Bạch Khanh nghe thấy lời này của Sở Kiều Tịnh, bước lên cười lạnh nói: "Có phải lúc trước ngươi từng chữa bệnh dịch cho đám người Tây Quận phía bên kia hay không?" 

Hắn ta chướng mắt sự vui vẻ của Dạ Chí Thần khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh quay trở về ngày hôm qua, bây giờ hắn ta không thể động đến Dạ Chí Thần nhưng nếu có cơ hội khiến cho Sở Kiều Tịnh chết thảm, có lẽ Dạ Chí Thần nhất định sẽ thống khổ. 

Huống chi, Sở Kiều Tịnh này lại là muội muội ruột của Sở Kỳ Nguyên luôn khiến hắn ta không phục, hắn ta cảm thấy cơ hội vấy bẩn Sở Kiều Tịnh nhất định phải nắm chắc, mới có thể khiến cho Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Nguyên đại thương nguyên khí. 

Để cho tất cả mọi người nhìn xem, hai người tướng quân luôn được bọn họ xem trọng, cuối cùng có dính dáng tới người phản quốc hay không! 

Đến lúc đó, thần của cả quân doanh cũng chỉ có thể là Bạch Khanh hắn! 

Đương nhiên Sở Kiều Tịnh không biết những khúc mắc trong lòng Bạch Khanh, chỉ biết là bản thân nàng không thừa nhận đã chữa khỏi bệnh ôn dịch cho quân địch, bọn họ cũng sẽ đưa ra bằng chứng chứng minh bệnh dịch thực sự đã được chữa khỏi, ngược lại đến lúc đó sẽ dẫn đến càng nhiều hiểu lầm hơn nữa. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn Bạch Khanh, lập tức mở miệng. 

"Trị bệnh thì có làm sao, ta thân là thầy thuốc, không thể trơ mắt nhìn người bệnh chết được, bất luận là người bệnh ở quốc gia nào, chỉ cần ở trước mặt của ta, ta cũng có thể cứu giúp, không thể thấy chết không cứu" 

"Hừ, ngươi chữa trị cho quân địch, để cho bọn hắn hồi phục lại sức khỏe, là muốn làm cho bọn hắn càng thêm khỏe để tấn công chúng ta bên này chứ gì." 

Bạch Khanh cố ý trộm đổi khái niệm, nói hành vi của Sở Kiều Tịnh giống hệt như đang phản bội Bất Dạ Quốc. 

Thấy dáng vẻ Sở Kiều Tịnh như không có gì để nói, Bạch Khanh nhanh chóng bổ sung: "Nếu như ngươi đã đứng ra trị bệnh cho quân địch, đã là bạn của quân địch, là địch nhân của Bất Dạ Quốc ta" 

Sau khi nói xong, Bạch Khanh nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, rồi lại nói: "Dựa theo quân quy, người phản quốc đi theo quân địch hẳn nên xử chết, để chấn chỉnh quân tâm." 

"Xử chết Sở Kiều Tinh !" 

"Xử chết kẻ phản quốc đi theo quân địch!" 

"Xử chết nàng ta!" 

"Xử chết, chấn chỉnh quân tâm!" 

Bạch Khanh vừa dứt lời, binh sĩ trong quân đội cao giọng phối hợp nói. 

Mà khiến cho Sở Kiều Tịnh lạnh lòng là, những binh sĩ này có những người ngày hôm qua còn rất thân thiết chào đón nàng. 

Vừa lúc Sở Kiều Tịnh dự định mở miệng, sau khi Dạ Chí Thần nghe thấy âm thanh, vội vàng chạy qua đây, kéo Sở Kiều Tịnh ra sau người của hắn, nhẹ giọng nói vào tai nàng mấy lời an ủi, để nàng đừng có sợ hãi, tất cả đã có hắn che chở nàng phía sau. 

Nói xong, Dạ Chí Thần quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Khanh: "Bạch tướng quân có ý gì?" 

"Ta có ý gì, khi nảy vẫn nói chưa rõ hay sao?" Bạch Khanh lạnh lùng nhìn về phía Dạ Chí Thần, không có chút sợ hãi nào cả: "Ngược lại là Thần vương, đừng có chuốc họa vào 

thân mới tốt" 

"Nữ nhân này phản quốc theo địch đã là chuyện ván đã đóng thuyền, chẳng lẽ Thần vương cũng muốn cấu kết với nàng ta để làm chuyện xấu hay sao?" 

Bạch Khanh không chút nghĩ ngợi, trực tiếp chụp cho Dạ Chí Thần một tội danh, muốn khiến cho hắn không thể nhúng tay vào chuyện này, chỉ có thể nhìn nữ nhân mà hắn yêu quý nhất, chậm rãi chết trước mặt hắn. 

