Bây giờ Dạ Chí Thần đang có suy nghĩ muốn lừa gạt Bạch Khanh, không nghĩ tới Bạch Khanh vì lời nói của hắn mà trong mắt xuất hiện càng nhiều sự bối rối, còn có hành vi năm lần bảy lượt muốn cắt ngang lời nói của hắn. 

Hành động này nói cho hắn biết, Bạch Khanh chính là kẻ làm chủ đứng sau màn khiến cho Tịnh nhi bị người của Tây quận bên kia bắt đi lúc trước. 

Nghĩ đến những thương tổn mà Sở Kiều Tịnh phải chịu, vẻ mặt của Dạ Chí Thần trở nên âm trầm đáng sợ, đột nhiên lao về phía Bạch Khanh. 

Nhưng dù sao Bạch Khanh cũng là người chém giết trên chiến trường đã lâu, hơn nữa bây giờ Dạ Chí Thần muốn giết chết Bạch Khanh, sẽ bất lợi với Sở Kiều Tịnh, cho nên cuối cùng cũng không thật sự có ý định muốn giết chết Bạch Khanh, ra tay cũng coi như lưu tình. 

Cho nên trong lúc nhất thời hai người họ thật ra vẫn chưa phân biệt được cao thấp. 

Mặc dù Bạch Khanh đang đánh nhau, nhưng nhìn thấy đám binh sĩ xung quanh sửng sốt, vẫn không quên châm ngòi ly gián như cũ, kích động cảm xúc: 

"Thần vương, ngài vì che chở cho nữ nhân kia mà không tiếc động thủ với huynh đệ hay sao?" 

"Ta không có loại huynh đệ phản quốc theo địch như ngươi, còn bôi nhọ người khác. 

"Nữ nhân kia chính là người theo quân địch, Thần vương đừng không có cách nào chấp nhận. 

"Ngươi lại nói hươu nói vượn nữa thử xem? Đừng mong đánh lừa dư luận. 

Hai người giằng co, mà đám binh sĩ xung quanh cũng bởi vì loại tình huống này mà chia thành hai phe, có người cảm thấy được nhất định là Sở Kiều Tịnh có vấn đề, nếu không làm sao có thể hoàn toàn trở về mà không bị hao tổn gì. 

Có người lại cho rằng ngay từ đầu Sở Kiều Tịnh bị Bạch Khanh âm mưu tính kế, bây giờ Bạch Khanh sợ âm mưu bị bại lộ, cố ý vu khống cho Sở Kiều Tịnh . 

Cho nên trong lúc nhất thời cách nhìn của đám binh sĩ không đồng nhất, cũng thảo luận một cách kịch liệt. 

Nghe thấy âm thanh xung quanh cãi nhau không ngừng không thôi, đương sự Sở Kiều Tịnh cảm thấy thật nhức đầu, nàng nghĩ nếu như bản thân còn không xuất hiện nữa, có khả năng hai bên doanh trại sẽ đánh nhau không ngừng. 

Mà bây giờ, bên này của bọn họ đại loạn, đối với thế tử Tây Quận là một chuyện tốt, mà bọn họ bởi vì trận nội loạn này sẽ khiến cho vô số người bị thương. 

"Dừng tay lại hết cho ta!" 

Sở Kiều Tịnh nhìn hai bên thật sự ầm ĩ kịch liệt, đánh nhau tới túi bụi, đột nhiên cao giọng hét lớn. 

Bởi vì lời này của Sở Kiều Tịnh, mọi người ngay lập tức sửng sốt, bọn họ căn bản không ngờ Sở Kiều Tịnh sẽ đứng ra nói chuyện. 

Nhưng hiện tại nếu đương sự đã bước ra, cho nên đám đông cũng dần dần yên tĩnh lại. 

Hai người kia cũng theo tiếng hét mà dừng lại, nhìn về phía Sở Kiều Tịnh . 

Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn Dạ Chí Thần với ánh mắt an ủi, sau đó ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía mọi người: "Trước tiên mọi người nghe ta nói, đợi sau khi ta nói xong thì quyết định xử lý ta như thế nào cũng được." 

"Hừ!" Bạch Khanh càng cho rằng Sở Kiều Tịnh vì muốn biện hộ cho chính mình, cho nên có hơi khinh thường, cũng hiểu được nàng ta không lật nổi bọt nước nào, cho nên cũng chỉ là hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói gì nữa. 

"Ta là Thần vương phi, cũng là quân y mà Bất Dạ Quốc phái tới theo quân hành y, điều này không sai" 

"Nhưng ta cũng là một thầy thuốc, sứ mệnh của thầy thuốc là phải cứu mạng người, bất luận là người ở quốc gia nào, tầng lớp địa vị nào, cho dù là bần cùng hay là nghèo khó, chỉ cần sinh bệnh, nếu ta có thể chữa trị được thì nhất định sẽ chữa trị, ta sẽ không để cho hắn bị bệnh tật tra tấn ở trước mắt của ta" 

"Nếu như cho ta thêm một cơ hội nữa, ta sẽ không trơ mắt nhìn một người bởi vì ốm đau mà chết đi" 

"Cho nên ta không hối hận vì đã cứu lấy Tây Quận bên kia" Nhìn thấy đám binh sĩ phía dưới lại muốn kêu nàng là đồ phản quốc theo giặc, Sở Kiều Tịnh cười khổ nói: "Ở trên chiến trường, ta có thể tự tay giết chết bất kỳ tên địch nào. 

