"Tịnh nhi thân là một người thầy thuốc, một tấm lòng chân thành nhiệt tâm, là vì không muốn để cho đám người Tây Quận bên kia lây bệnh cho chúng ta, lo lắng cường độ lây nhiễm dịch bệnh sẽ mở rộng, vốn dĩ không có gì là sai.
"Nếu như Tịnh nhi có sai, muốn phạt Tịnh nhi, cũng là do người làm ca ca này quản giáo bất lực, khiến cho nàng không nhìn ra lòng người đen tối, không biết đề phòng một hai."
Nhìn khuôn mặt của Bạch Khanh đã sắp tức đến nổi chuyển thành xanh đen, Sở Kỳ Nguyên tiếp tục không nhanh không chậm nói: "Nếu như người làm ca ca này quản giáo bất lực, không bằng để người làm ca ca như ta cùng nhận trừng phạt.
Sau khi nói xong những lời này, Sở Kỳ Nguyên đứng lên, nhìn về phía Bạch Khanh với vẻ mặt ngươi muốn chấp hành quân pháp thì nhanh một chút đi, ta còn đang chờ đi an ủi Tịnh nhi của ta nữa.
Dáng vẻ không chút sợ hãi nào khiến cho Bạch Khanh càng thêm tức giận, thậm chí sau khi nói vài câu dễ nghe xong, khi hắn định quất roi về phía Sở Kỳ Nguyên, lại bị Dạ Chí Thần cắt ngang.
"Khoan đã, là thê tử của bổn vương, bổn vương cũng nên nhận trừng phạt"
Nói xong, Dạ Chí Thần cũng lười biếng tiêu sái bước lại, sánh vai cùng đứng bên cạnh Sở Kỳ Nguyên .
"Các ngươi! Bạch Khanh phẫn nộ nhìn hai người họ, lại liếc mắt nhìn đám binh sĩ bên dưới, roi này rốt cuộc cũng không thể hạ xuống.
Nhiều người nhìn như vậy, nếu lấy thay thế trừng phạt làm điều kiện tiên quyết, hắn có thể đứng ở trên cao mà trừng phạt một người, nhưng hai người trước mắt này đều là hai vị tướng quân, nếu đồng thời trừng phạt, chỉ sợ cũng sẽ tạo thành chê trách.
Thấy Bạch Khanh như thế, các binh sĩ phía dưới cũng bắt đầu cầu tình cho Sở Kỳ Nguyên và Thần vương.
"Chuyện này vốn dĩ là một sự hiểu lầm, lại nói, lần quân pháp này sao có thể để cho Vương gia và Sở tướng quân tới chịu được"
"Đúng vậy, lần quân pháp này vô cớ diễn ra, hay là bỏ đi."
"Huống chi, ta cũng cảm thấy tội danh của Vương phi là vô căn cứ, địa vị của nàng tôn quý như thế, thông đồng với quân địch phản quốc thì được lợi ích gì chứ?"
Bạch Khanh tức giận đến tay chân run rẩy, hết thảy mọi thứ mà hắn ta tưởng tượng đều không có tiến hành như mong muốn của hắn ta, ngược lại có vẻ như hắn có lòng dạ hẹp hòi.
Tiếng hộ của các tướng sĩ phía dưới càng ngày càng cao, hắn ta cũng chỉ có thể thuận theo mà nói: "Các huynh đệ nói rất có đạo lý, lần quân pháp này, cứ xóa bỏ như vậy đi."
Hắn ta ngoài mặt giả vờ như không có chuyện gì, nhưng trong lòng hận không thể tự mình che miệng của những tên tướng sĩ đó lại.
Nhưng chuyện đã tới nước này, lòng người hướng về, hắn ta cũng chỉ có thể cứ như vậy mà từ bỏ.
Các tướng sĩ đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
Ngoài ra còn có người bày tỏ sự kính nể với Dạ Chí Thần.
"Vương gia thâm tình đại nghĩa, ta vô cùng bội phục.