Dạ Chí Thần tức giận, nhưng cũng không lùi bước: "Bạch tướng quân nên tự giải quyết cho tốt, đừng mắc kế ly gián của quân địch" 

Lúc này hắn cũng nhớ tới thế tử Tây Quận đưa Sở Kiều Tịnh về đây, khắp nơi đều nói mấy lời cảm tạ kỳ quái, rõ ràng là muốn cho tất cả mọi người hiểu lầm, mặc dù không biết có phải Bạch Khanh cố ý lợi dụng chuyện này để thực hiện ý đồ của hắn hay không, nhưng chính hắn đã nói như thế. 

Những binh sĩ xung quanh chỉ nghe mấy lời một chiều của Bạch Khanh, cũng có thể tỉnh táo lại một chút. 

Nhìn thấy ánh mắt của những binh sĩ xung quanh bắt đầu hiện lên tia do dự và dao động, Bạch Khanh nhất thời lớn tiếng nói: "Các ngươi đừng nghe Thần vương, ngài ấy cũng đã bị nữ nhân này che mắt" 

"Nữ nhân này ở trong doanh trại của quân địch cũng đã được mười ngày nửa tháng, lông tóc trên người cũng không hao tổn gì. Các ngươi ngẫm lại xem, dựa theo các loại 

hành vi bạo ngược tàn khốc của thế tử Tây Quận, sao có thể khiến cho nàng ta lông tóc không chút hao tổn nào chứ." 

Ngụ ý trong lời nói của Bạch Khanh rất rõ ràng, Sở Kiều Tịnh này chính là ả phản quốc theo địch, nếu không thì không có khả năng ở dưới tay của một thế tử Tây Quận luôn nổi danh bạo ngược tàn nhẫn mà không xảy ra chút chuyện nào cả. 

Đám binh sĩ nghe Bạch Khanh nói như vậy, cũng cảm thấy có đạo lý. 

Dù sao cũng nghe nói ngày hôm qua thế tử Tây Quận đã đưa Sở Kiều Tịnh quay trở về, ngay cả chút lệ khí cũng không có, ngược lại còn nói lời cảm tạ với Sở Kiều Tịnh, liên tục khen ngợi Sở Kiều Tịnh. 

Điều này khiến cho chúng binh sĩ đều rất hoài nghi, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Sở Kiều Tịnh lần nữa nhuốm màu nghi ngờ. 

Bạch Khanh nhìn thấy đám binh sĩ lại bắt đầu nổi lên nghi ngờ, lại lần nữa rèn sắt khi còn nóng: "Không chỉ có như vậy, nữ nhân kia còn giúp cho quân giặc trị bệnh ôn dịch, cái này không phải để cho bọn họ dưỡng tốt thân thể quay lại tấn công chúng ta hay sao" 

Sau khi lời này nói ra xong, bọn binh sĩ không còn nghi ngờ thêm gì nữa. 

Suy cho cùng, người bình thường nào sẽ đi chữa bệnh ôn dịch cho quân địch đâu? Trừ khi người đó đã đầu nhập vào quân địch rồi. 

"Xử tử nàng!" 

"Xử tử kẻ phản quốc theo địch!" 

"Đúng, xử tử!" 

Đám người lại bắt rối loạn, đám binh sĩ lòng đầy căm phẫn, bình sinh hận nhất chính là gian tế phản quốc theo địch, cho lên lúc này mới bắt đầu la hét lên. 

Không chút do dự mà đứng bên Bạch Khanh. 

Nhìn thấy đám binh sĩ ngu muội này, bị dẫn dắt tiết tấu như thế, trong lòng của Sở Kiều Tịnh dần lạnh lẽo. 

Mà Dạ Chí Thần vẫn kiên quyết không thay đổi đứng về phía Sở Kiều Tịnh nàng như cũ, sau khi nắm chặt bàn tay lạnh giá của Sở Kiều Tịnh để an ủi nàng, giận dữ gào lên với Bạch Khanh: 

"Bạch tướng quân còn nhớ rõ Tịnh nhi đã bị người Tây Quận bên kia bắt đi như thế nào không?" 

Bạch Khanh không biết tại sao Dạ Chí Thần đột nhiên nhắc tới chuyện này, nhưng bây giờ hắn ta không có nắm chắc chuyện này, hắn ta quyết định không nói nhiều lời, tránh thay đổi cục diện hiện tại đang tương đối có lợi với hắn ta. 

"Hừ, Bạch tướng quân, đừng tưởng rằng không nói lời nào thì sẽ không có chuyện gì!" Dạ Chí Thần thấy Bạch Khanh không muốn nói chuyện, cũng hừ lạnh một tiếng nói: "Chỗ mà ngày đó Tịnh nhi lên núi hái thuốc là vô cùng bí mật, người bình thường căn bản không có khả năng đặt chân tới chỗ đó. 

Dạ Chí Thần mới nói ra lời đó xong, đã bị Bạch Khanh chột dạ đánh gảy: "Bây giờ chuyện mà chúng ta phải giải quyết chính là ả nữ nhân phản quốc theo địch này, ai muốn nghe chuyện trước kia nàng ta đã bị bắt như thế nào đâu?" 