"Nhưng ôn dịch trước mặt ta, ta sẽ không thể mở to hai mắt nhìn người bệnh chết được" 

"Nếu dịch bệnh từ phía quân địch lan tràn, cuối cùng không chỉ gây nguy hiểm cho bọn họ mà còn có thể khiến cho chúng ta bị liên lụy, sẽ lây bệnh cho người nhà của chúng ta, còn có rất nhiều người nữa" 

"Ta không muốn bởi vì bản thân không làm tròn bổn phận của một người thầy thuốc, mà khiến cho càng nhiều người bị lây nhiễm bệnh tật" 

"Cho nên, ta đối với đám người Tây Quận bên kia, chỉ là một người thầy thuốc, mà không phải là người của Bất Dạ Quốc gì hết, càng không phải là kẻ phản quốc theo địch" 

Sở Kiều Tịnh một hơi nói hết ra những lời này, cảm thấy có hơi mệt mỏi. 

Dù sao mấy ngày này, tuy rằng thế tử Tây Quận bên kia không có cắt xén thức ăn của nàng, nhưng nàng bởi vì chuyện ôn dịch mà bận trước bận sau, đã sớm cạn kiệt tinh lực. 

Cũng đã rất nhiều ngày không có đêm nào ngon giấc, hơn nữa bị đám binh sĩ này hoài nghi chất vấn khiến cho lòng nàng thêm mệt, nàng thật sự rất mệt mỏi. 

Nhưng bây giờ nàng phải giải thích rõ ràng cho bản thân, dù sao chuyện mà nàng không có làm, nàng sẽ không mang danh xấu* mà không có bất kỳ lý do nào cả. 

(*Cõng nồi: chỉ một việc gì đó rõ ràng là lỗi của người khác nhưng lại đổ cho mình, bắt mình chịu trách nhiệm.) 

Nghe xong những lời này của Sở Kiều Tịnh, tất cả mọi người ngược lại đều trở nên trầm mặc. 

Ánh mắt của Dạ Chí Thần vẫn luôn không rời khỏi Sở Kiều Tịnh, trong đôi mắt hắn nhìn nàng chứa đầy đau lòng và tự trách. 

Có rất nhiều binh sĩ bị chấn động rồi, suy nghĩ bản thân có phải đã thật sự hiểu lầm Sở Kiều Tịnh rồi hay không, còn lại là không phục, nhưng không tìm được lý do để chất vấn. "Nhưng cho dù như vậy, cũng không rửa sạch được hiềm nghi ngươi thông đồng với địch, nhất định phải chấp hành quân pháp!" 

Cũng không biết trầm mặc trong bao lâu, trong đám binh sĩ có một người đứng ra nói. 

"Đúng, chấp hành quân pháp. 

"Nàng không rửa sạch được hiềm nghi" 

"Không chấp hành quân pháp, lòng bọn ta khó yên." 

Đám binh sĩ còn lại cũng bắt đầu kêu gào, mà những người còn lại im lặng xem thế nào. 

"Còn thỉnh Thần vương tránh ra, roi không có mắt" Không biết từ khi nào Bạch Khanh đã lấy ra một chiếc roi dài nhìn về phía Dạ Chí Thần. 

Bây giờ phỏng chừng khiến cho Sở Kiều Tịnh chết đi là điều rất khó, ả nữ nhân này rất biết quấy nhiễu lòng người, nhưng đánh nàng ta một trận, đánh nàng ta tới nửa sống nửa chết thì vẫn có thể, đến lúc đó không biết Sở Kỳ Nguyên và Dạ Chí Thần sẽ khó chịu tới cở nào. 

Mà chỉ cần bọn họ khó chịu, hắn sẽ rất vui vẻ. 

Nghĩ như vậy, Bạch Khanh đã muốn nóng lòng quất Sở Kiều Tịnh, nhưng Dạ Chí Thần lại để cho Dư Nam và Lương Nhân mang Sở Kiều Tịnh về lều trại. 

Bởi vì hắn đã nhìn ra, vừa rồi trong số những người trong này, Bạch Khanh chính là người gây náo loạn nhiều nhất, tên Bạch Khanh này đã hạ quyết tâm phải trả thù bọn họ. 

Sở Kiều Tịnh không chịu rời đi, vẫn muốn tránh khỏi Dư Nam và Lương Nhân, vẫn là Lương Nhân tàn nhẫn hạ quyết tâm, tạm thời đánh nàng hôn mê rồi mang đi. 

"Thần vương có ý gì?" Bạch Khanh nhìn Thần vương gọi người mang Sở Kiều Tịnh đi, lập tức chất vấn. 

"Biết rồi còn hỏi. Dạ Chí Thần cười lạnh: "Ta chịu phạt thay thê tử của mình, đây không phải đúng như ý ngươi muốn rồi sao?" 

