Thế tử Tây Quận chưa từng bị nhục nhã như thế, sắc mặt lúc này lúc xanh lúc đỏ, hận không thể kéo Dạ Chí Thần rơi xuống. 

Hắn đang nghĩ xem làm thế nào báo thù rửa hận thì thái dương truyền đến một hồi đau nhói. 

Thế tử Tây Quận để ý nhìn kĩ, thấy trước ngựa rơi xuống một chén rượu vàng ròng. 

Hắn giận dữ trừng mắt nhìn Dạ Chí Thần : "Tây Quận ta đã hứa rồi, Vương gia làm vậy là có ý gì?" 

Dạ Chí Thần miễn cưỡng nhìn hắn một cái, không chút để ý nói: "Xin lỗi, trượt tay!" 

Mẹ kiếp! 

Tây Quận vương biết rõ đây là ý đồ của Dạ Chí Thần, nhưng hắn không dám nói ra, nếu bây giờ hắn đắc tội Dạ Chí Thần, thiết kỵ của Bất Dạ quốc sẽ xông vào lãnh thổ Tây Quận. 

Hắn chỉ có thể nuốt giận nói: "Ha ha, thì ra là như vậy, ngươi đi theo Thần Vương thì phải cẩn thận một chút" 

"Đa tạ thế tử đã nhắc nhở" Dạ Chí Thần thần sắc hờ hững, cũng không có ý định cùng hắn nhiều lời. 

Ra lệnh một tiếng, thúc ngựa đi vội, không hề để ý đến biểu tình khó coi của Thế tử Tây Quận. 

Trận này đã chiến thắng một cách đẹp đẽ. Mặc dù có một số khúc ngoặt trên chặng đường, nhưng may mắn thay, kết quả vẫn là chiến thắng. 

Mà việc Sở Kiều Tịnh ở phía sau trị liệu cho thương binh, khiến những người lính bị gãy chân có thể đứng lên lần nữa, cũng truyền khắp đại giang nam bắc. 

Mọi người đều nói Vương gia và Vương phi là chiến thần cùng thần y, duyên trời định, trai tài gái sắc, ca ngợi cả hai. 

Đại quân của Bất Dạ Quốc rất nhanh sẽ trở lại triều đình, dọc đường có vô số người xếp hàng nghênh đón, tràn đầy nhiệt huyết. 

Ngày trở lại kinh đô, trời vừa mới sáng lên, ngoài cửa thành đã có người nhiệt tình chờ sẵn, muốn xem mặt Vương gia và Vương phi. 

Hai người vừa trở về thì nhận được thư từ trong cung. 

Đối với chiến thắng vĩ đại này, Hoàng Thượng long nhan cực kì vui mừng, muốn vì Vương gia tổ chức tiệc ăn mừng, hơn nữa còn muốn ở bữa tiệc sẽ vinh danh phu thê Thần 

vương. 

Sở Kiều Tịnh cầm trong tay lá thư, cười nói: "Ta cũng có phần thưởng sao?" 

Dạ Chí Thần lắc đầu, khẽ cười nói: "Nàng là một trong những đại công thần, đương nhiên đáng khen" 

Hai người vốn không có rảnh rỗi, Dạ Chí Thần vốn vì công việc mà rời phủ. 

Thời điểm Tôn Nhã Tịnh vừa đến, là lúc Dạ Chí Thần vừa đi. 

Với ánh mắt bất động thanh sắc, băn khoăn đi một vòng, thấy Sở Kiều Tịnh đang chăm sóc hoa cỏ trong sân, ánh mắt trở nên nhẹ nhàng hơn. 

"Nhã Tịnh nghe nói Vương gia Vương phi đắc thẳng trở về, cho nên tới đây để chúc mừng" Thanh âm của nàng vẫn bình tĩnh như cũ. 

Sở Kiều Tịnh dừng động tác tay lại, ánh mắt đảo qua những chiếc bánh ngọt tinh xảo trong tay Tôn Nhã Tịnh. 

Món điểm tâm tinh xảo này, không phải vì nàng mà chuẩn bị. 

Sở Kiều Tịnh hào phóng nói: "Đáng tiếc vừa rồi Vương gia mới được thuộc hạ gọi đi" 

Khóe miệng Tôn Nhã Tịnh hơi giật giật: "Vậy Vương gia không có lộc ăn rồi. Bánh ngọt này mới ra lò nhất định phải ăn lúc còn nóng mới ngon" 

Sở Kiều Tịnh phủi bụi trên góc váy của nàng, mời Tôn Nhã Tịnh vào phòng ngồi. 