"Đúng vậy, Bất Dạ Quốc có người như Thần vương như thế, cần gì phải lo lắng Tây Quận đến xâm phạm?"
"Có Thần vương dẫn dắt, trận chiến này nhất định sẽ đắc thắng"
Sở Kiều Tịnh đột ngột trở về gây ra trận phong ba lần này, có thể coi như là gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm vượt qua.
Mưu kế của Bạch Khanh thiếu chút nữa đã khiến hắn trả giá đắt, ngược lại còn để cho Dạ Chí Thần thắng được sự kính trọng của các tướng sĩ.
Giờ này khắc này, trong đại doanh Tây Quận, Thẩm Dương và thế tử Tây Quận đã biết tin Sở Kiều Tịnh dung nhập thành công vào doanh trại quân Bất Dạ, mà Dạ Chí Thần cũng thắng được quân tâm.
Lòng thế tử Tây Quận có oán giận, rồi lại không dám trút giận với Thẩm Dương.
Nếu không phải hắn kiên quyết chủ trương thả Sở Kiều Tịnh chạy, làm sao có thể có màn kịch hay như vậy ở doanh trại của quân Bất Dạ.
Bây giờ không chỉ thả hổ về rừng, còn để cho quân Bất Dạ như hổ thêm cánh.
Ánh sáng trong mắt Thẩm Dương u ám tối tăm, khóe miệng cũng gợi lên một ý cười thần bí khó lường.
"Điện hạ! Thế tử Tây Quận đầu đầy hắc tuyến, thật sự không chịu nổi nữa"
Bây giờ quân Bất Dạ oai phong lẫm liệt, sĩ khí tăng nhiều như thế, sao Đại hoàng tử lại giống như không có chuyện gì hết vậy.
Thế tử Tây Quận nhịn không được nhắc nhớ hắn ta: "Điện hạ, chính ngài cũng thấy đó, nữ nhân kia ngay cả ôn dịch cũng có thể chữa khỏi, trên người lại mang theo một đống độc dược lưng tung, căn bản không phải là một nữ tử đơn giản!"
Trước khi rơi vào tay nàng, hắn cũng cảm thấy lần tấn công này không thể nào tránh khỏi, nhưng liên tiếp bị Sở Kiều Tịnh bóp nát trong tay, trong lòng hắn thật sự rất sợ hãi.
"Không đơn giản? Không đơn giản mới thú vị nha" Âm thanh của Thẩm Dương vui giận khó dò.
Thế tử Tây Quận nhất thời không chạm tới tâm tư của hắn, đành phải nói sang chuyện khác: "Sở Kiều Tịnh này, trước khi đã dẫn theo đám người Sở Kỳ Nguyên đốt hết lương thảo dự trữ của chúng ta, có thể nói là tâm tư âm hiểm!"
Thẩm Dương nhướng mắt liếc hắn một cái.
Mặc dù chiếc mặt nạ màu bạc che đi vẻ mặt của hắn, nhưng thế tử Tây Quận đột nhiên cảm thấy sống lưng chợt lạnh.
Thầm nghĩ vị Đại hoàng tử này quả thực không phải là một vị chủ nhân dễ trêu chọc.
Thẩm Dương hừ nhẹ một tiếng: "Nếu ta đã đến đây rồi, sẽ không tay không mà tới, lương thảo và quân hưởng đều đang trên đường áp tải tới, trong vòng ba ngày, sẽ đến đại doanh"
Vẻ mặt thế tử Tây Quận trở nên vui vẻ, vội vàng nói: "Điện hạ anh minh!"
Chỉ cần có lương thảo, sẽ không còn nỗi lo về sau nữa, đại quân tiền tuyến cũng có thể an tâm chuẩn bị chiến tranh.
Hắn rất muốn nhanh chóng đi chia sẻ tin tức tốt này cho các tướng sĩ biết, vội vàng cáo từ.
Thẩm Dương sâu kín nhìn vị trí Bất Dạ Quốc trên bản đồ.