"Bạch tướng quân đang chột dạ sao?" Dạ Chí Thần rõ ràng nhìn ra đối phương đang chột dạ, cười lạnh trào phúng. 

"Ai chột dạ chứ, chỉ là không muốn lãng phí thời gian thôi" 

"Ngươi cảm thấy đang lãng phí thời gian, nhưng bốn vương không cho là như thế! Ngày đó Tịnh nhi hái thuốc, thị vệ đã bị người khác đổi đi. 

"Ngài có ý gì? Ngài cho rằng là do ta đổi sao?" Bạch Khanh chột dạ nổi trận lôi đình, chỉ về phía Dạ Chí Thần : "Ngài đừng có mà đổ oan cho ta!" 

"Ngươi đã làm những gì, thật sự tưởng bổn vương không biết gì hay sao?" Dạ Chí Thần nhìn thấy Bạch Khanh càng ngày càng chột dạ: "Ngươi có thể hắt nước bẩn lên người Tịnh nhi, nói một số chuyện không tồn tại để vấy bẩn nàng" 

eyJpdiI6IjA5VlRGd1FmYUp1SzEzZ1UrcE9tZGc9PSIsInZhbHVlIjoiYXFpeGxXcyswTUZMdGwyazE5U252ZWttTCtRK0NyU1RVczM2RTRteXJvWkpzMStaUEVNVmpcL1JcL2R3clBRaGpUNzZDXC9HUVFEZ25JeHFFXC9nTmE3cEJMV2JCVXVUdnhuT3lqXC9DRUQ2b0pJTDBMbHZsNnQ0T0hHeE1FT3dFRHRSV3RVbUo3RmRvS1VKUCtzd25iOWNVZnJHXC9IcmVWcHpNVmdwZzNkWnpwU1BrcE9YbVMrSWZSREpkWG1RbVcyZk5FcjFxdHNQNVwvZlFXQytpbTRXZzNcL1V1TmgraUVvaE82N0ZxVTQ1b1JBQjB3U1FrSW0xUmJsREZQT08zeEJwSFdHcjFcL0FLMW5UaTg2UDk4MldTQ0dtSVIrZlBmSHl3dXp3REhJcEViVmVlYlYrd29jNzIyU3pMeTJFVWF5YWh6QXkiLCJtYWMiOiI3NTQzYjY4YmQwMmFhNDk5ZmJjYjdlNTNiZjI1ODI2NjM5ZDE4Y2FjMWI0ZDUyYjM3MGRkYWEzMDc4NWRhMTljIn0=
eyJpdiI6IkYzQU9KNG1XNGZlMTZwOWZNVlVZOVE9PSIsInZhbHVlIjoiUzRnNFI3cnFDa1g5a0J0NEI5TTlTaEl5a0g0dHZHOTZiYnVoN2dYQUJZdjdLSFwvZ0pwanlXQjZ4SE56Q0Z3T2F6TEd3bWFpMHRSYUhHYUJjem9raHVMbmJHXC9IRUhtNnJNZGZnSFg3aXlvYXVFaFVyd2lWaUwzMXlTUmdQQ2k3MDRTWU9vYmNOd214c1lUWmdzdG1JNnlVU1B0MWRZQ2FiNTN4NCtvKzJTdmh2aGVsSDI5ODEzMFpZYTJVYk9Fc1AzZlpQczdRanhpa3g0VkxLQnU3d1o3NUNxT3JUY0JkVDVjZ3EyTU0rbzlYU1J3K0tLV0NJUGdCbVo1VGhaZnV6ZXJHcU1SenRJRWJGQmVYWWZjaTlUNHJDOTRKTTJYSmVRbXpWRGJjcUdYa2l1Y0NGKzJtcVhPYU0rSjhRbDFFWEY1dys3bG1xVkhKa3pWY0VmQ3lwc2VIbHBrZ0RZcmNrUmsxa3FBTHFGZ0V4bVZUY3ZtTTgxdjZGZys3YjdldnFiWmIxWjhKNDBmK0lFVVZiMXk3RUxMMWxqNlNKenNCbVRvS2FzaDZmMTJ3QW1uUllaejE5bDZUMzUyekRnak5TIiwibWFjIjoiNzlkZGI5ZGFmNTI5Y2FiMWRmYmE5NjIxOTAwMjg1YWU0M2E3NmEyMTYyYTRmM2NkN2M3ODJlNWVkNjI0NDE5ZiJ9

Bởi vì mấy lời khi nảy của hắn cũng chỉ là suy đoán của chính bản thân hắn mà thôi, suy cho cùng trước kia hắn không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh thị vệ của Tịnh nhi đã bị đổi đi, người lén lút thông báo cho phía Tây Quận bên kia chính là Bạch Khanh.

Advertisement
x