Nhưng Tôn Nhã Tịnh từ chối : "Nhã Tịnh sẽ không quấy rầy Vương Phi" 

Người nàng muốn gặp không có ở đây, còn ở lại làm gì nữa. 

Nsfng ta hếch cắm, ra hiệu cho Hỉ Thước để điểm tâm lại, sau đó hành lễ rời đi. 

Sở Kiều Tịnh nhìn bóng lưng đơn bạc trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng ta, trầm ngâm. 

Nàng biết lý do Tôn Nhã Tịnh đến đây, chỉ không ngờ lại ra đi gọn gàng như vậy. 

Nhưng nàng không suy nghĩ quá nhiều. 

Dạ Chí Thần vừa mới đến kinh thành đã bận rộn đến mức chân không chạm đất, nhất là có người làm chuyện mờ ám bắt đầu nhiều lên. 

Yến tiệc ngày mai, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra. 

Yến tiệc trong cung được tổ chức tại Kim Loan điện, bởi vì do Hoàng Thượng đích thân ra lệnh tổ chức, có thể nói là vô cùng hoa lệ. 

Dạ Chí Thần cùng Sở Kiều Tịnh tay trong tay bước lên bậc thang bằng bạch ngọc. 

"Vương gia, Vương phi đến... 

Theo thanh âm cao giọng của thái giám, trong đại sảnh yên tĩnh chốc lát, sau đó trở nên náo nhiệt hẳn. 

"Chúc mừng Vương gia đại thắng trở về" 

"Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia. 

"Y thuật của Vương phi là độc nhất vô nhị trên đời, thật đáng khâm phục." 

Tiếng chúc mừng không ngừng vang lên hồi lâu, Dạ Chí Thần lạnh nhạt vuốt cằm đáp lại. 

Ở bên cạnh, khóe mắt Sở Kiều Tịnh chú ý tới những đại thần này, không biết những gương mặt này quen thuộc hay xa lạ, là sủng ái thật lòng hay giả tạo, những cũng thấy khá thú vị. 

Có thể thấy được lúc này, sau cuộc chiến Dạ Chí Thần thu được không ít danh vọng. 

Dạ Tinh Húc cũng chen vào đám người, nháy mắt nói: "Tam ca, huynh thật lợi hại." 

Sau đó lén lút giơ ngón cái lên với Sở Kiều Tịnh. 

Vẻ mặt nghiêm nghị của Dạ Chí Thần cũng dịu đi một chút, những bộ hạ này vây quanh hắn ta nói chuyện phiếm, khiến hắn ta đau đầu. 

Cũng may, sự lúng túng này không kéo dài lâu, Hoàng Thượng cùng Hoàng Thái hậu đồng thời đến, các triều thần lần lượt giải tán và trở về chỗ ngồi của mình. 

Lần này đại thắng, đã đả kích không nhỏ đến khí thế của Tây Quận, từ đây biên cảnh đã có thể yên ổn, vấn đề nghiêm trọng đã được giải quyết, Hoàng Thượng tự nhiên cao hứng. 

Mà Bạch Khanh cũng coi như lập công, vì để an ủi Bạch gia, nhất định phải đem Hoàng hậu thả ra. 

"Vương gia, lần này ngươi tốc chiến tốc thắng, làm tốt lắm." Hoàng Thượng mặt rồng vui vẻ khen ngợi, sau đó ánh mắt rơi vào Sở Kiều Tịnh nói thêm: "Còn có các nàng, Sở Kiều Tịnh cùng Bạch Khanh, công lao không thể thiếu, Sở thừa tướng đã nuôi dạy một đôi ân huệ nữ rất tốt." 

Mấy người đều lần lượt đứng lên cảm tạ, đều lễ phép khen ngợi. 

Trong cung có yến tiệc, không khí vui vẻ, quân thần hài hòa, không ít triều thần phụ họa. 

Đối diện với Dạ Chí Thần, Dạ Minh Hiên cụp mắt xuống không biết nói gì, rót hết ly rượu này đến ly rượu khác vào miệng, tựa hồ không thích hợp đến với bữa tiệc này. 

Lần này, không biết có bao nhiêu người trong triều muốn chỉ điểm đường đi nước bước cho Dạ Chí Thần, khiến con đường sau này của Dạ Chí Thần càng thêm gian nan. 

Tưởng Nhã Linh ở bên cạnh hắn ta cũng có vẻ lo lắng. 