Trong lều trại của Bất Dạ Quốc, Sở Kiều Tịnh cũng cùng với Dạ Chí Thần, Sở Kỳ Nguyên chia sẻ suy đoán của mình.
"Tên sứ giả kia vừa nhìn cũng không phải người bình thường, nghe nói hắn là do Đại hoàng tử phái tới, ta thấy thế tử Tây Quận hành lễ với hắn"
Dạ Chí Thần nhíu mày, có hơi suy nghĩ nói: "Ý của Tịnh nhi là, cái tên sứ giả đó chính là Đại hoàng tử sao?"
Sở Kiều Tịnh cũng chỉ suy đoán thôi, giọng điệu không quá chắc chắn nói: "Tóm lại, hắn là người có địa vị cao hơn thế tử Tây Quận
Sở Kỳ Nguyên ở một bên lên tiếng nói: "Không thể nào, Đại hoàng tử tự mình lên tiền tuyến làm gì?"
Sở Kiều Tịnh nhún vai: "Dù sao cũng không phải đến để biểu đạt hữu hảo."
Dạ Chí Thần trầm ngâm một lát, trong lòng đã có kết luận: "Có lẽ, là tới giám sát vận chuyển vật tư"
Đoạn thời gian trước, bọn họ đã đốt kho thóc của Tây Quận, nhưng đến bây giờ Tây Quận vẫn chưa tính toán lui binh, vậy chứng minh bọn chúng đang chờ sự trợ giúp từ hậu phương.
"Có đạo lý" Sở Kiều Tịnh gật đầu đồng ý, suy nghĩ nói: "Vậy phải làm sao đây? Lại đốt thêm lần nữa?"
"Không thể!" Hai âm thanh đồng thời vang lên, không chút suy nghĩ đã lập tức phản bác nàng.
Dạ Chí Thần bất đắc dĩ nhìn nàng: "Ta sẽ không để cho nàng dấn thân nguy hiểm nữa, nàng ngoan một chút, đừng tự tiện chạy ra ngoài nữa"
Sở Kiều Tịnh cũng biết vì sơ suất của nàng mà kéo dài thời gian Tây Quận, bằng không quân Bất Dạ đã thừa dịp bọn họ không có lương thảo đã sớm đánh thắng trận, vì thế chỉ có thể gật đầu thỏa hiệp.
Một khi đã như vậy, dù sao nàng cũng phải làm chút gì đó, gần đây phải cố gắng sửa sang lại một ít vật tư trong không gian, một khi tiền tuyến khai chiến, nhất định sẽ có rất nhiều thuốc khan hiếm.
Biết được lương thảo của Tây Quận có thể ở hậu phương, Dạ Chí Thần và Sở Kỳ Nguyên lại trở nên cực kỳ bận rộn.
Nếu lương thảo của Tây Quận tới rồi, như vậy hai quốc bất cứ lúc nào cũng có thể khai chiến, bọn họ phải nghiêm túc nghiên cứu xem phòng ngự có sơ hở gì không, sau đó mới thiết kế mấy bộ binh pháp có thể dùng vào thực chiến.
Sở Kiều Tịnh lại thừa dịp lúc này, nhanh chóng xem xét tình huống dược liệu trong không gian sinh trưởng, dược liệu thu được ở Tây Quận trước đó sinh trưởng không ít, trước mắt có rất nhiều thứ hữu ích.
Ngoài ra, nàng còn gấp rút bào chế một đống thuốc dự phòng đặc trị để chữa trị vết thương.
Đến lúc đó tiền tuyến khai chiến, nàng có thể cung cấp những loại thuốc này liên tục không ngừng.
Cho dù là dùng chiến thuật đánh luân phiên, nhất định cũng có thể dựa vào số thuốc của nàng chống đỡ một thời gian rất lâu.
Bây giờ biên giới hai nước như một đống củi, chỉ thiếu một mồi lửa, sẽ nhanh chóng dấy lên khói lửa.
Càng là như thế, càng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất