FpWUhFdThydkxNSDlPbHhrSVwvWndyc0krMzJmSWExWEJxTmZNZUhwOVlEWmFhcWlCYzQ0N1JWVlo5RGtqcnVnTXFpTlNSVFlkVTU1VnlMMmw3MTUzQTdHRWhFbCIsIm1hYyI6IjY4NjZkYTRkZTQ2NWNmOTg1Nzg1YmRjNzg1NjNhNzkxODcwZGE4NDliNTVmMjlhNmQ1YTRiZThiYjI4MWI0MzcifQ==

"Nếu như Chính Phi cùng Tiểu phi ở Hiên Vương phủ lần lượt chết đi, nhất định sẽ dấy lên hiềm nghi, ảnh hưởng đến thanh danh của Vương gia!" Thanh âm Sở Mạn Nhu run rẩy.

Advertisement
x