Nhìn thấy Sở Kiều Tịnh hết sức nổi bật, chiếc khăn gấm trên tay không biết bị siết thành hình dạng gì. 

"Sở Kiều Tịnh này, lại không chết nơi chiến trường đao kiếm không có mắt?" 

Nàng ta càng nghĩ càng tức, thấm thoát che miệng cười nói: "Đúng vậy, Vương Phi thật là chí công vô tư, thật sự khiến người khác cảm động. 

Lời này nói xong có chút khó hiểu, quân thần đều ngừng đùa giỡn, nhìn về phía nàng ta. 

Sở Kiều Tịnh như phát hiện ra điều gì, khóe miệng hơi cong lên, giương mắt nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích kia. 

Bên cạnh Tưởng Nhã Linh, có một ánh mắt cũng sắc bén lạnh nhạt nhìn nàng ta. Tưởng Nhã Linh nhìn như không thấy, tiếp tục mở miệng nói: "Vương Phi bị Thế tử Tây quận bắt sống, lại còn chữa trị cho binh linh Tây Quận. Đó không phải là chí công vô tư, một hình mẫu cho thiên hạ sao?" 

Ánh mắt kia càng ngày càng lạnh, trong lòng Tưởng Nhã Linh càng thêm hận. 

Dạ Minh Hiên càng không muốn nàng ta nói, nàng càng muốn tiếp tục. 

"Người Tây Quận nhiều lần xâm phạm biên cảnh của chúng ta, Vương Phi còn có thể lấy ân báo oán, thật đúng là tấm lòng Bồ Tát. Nghe nói Thế tử Tây Quận vì vậy mới đích thân đưa Vương Phi trở về doanh trại." 

Mọi người ở đây nghe đều hiểu được, nàng ta nói bóng nói gió rằng Vương Phi cấu kết với người Tây Quận. 

Nhưng lời nàng ta nói lại là sự thật, trong lúc nhất thời mọi người trong triều liền nghị luận. 

"Hành động này của Vương Phi, quả thật có chút không ổn." 

eyJpdiI6IkVcL2lZVXlCenVCM3VQZWNpSXBXT29RPT0iLCJ2YWx1ZSI6InFhamRzV2VDMVlUSmxWcG5sUHAzYkU1Z1lJRkM3aGdITElRald4blV5Witab0FSWU9yeVArajc5MEhmT0EwMTdXSGxnN2RvQ1lpcTl2NkNPamNTREI1OG9CSzRBNzB0OElDRFwvdVNFZGNNUDBkaHp0KzFaNEdGeWlJbGdMWEI0dk81VUQ0c0NTbXNhdG5vVU92dFdLbDZhTjVjb2w2WVd6cEsramJSUTRQWXdcL0ZcL3dvUk9SYWxuaWo2b1NFbE9GbWYwNFkwR3lIVjRtNGM5MEhjS3VuVVB1TlRLVHRqQkI4MFZBa2IwOEd0a0VVY1pJeWQ3dnZkZzE4NFMrZlk0aHUiLCJtYWMiOiIwY2I3YTdiNjIxZGQ2M2U4ZDI3ZGQ0ODU2YmNlYmFjNmIxYWFjYzVhMzdiM2Q0NjdjYjEwMzBkYTA0YzU4NjYyIn0=
eyJpdiI6IjJWM0w1SEdVRmhJeFpYbkF0dWFTK1E9PSIsInZhbHVlIjoiU1VZSDZUMG8rY1J5UEZcL0I1K0dQM3VFb0N5YlJna01FRmdZXC9mWTJJYzhqNEtGV2tITFZOVG82eUpnM3ZwOFFPTThHWWdYaVJjdEFDMFlLT3Y0b3U4QTBCYko0cEMxN3lVRmt1WHBtWEpBQjZtWHZWWXpqUE5GK004MXdzYzd1eG11SDhJOHhuVlMwQVpTdWlGVnZKN2dldFRcL2hraXFmTWRPUXorb3lZZ1BnPSIsIm1hYyI6ImJhMjRlMTc3ZGIwNTIwZGU5ZjE5NjdlZjhjZGQ3ZTJjMGRiODJjYWExOTU5OGE0NWVmZDkxMzY4NjFiNjUzYmYifQ==

"Vương Phi cũng là vì sự yên ổn của biên cảnh, nếu như người Tây Quận mắc bệnh dịch, có thể sẽ ảnh hưởng đến người dân Bất Dạ Quốc chúng ta. "Loại chuyện này không có căn cứ, tốt nhất là không nên bàn tán.

Advertisement
x