Nói xong, Dạ Chí Thần đã bắt đầu cởi bỏ y phục trên người hắn. 

Hôm nay là ngày mưa dầm, thân thể tiếp xúc với không khí nhanh chóng cảm nhận được ý lạnh, nhưng Dạ Chí Thần không thèm quan tâm: "Không phải nói muốn chấp hành quân pháp hay sao? Ngược lại nhanh một chút đi" 

"Được, cái này là do tự ngài tìm đến!" Bạch Khanh tàn nhẫn nhìn về phía Dạ Chí Thần, giơ roi lên. 

Nhưng hắn ta còn chưa kịp hạ roi xuống, Sở Kỳ Nguyên đã vội vàng chạy tới, vững vàng tiếp được cây roi đang quất xuống của Bạch Khanh. 

"Lần quân pháp này, hãy để cho người làm nhị ca như ta chịu đi" 

Dạ Chí Thần lười biếng nhìn Sở Kỳ Nguyên, cười nhạo ngăn hắn lại, nói: "Chẳng lẽ chuyện này mà huynh cũng muốn giành với ta hay sao? Cũng không phải thứ tốt đẹp gì" 

eyJpdiI6InpiTTFvTzlMSkV5Z3Q2WGE2V1NWZ2c9PSIsInZhbHVlIjoickJNeVBCT2NJOG5sNWtmaURrd2I4QUh5dWxKUkhVXC9VUXpxdzY4c3I2U3ZCZ1VRUEJVWTBVZlA3Z042akhTUUhSVjRWUFRTMzMzOStsa2ZzakRhZ2VTWDNNY2ZtUE5pc212N2RIN3B0Qk42SGhOVDY0ZEtjV2U1WVBlblpcLzRHN3B4OHlORmFyaGgzWEZxemUrZHNUQklTVHNqT3VZT2pRU091XC8rY01pUjVZejlDMnpuN2dxdE5JdmUwdnJDeTFnREZQeE1zVUdsNStYNFwvekhDWU9BT0w2THhjUUFKYkdrT2NEaklhM1NnQXp6UHowNXJoZ1wvbEJUUlQzR0Uya09oN001cDRDaFliRUhwOVVTMUZzZXFCdzJxcUREMWY0dnQwakhnSld0SFlVWVVCcEMwdm5vUzZ6MStYRDhxbjBXaE1YWHhNSDlTcHUwWHFTKzFcL1V4bW83bHlnaktIeXgrb3hnaE9UR0xrTTBUazcyZWRwY1o0Nno1N09QTjdVMUM4dnFJNnYrREpNVnVcLzhPTjNtOGh2amhoaVg5VGVrWkRVUkh3Uk1DanNqNkRGSmVHa0F0MHlZK0V2dXAzQWNSd2VCc21KenhhTHp5MSt1dEJ6VVphXC9hdz09IiwibWFjIjoiZGVkMTg5NDdlYWZjNjYyMzgwNGE1YTU0NmIyYjQ3MzJiNjZjOTdlMmNhNDJiMzE5NTVkNWE0ZmZkOTJjN2M5ZiJ9
eyJpdiI6ImtWTEhJZTJTQmVFRHdmUWZ1RkZibHc9PSIsInZhbHVlIjoiNGhBdHAzeUJ6dnhadVhJeFJmc05iUmxaRUdOT1FxbStLKzJTcURMZzVwdWJ3ejR0WjJEZW0yQzU0Z1hVOUZGcmJaYTdcL2RybzY5XC9QOU5vcUZIVUVtVVkza01zaFZQb2gra2VlQzJkOFN2MzhtcTdoYVwvRzBcLzhmcmNqVnJZeGlYdndKYUUrVUVJUlhRWWdiYlgyeDh6NlV3ZzhucHJzWUtRaSt3ZDd4T0tGcjhVOUtQSDJNTG80ckMzXC9zeENRQnFranRxM2UySnJnZXNMSU8zVW5QZ1B6WWdUa09EaWVINzdDNFwvaldKZEZHTnd5OGJYWHB1T0tqclF0UjNCWklXaHdVZU0zdlNIWTE5ZGhHZm5HSVBDM3JkdTg1NXh2U1I3YTJQaHQ1empSR0ltUm5sazdWTjJIZEhoem9jbzhLVVZ0TmtJY3d0MzZWc2lHYUtKclwvU1RaZTdTWEpkSHdwYXBVVXRzUCtndWF1ZkhjZzA2N1RERmFSbDhod2ZMSFF2TlJXXC9UYXl5Z0dhUUhmODN3SFwvOWhUY0txSk1Nd1d6eHVTUnozeURMUlJYUT0iLCJtYWMiOiI3NDNlYzIxNWI5NTExYWY2YmJlYzI2NDM5ODZlOGZiOThlMDFlM2ExYmUzNjI2ODBjZWU2YmVhMGNiZTc5NTFjIn0=

Vừa dứt lời, đã thấy Sở Kỳ Nguyên giận dữ trừng mắt nhìn hắn ta. Khiến cho tên tâm phúc lập tức sợ tới mức không nói nên lời.

Advertisement
x